Lời Chúa CN 30-TNC

alt

BÀI ĐỌC I: Hc 35, 15b-17. 20-22a (Hl 12-14. 16-18) 

"Lời cầu nguyện của người khiêm nhường vọng lên tới các tầng mây".

Trích sách Huấn Ca. 

Chúa là quan án, Người không xem sao vinh quang loài người. Chúa không vì nể kẻ nghịch với người nghèo khó, và Người nhậm lời kẻ bị áp bức kêu cầu. Người không khinh rẻ kẻ mồ côi khẩn nguyện, cũng không khinh rẻ người goá bụa, khi nó bày tỏ lời than van. Nỗi hồn đắng cay, của lễ được nhận, và tiếng kêu oan kíp thấu tầng mây. Lời cầu nguyện của kẻ khiêm nhường vọng lên tới các tầng mây: nó sẽ không yên lòng cho đến khi lời nguyện nó đến nơi, và nó chẳng rút lui cho đến khi Đấng Tối Cao đoái nhìn. Chúa sẽ không trì hoãn, Người sẽ xét đoán những người công chính và sẽ ra lời phán quyết.  Đó là lời Chúa.

ĐÁP CA: Tv 33, 2-3. 17-18. 19 và 28 

Đáp: Kìa người đau khổ cầu cứu và Chúa đã nghe.

Xướng: 1) Tôi chúc tụng Thiên Chúa trong mọi lúc, miệng tôi hằng liên lỉ ngợi khen Người. Trong Thiên Chúa linh hồn tôi hãnh diện, bạn nghèo hãy nghe và hãy mừng vui. 

2) Thiên Chúa ra mặt chống người làm ác, để tẩy trừ di tích chúng nơi trần ai. Người hiền đức kêu cầu và Chúa nghe lời họ, Người cứu họ khỏi mọi nỗi âu lo. 

3) Thiên Chúa gần gũi những kẻ đoạn trường, và cứu chữa những tâm hồn đau thương giập nát. Thiên Chúa cứu chữa linh hồn tôi tớ của Người, và phàm ai tìm đến nương tựa nơi Người, người đó sẽ không phải đền bồi tội lỗi.

BÀI ĐỌC II: 2 Tm 4, 6-8. 16-18 

"Từ đây triều thiên công chính đã dành cho cha".

Trích thư thứ hai của Thánh Phaolô Tông đồ gửi Timôthêu. 

Con thân mến, phần cha, cha đã già yếu, giờ ra đi của cha đã gần rồi. Cha đã chiến đấu trong trận chiến chính nghĩa, đã chạy đến cùng đường và đã giữ vững đức tin. Từ đây triều thiên công chính đã dành cho cha. Và trong ngày đó, Chúa là Đấng phán xét chí công sẽ trao lại cho cha mũ triều thiên ấy; nhưng không phải cho cha mà thôi, mà còn cho những kẻ yêu mến trông đợi Người xuất hiện. Lần đầu tiên cha đứng ra biện hộ cho cha, thì chẳng ai bênh đỡ cha, trái lại mọi người đều bỏ mặc cha: xin chớ chấp tội họ. Nhưng Chúa đã phù hộ cha và ban sức mạnh cho cha, để nhờ cha mà lời rao giảng được hoàn tất, và tất cả các Dân ngoại được nghe: vậy cha đã thoát khỏi miệng sư tử. Chúa đã giải thoát cha khỏi mọi sự dữ và cứu lấy cha để đưa vào nước Người trên trời. Nguyện chúc Người được vinh quang muôn đời! Amen.  Đó là lời Chúa.

ALLELUIA: Ga 14, 5 

Alleluia, alleluia! - Chúa phán: "Thầy là đường, là sự thật và là sự sống; không ai đến được với Cha mà không qua Thầy". - Alleluia.

PHÚC ÂM: Lc 18, 9-14 

"Người thu thuế ra về được khỏi tội".

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca. 

Khi ấy, Chúa Giêsu nói dụ ngôn sau đây với những ai hay tự hào mình là người công chính và hay khinh bỉ kẻ khác: "Có hai người lên đền thờ cầu nguyện, một người biệt phái, một người thu thuế. Người biệt phái đứng thẳng, cầu nguyện rằng: 'Lạy Chúa, tôi cảm tạ Chúa vì tôi không như các người khác: tham lam, bất công, ngoại tình, hay là như tên thu thuế kia; tôi ăn chay mỗi tuần hai lần và dâng một phần mười tất cả các hoa lợi của tôi'. Người thu thuế đứng xa xa, không dám ngước mắt lên trời, đấm ngực và nguyện rằng: 'Lạy Chúa, xin thương xót con là kẻ có tội'. Ta bảo các ngươi: người này ra về được khỏi tội, còn người kia thì không. Vì tất cả những ai tự nâng mình lên, sẽ bị hạ xuống, và ai hạ mình xuống, sẽ được nâng lên".  Đó là lời Chúa.

alt

SUY NIỆM TIN MỪNG

LÒNG ĐẠO ĐỨC THẬT

Dụ ngôn Chúa Giêsu nói về những người tưởng mình thánh thiện hay khinh chê kẻ khác trong xã hội của Người đã hơn hai mươi thế kỷ, mà nghe như Người đang nói với rất nhiều người trong các xã hội hôm nay. Nhìn chung chung vào các giáo xứ Công Giáo ở khắp nơi trên thế giới, người ta nhận ra ngay những con người đó qua lời nói và các hành động diễn tả sự giả hình hoặc ảo tưởng đạo đức khi họ luôn lên mặt kết án, phê bình chỉ trích, nói hành nói xấu tha nhân... Tại sao lại có sự giống nhau nơi con người bất kể thời gian hay không gian như vậy?

Đọc kỹ các Tin Mừng, thường thường Chúa Giêsu hay chưng dẫn một vài nhóm người đặc biệt đại diện cho sự đạo đức giả hình như Pharisiêu hoặc các kinh sư, thông luật vv. . .Nhưng trong dụ ngôn này, Người nói đến tất cả những ai tưởng mình đạo đức hay khinh chê kẻ khác. Trong một đặc điểm của Đạo Do Thái mà ai cũng có thể nhận ra: đó là các tín đồ Do Thái giáo cả xưa lẫn ngày nay thường cầu nguyện nhiều lần trong một ngày (ít nhất từ 3 lần trở lên...)*** và ở bất cứ nơi nào khi thời điểm cầu nguyện đến (thí dụ trong Hội Đường, ngoài đường xá, nơi phố chợ vv... ). Khi trách những người Pharisiêu giả hình, Chúa Giêsu còn nêu ra những đặc tính khác như mặc áo tua dài, ngồi chỗ nhất, cầu nguyện lâu giờ ở các nơi công cộng để tỏ cho người ta biết họ đạo đức và luôn ăn chay giữ luật pháp nhiệm nhặt... Qua các hình thức giữ đạo như thế, vô hình chung thực chất của Đạo không còn bề sâu, mà chỉ được đánh giá với những vẻ bề ngoài. Không lạ gì những cách giữ đạo bề ngoài hình thức đã thay thế quan niệm đạo đức của chiều sâu tâm hồn. Và kẻ giữ đạo như thế đã trở thành giả hình và tưởng mình thánh thiện từ lúc nào không biết! Nên họ thường hay kết án và khinh chê kẻ khác.

Phân biệt trên cho thấy dụ ngôn của Chúa Giêsu với hai người cầu nguyện: một ở dưới cuối nhà thờ, một ở trên cung thánh chi là biểu tượng của sự khiêm nhường và kiêu ngạo mà thôi, vì trong thực tế, cả hai người đó dù ở cuối hay ở trên cung thánh vẫn có thể là kẻ khiêm nhường hoặc kiêu ngạo được cả! Điều khác nhau thì phát xuất từ tâm hồn của họ. Người trên cung thánh khi cầu nguyện khác với người ở cuối nhà thờ vì người này khoe khoang các việc mà người đó cho là đạo đức, bác ái..., là đưa mình lên cao khi chỉ tay xuống người ở cuối nhà thờ và khinh chê người đó là tội lỗi. Còn người ở cuối khác người trên cung thánh vì thái độ cầu nguyện và tâm tình khiêm tốn cho rằng mình là kẻ tội lỗi, chỉ biết van xin tha thứ mà không hề trách mắng ai cả.   Những thái độ cầu nguyện như vậy chắc chắn ở thời nào cũng có, bởi vì thời nào cũng có những người biết mình và những kẻ không hề biết mình là yếu đuối tội lỗi cần được Chúa thứ tha.

Như thế, điều mà chúng ta nhìn thấy trong các xứ đạo hôm nay nơi những người tưởng mình đao đức hay khinh chê kẻ khác sẽ không còn là điều xa lạ. Trong đời sống giữ Đao Chúa, cái tâm thức của Đạo không hệ tại các hình thức của Đạo như nghi lễ và lề luật, mà hệ tại điều sâu kín trong trái tim chúng ta: đó là tình yêu chân thật của ta đối với Chúa và tha nhân. Khổ nỗi trong thực tế, có một số nhóm, hội đoàn hay phong trào hoặc các cuộc tổ chức tĩnh tâm qúa thổi phồng hình thức của các việc đạo đức, nên không ít người tự động bị sống trong ảo tưởng của Đạo khi thấy mình đang làm được một số việc đạo đức, bác ái hay giữ luật lệ hoặc nhóm họp cầu nguyện chia sẻ thường xuyên... Còn đa số các tín hữu lại hay quan niệm giữ Đạo là siêng năng lần hạt hoặc tham dự thánh lễ, nhất là các ngày Chúa Nhật, và từ đó yên tâm là mình đạo đức, vv... Khi họ thấy ai không giống họ, họ không ngại kết án những người ấy là vô đạo, là tội lỗi. Xem ra thời nào cũng có hai loại người cầu nguyện: một loại cầu nguyện ở cuối nhà thờ và loại kia cầu nguyện trên cung thánh với tâm tình của hai người trong dụ ngôn của Chúa Giêsu.

Câu kết luận của Chúa Giêsu trong dụ ngôn dạy chúng ta phải biết thực hiện thế nào để có lòng đạo đức thật: "Ta bảo các ngươi: người này ra về được tha tội, còn người kia thì không. Vì tất cả những ai tự nâng mình lên sẽ bị hạ xuống, và ai hạ mình xuống sẽ được nâng lên." Ở đây kẻ được tha tội là kẻ có lòng khiêm tốn. Người khiêm tốn là người có tình yêu thật đối với Chúa và với anh chị em mình. Người yêu Chúa và tha nhân thật lòng chính là người biết thi hành ý Chúa. Trong dụ ngôn, người thi hành ý Chúa là người biết nhận ra thân phận mình yếu đưối và tội lỗi cần được thứ tha. Quả thực kẻ cầu nguyện khiêm tốn ở cuối nhà thờ là người biết nhận ra Chúa là Đấng toàn năng và đầy lòng thương xót; và chỉ có Ngài mới có thể cứu vớt được minh. Thái độ cầu nguyện của người này qúa khác với người cầu nguyện trên cung thánh. Người cầu nguyên trên cung thánchỉ biết khoe khoang các việc đạo đức mình làm, và buộc Chúa phải thưởng công cho mình. Người này buộc Chúa phải thực hiện ý mình, thay vì mình cần phải thi hành ý Chúa. Người này cho thấy tâm thức qúa ngạo mạn: chính các việc lành của người đó có khả năng tự cứu thoát mình mà không cần đến Chúa nữa. Người này không hề yêu Chúa và tha nhân, vì đã tự làm Chúa cho mình rồi!

Chúng ta hãy khắc ghi lời Chúa Giêsu trong tim mỗi khi cầu nguyện: "Vì tất cả những ai tự nâng mình lên sẽ bị hạ xuống, và ai hạ mình xuống sẽ được nâng lên." Thái độ khiêm tốn phát xuất từ tình yêu chân thành sẽ kéo lòng thương xót và thứ tha của Chúa xuống trên cuộc đời chúng ta.

Lm. Raphael Xuân Nguyên