Chúa nhật V Mùa Chay Năm A

.
Chúa nhật V Mùa Chay Năm A

Lời Chúa: Chính Thầy là sự sống lại và là sự sống.
            Hồi đó, hai cô Mác-ta và Maria cho người đến nói với Đức Giê-su: “ Thưa Thầy, người Thầy thương mến đang bị đau nặng.” Nghe vậy, Đức Giê-su bảo: “ Bệnh này không đến nỗi chết đâu, nhưng là dịp để bày tỏ vinh quang của Thiên Chúa: qua cơn bệnh này, Con Thiên Chúa được tôn vinh.”
            Đức Giê-su quý mên cô Mác-ta, cùng hai người em là cô Maria và anh La-da-rô. Tuy nhiên, sau khi được tin anh La-da-rô lâm bệnh, Người còn lưu lại thêm hai ngày tại nơi đang ở. Rồi sau đó, Người nói với các môn đệ: “ Nào chúng ta cùng trở lại miền Giu-đê !”
            Khi đế nơi, Đức Giê-su thấy anh La-da-rô đã chôn trong mồ được bốn ngày rồi.Vừa nghe tin Đức Giê-su đến, cô Mác-ta liền ra đón Người. Còn cô Maria thì ngồi ở nhà. Cô Mác-ta nói với Đức Giê-su: “ Thưa Thầy, nếu có Thầy ở đây, em con sẽ không chết. Nhưng bây giờ con biết: Bất cứ điều gì Thầy xin cùng Thiên Chúa, Người cũng sẽ ban cho Thầy.” Đức Giê-su nói: “ Em chị sẽ sống lại !” Cô Mác ta thưa: “ Con biết em con sẽ sống lại, khi kẻ chết sống lại trong ngày sau hết.” Đức Giê-su liền phán: “ Chính Thầy là sự sống lại và là sự sống. Ai tin vào Thầy, thì dù đã chết, cũng sẽ được sống. Ai sống và tin vào Thầy, sẽ không bao giờ phải chết. Chị có tin thế không ?” Cô Mác-ta đáp: “ Thưa Thầy, có. Con vẫn tin Thầy là Đức Ki-tô, Con Thiên Chúa, Đấng phải đến thế gian.”
            Đức Giê-su thổn thức trong lòng và xao xuyến. Người hỏi: “ Các người để xác anh ấy ở đâu ?” Họ trả lời: “ Thưa Thầy mời Thầy đến mà xem.” Đức Giê-su liền khóc.Người Do-thái mới nói: “ Kìa xem ! Ông ta thương anh La-da-rô biết mấy !” Có vài người trong nhóm họ nói: “ Ông ta đã mở mắt cho người mù, lại không thể làm cho anh ấy khỏi chết ư ?” Đức Giê-su lại thổn thức trong lòng. Người đi tới mộ. Ngôi mộ đó là một cái hang có phiến đá đậy lại. Đức Giê-su nói: “ Đem phiến đá này đi.” Cô Mác-ta là chị người chết liền nói: “ Thưa Thầy, nặng mùi rồi, vì em con ở trong mồ đã được bốn ngày.” Đức Giê-su bảo: “ Nào Thầy đã chẳng nói với chị rằng nếu chị tin, chị sẽ được thấy vinh quang của Thiên Chúa sao ?” Rồi người ta đem phiến đá đi. Đức Giê-su ngước mắt lên và nói: “ Lạy Cha, con cảm tạ Cha, vì Cha đã nhậm lời con. Phần con, con biết Cha nhậm lời con, nhưng vì dân chúng đứng quang đây, nên con đã nói để họ tin là Cha đã sai con.” Nói xong, Người kêu lớn tiếng: “ Anh La-da-rô, hãy ra khỏi mồ !” Người chết liền ra, chân tay còn quấn vải, và mặt còn phủ khăn. Đức Giê-su bảo: “ Cởi khăn và vải cho anh ấy, rồi để anh đi.”
            Trong số những người Do-thái đến thăm cô Maria và được chứng kiến việc Đức Giê-su làm, có nhiều kẻ đã tin vào Người.

 

SUY NIỆM & CẦU NGUYỆN

       Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu đã dõng dạc mở cửa mộ và truyền cho người chết chỗi dậy bước ra. Việc Chúa Giê-su mở cửa mộ cho La-da-rô là mở ra những chân trời mới cho đời sống con người. Khi mở cửa mộ, Người đã mở cánh cửa sự sống. Thông thường, ngôi mộ là vương quốc của tử thần. Cửa mộ là cửa mở vào thế giới chết chóc. Ai đã vào đó chẳng còn hy vọng thoát ra. Như ngay bây giờ, Chúa Giêsu đã mở cửa mộ để La-da-rô không còn phải bước vào sự chết nhưng bước vào sự sống. Khi mở cửa mộ, Người phá tan sào huyệt Thần Chết. Khi tháo những vải băng liệm cuốn quanh thân thể La-da-rô, Người giải phóng anh khỏi dây trói ràng buộc của tử thần.
       Khi mở cửa mộ, Người đã mở cánh cửa niềm tin. Trước đó, niềm tin của cô Mác-ta chỉ là một niềm tin mơ hồ, chung chung của đa số người Do thái thời ấy. Nhưng sau khi thấy La-da-rô sống lại, niềm tin của cô Mác-ta trở nên cụ thể, sống động và vững vàng. Trước đó, nhiều người Do thái chưa tin vào Chúa Giêsu. Nhưng sau khi được chứng kiến La-da-rô từ cõi chết sống lại, họ không thể nào không tin. Tảng đá lấp cửa mồ tung ra cũng làm bật tung tảng đá nghi ngờ che lấp trái tim, đưa họ tới tin nhận Chúa là Thiên Chúa. Khi mở cửa mộ, Người mở ra cánh cửa niềm vui, cánh cửa hy vọng. Thiên Chúa đến biến đổi số phận con người. Con người không còn bị giam hãm trong thân phận hay chết, nhưng được thênh thang tự do trong cõi sống. Con người không sinh ra để chết đi nhưng để sống, sống mãi, vì Chúa là "sự sống", "ai tin sẽ sống đời đời". Con người không sinh ra để tàn lụi, nhưng để triển nở đến vô tận. Trong mỗi người chúng ta có nhiều nấm mộ. Chúng ta bị giam hãm trong những nấm mộ tội lỗi, gian tham, ích kỷ, bất công, đam mê, ghen ghét, hận thù, nghèo đói, thất học... Có những nấm mộ kiên cố, tự sức mình không thể phá nổi. Ta hãy xin Chúa đến mở những cửa mộ, lăn những tảng đá đè nặng đời ta, để ta được sự sống dồi dào trong Chúa nuôi dưỡng. Đồng thời, ta cũng phải tiếp tay với Chúa, phá đi những nấm mộ đang vây bọc anh chị em chúng ta, để mọi người được sống và sống dồi dào như lòng Chúa hằng mong ước.
       Lạy Chúa Giêsu thương mến, xin ban cho chúng con tỏa lan hương thơm của Chúa đến mọi nơi chúng con đi. Xin Chúa hãy tràn ngập tâm hồn chúng con bằng Thần Khí và sức sống của Chúa. Xin Chúa hãy xâm chiếm toàn thân chúng con để chúng con chiếu tỏa sức sống Chúa. Xin Chúa hãy chiếu sáng qua chúng con, để những người chúng con tiếp xúc cảm nhận được Chúa đang hiện diện nơi chúng con. Xin cho chúng con biết rao giảng về Chúa, không phải bằng lời nói suông, nhưng bằng cuộc sống chứng tá, và bằng trái tim tràn đầy tình yêu của Chúa. Amen