Lời Chúa CN 25-TNC

alt

BÀI ĐỌC I: Am 8, 4-7
"Chống lại những kẻ lấy tiền mua người nghèo".

Trích sách Tiên tri Amos.
Hãy nghe đây, hỡi những ai đàn áp kẻ nghèo khó, và muốn tiêu diệt hết những kẻ bần cùng trong cả nước. Các ngươi bảo: "Bao giờ qua tuần trăng mới để chúng tôi bán hàng? Khi nào hết ngày Sabbat để chúng tôi bán lúa mạch. Chúng tôi sẽ giảm lường đong, tăng giá và làm cân giả. Chúng tôi sẽ lấy tiền mua người nghèo, lấy đôi dép đổi lấy người túng thiếu. Chúng tôi sẽ bán lúa mục nát". Vì Giacóp kiêu căng, Chúa đã thề rằng: "Ta sẽ không bao giờ lãng quên tất cả các việc chúng làm cho đến cùng". Đó là lời Chúa.

ĐÁP CA: Tv 112, 1-2. 4-6. 7-8
Đáp: Hãy ngợi khen Chúa, Đấng nâng cao kẻ túng thiếu
.

Xướng: 1) Hãy ngợi khen, hỡi những người tôi tớ Chúa, chư vị hãy ngợi khen danh Chúa. Nguyện danh Chúa được chúc tụng từ bây giờ và cho đến muôn đời.
2) Chúa siêu việt trên hết thảy chư dân, trên muôn cõi trời là vinh quang của Chúa... và Người để mắt nhìn coi khắp cả trên trời dưới đất.
3) Người nâng cao kẻ túng thiếu từ chỗ bụi tro, và cất nhắc bạn cơ bần từ nơi phẩn thổ, hầu cho họ ngồi với những bậc quân vương, với những bậc quân vương của dân Người.

BÀI ĐỌC II: 1 Tm 2, 1-8
"Cầu nguyện cùng Thiên Chúa cho mọi người. Ngài muốn cho mọi người được cứu độ".

Trích thư thứ nhất của Thánh Phaolô Tông đồ gởi Timôthêu.
Trước tiên, cha khuyên hãy cầu xin, khẩn nguyện, kêu van và tạ ơn cho mọi người: cho vua chúa, và tất cả những bậc vị vọng, để chúng ta được sống bằng yên vô sự, trong tinh thần đạo đức và thanh sạch. Đó là điều tốt lành và đẹp lòng Đấng Cứu Độ chúng ta là Thiên Chúa. Người muốn cho mọi người được cứu rỗi và đến nhận biết chân lý. Vì chỉ có một Thiên Chúa, và một Đấng Trung Gian giữa Thiên Chúa và loài người, là Đức Giêsu Kitô, cũng là con người. Người đã phó mình làm giá cứu chuộc thay cho mọi người, để nên chứng tá trong thời của Người, mà vì chứng tá đó, cha đã được đặt lên làm kẻ rao giảng, làm Tông đồ (cha nói thật chứ không nói dối), và làm Thầy dạy dân ngoại trong đức tin và chân lý. Vậy cha muốn rằng những người đàn ông cầu nguyện trong mọi nơi, hãy giơ lên hai tay thanh sạch, không oán hờn và cạnh tranh. Đó là lời Chúa.

ALLELUIA: Ga 17, 17b và a
Alleluia, alleluia! - Chúa phán: "Lời Cha là chân lý; xin hãy thánh hoá chúng trong sự thật". - Alleluia.

PHÚC ÂM: Lc 16, 10-13 {hoặc 1-13}
"Các con không thể làm tôi Thiên Chúa mà lại làm tôi tiền của được".

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca. Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: {"Một người phú hộ kia có một người quản lý, và người này bị tố cáo đã phung phí của chủ. Ông chủ gọi người quản lý đến và bảo rằng: 'Tôi nghe nói anh sao đó? Anh hãy tính sổ công việc quản lý của anh, vì từ nay, anh không thể làm quản lý nữa'. Người quản lý nghĩ thầm rằng: 'Tôi phải làm thế nào, vì chủ tôi cất chức quản lý của tôi? Cuốc đất thì không nổi, ăn mày thì hổ ngươi. Tôi biết phải liệu thế nào, để khi mất chức quản lý, thì sẽ có người đón tiếp tôi về nhà họ'. "Vậy anh gọi từng con nợ của chủ đến và hỏi người thứ nhất rằng: 'Anh mắc nợ chủ tôi bao nhiêu?' Người ấy đáp: 'Một trăm thùng dầu'. Anh bảo người ấy rằng: 'Anh hãy lấy văn tự, ngồi xuống mau mà viết lại: năm mươi'. Rồi anh hỏi người khác rằng: 'Còn anh, anh mắc nợ bao nhiêu?' Người ấy đáp: 'Một trăm giạ lúa miến'. Anh bảo người ấy rằng: 'Anh hãy lấy văn tự mà viết lại: tám mươi'. Và chủ khen người quản lý bất lương đó đã hành động cách khôn khéo: vì con cái đời này khi đối xử với đồng loại thì khôn khéo hơn con cái sự sáng. "Phần Thầy, Thầy bảo các con: Hãy dùng tiền của gian dối mà mua lấy bạn hữu, để khi mất hết tiền bạc, thì họ sẽ đón tiếp các con vào chốn an nghỉ đời đời.}  "Ai trung tín trong việc nhỏ, thì cũng trung tín trong việc lớn; ai gian dối trong việc nhỏ, thì cũng gian dối trong việc lớn. Vậy nếu các con không trung thành trong việc tiền của gian dối, thì ai sẽ giao phó của chân thật cho các con?  "Không đầy tớ nào có thể làm tôi hai chủ: vì hoặc nó ghét chủ này và mến chủ kia; hoặc phục chủ này và khinh chủ nọ. Các con không thể làm tôi Thiên Chúa mà lại làm tôi tiền của được". Đó là lời Chúa.

 

alt

SUY NIỆM TIN MỪNG

NGƯỜI QUẢN LÝ KHÔN NGOAN 

Hình ảnh người quản lý gian lận của cải của ông chủ trong dụ ngôn, một cách nào đó tố cáo tâm trí con người qúa lo lắng đến cuộc sống hôm nay cùng với các nhu cầu vật chất liên quan đến sự sống này. Có ai là người mà không lo lắng đến cuộc sống hiện tại! Hoàn cảnh sống đây đó có khác đó, nhưng đều có cùng mẫu số chung là tất cả mọi người đều lo kiếm sống cách này hay cách khác, tất cả đều vất vả gần như suốt cả đời lao mình vào guồng máy lao động để kiếm kết sinh nhai. Không ai có thể phủ nhận sự thật làm người này. Tuy nhiên Dụ Ngôn Chúa Giêsu nói đến người quản lý thất sủng không hệ tại việc lam lũ làm ăn, mà trọng tâm gắn liền đến sự khôn ngoan biết dùng tiền của đời này để mua lấy tình bạn hữu, đến khi chết sẽ được họ đón tiếp vào quê hằng sống, giống như việc người quản lý biết dùng tiền gian dối mua lấy bạn hữu, để khi thất nghiệp, ông ta được họ đón tiếp về nhà sống cho qua ngày!

Những suy tư trên đặt ra một câu hỏi rất lớn trong cuộc đời: Đó là làm sao có thể dung hòa giữa các lo lắng về cuộc sống vật chất và trách nhiệm người Kitô hữu trong việc xây dựng đời sống Đạo để đạt đến Nước Trời?

Tạm bỏ qua khía cạnh trong sạch hay bất lương của của người quản lý trong dụ ngôn, chúng ta trước hết cần biết dùng sự khôn ngoan của mình để  sử dụng của cải trần gian này cho hợp với ý Chúa. Ý Chúa về của cải vật chất được đề cập rõ rệt trong câu kết của Tin Mừng hôm nay: "Không đầy tớ nào có thể làm tôi hai chủ: vì hoặc nó ghét chủ này và mến chủ kia; hoặc phục chủ này và khinh chủ nọ. Các con không thể làm tôi Thiên Chúa mà lại làm tôi tiền của được" Qua đó, ta hiểu tiền tài vật chất chỉ là phương tiện cho cuộc sống, chúng không thể trở thành mục đích tối hậu, và nhất là không thể trở thành ông chủ điều khiển đời ta. Chỉ có Thiên Chúa, Đấng dựng nên vũ trụ này mới là Chủ duy nhất và là cùng đích cuộc đời con người. Ngay cả những người chưa nhận ra hay không nhận ra sự hiện hữu của Thiên Chúa, thì chính họ cũng đang sống trong sự an bài và che chở của Ngài.

Sự khôn ngoan khác liên quan đến việc dùng của cải vật chất: Đó là biết tặng ban để xây dựng cuộc sống tha nhân và xây dựng Nước Trời. Người quản lý gian dối không cho đi, nhưng biết gian lận dùng của cải của chủ để mua tình bạn hữu; còn người Kitô hữu khôn ngoan sẽ biết tặng ban khi dùng của cải vật chất Chúa ban, để xây dựng gia tài Nước Trời cho mình. Cách so sánh của Tin Mừng không tuyệt đối với sự thật Lời Chúa, nhưng là một biểu tượng cho lý tưởng sống Đức Bác ái Kitô giáo. Khi biết thực hành những lời khuyên của Tin Mừng, người Kitô hữu cũng đang đóng vai trò những người quản lý của cải Chúa ban ở trần gian. Họ không được tích lũy, hay gian lận ích kỷ vơ đầy túi mình, nhưng một cách nào đó đang trở thành những vị quản lý cho tha nhân, nhất là cho những người nghèo khó.  Chính ý nghĩa đích thực của việc quản lý cũng xác định rõ các việc bác ái của những Kitô hữu không còn là những việc bố thì, mà là ban phát. Người nghèo khó không cần bố thí, nhưng là đòi được ban phát của cải Chúa trao trong tay những người người quản lý đang giữ những cũa cải ấy. Và cũng có thể quan niệm tương tự với tất cả các công cuộc bác ái và xây dựng đời sống con người hay các công trình xã hội và Giáo Hội Chúa ở trần gian.

Một khi đã trở thành người quản lý khôn ngoan, các Kitô hữu cũng đồng thời trở nên người quản lý trung thành của Chúa. Chúng ta nhớ lại Lời Chúa hôm nay: "Ai trung tín trong việc nhỏ, thì cũng trung tín trong việc lớn; ai gian dối trong việc nhỏ, thì cũng gian dối trong việc lớn”. Và đây là sự khôn ngoan rất đẹp lòng Chúa khi người quản lý biết chu toàn trách nhiệm từ việc nhỏ đến việc lớn, từ phạm vì đời sống cá nhân đến trách nhiệm gia đình, công đoàn xã hội và đất nước, nhất là trách nhiệm đối với Nước Chúa ở trần gian. Yếu tố trung tín có thể là yếu tố cần thiết nhất của người quản lý để trở thành khôn ngoan. Là những Kitô hữu, chúng ta rất cần trung tín với Chúa, vì trung tín là bản tính của Thiên Chúa đối với dân Ngài từ ngàn xưa và cho đến muôn đời. Khi trung tín làm người quản lý cho Chúa, chúng ta vừa biết dung hòa giữa các lo lắng kiếm tìm và dùng của cải trên đời (tức các việc nhỏ) với nhiệm vụ người quản lý Kitô giáo (là những việc lớn), và cũng tin chắc chắn Chúa sẽ đón tiếp chúng ta vào quê hằng sống với Ngài. 

Lm. Raphael Xuân Nguyên