Chúa nhật III Phục Sinh Năm A

.

 
Lời Chúa : Họ đã nhận ra Chúa khi Người bẻ bánh.
          Vào ngày thứ nhất trong tuần, có hai người trong nhóm môn đệ đi đến một làng kia tên là Emmau, cách Giêrusalem chừng mười một cây số. Họ trò chuyện với nhau về tất cả những sự việc mới xảy ra. Đang lúc họ trò chuyện và bàn tán, thì chính Đức Giê-su tiến đến gần và cùng đi với họ. Nhưng mắt họ còn bị ngăn cản, không nhận ra Người. Người hỏi họ : “Các anh vừa đi vừa trao đổi với nhau về chuyện gì vậy ?” Họ dừng lại, vẻ mặt buồn rầu.
          Một trong hai người tên là Cơlêôpát trả lời : “Chắc ông là người duy nhất trú ngụ tại Giêrusalem mà không hay biết những chuyện đã xảy ra trong thành mấy bữa nay.” Đức Giê-su hỏi : “Chuyện gì vậy ?” Họ thưa : “Chuyện ông Giêsu Nadarét. Người là một ngôn sứ đầy uy thế trong việc làm cũng như lời nói trước mặt Thiên Chúa và toàn dân. Thế mà các thượng tế và thủ lãnh của chúng ta đã nộp Người để Người bị án tử hình, và đã đóng đinh Người vào thập giá. Phần chúng tôi, trước đây vẫn hy vọng rằng chính Người là Đấng sẽ cứu chuộc Israen. Hơn nữa, những việc ấy xảy ra đến nay là ngày thứ ba rồi. Thật ra, cũng có mấy người đàn bà trong nhóm chúng tôi đã làm chúng tôi kinh ngạc. Các bà ấy ra mộ hồi sáng sớm, không thấy xác Người đâu cả, về còn nói là đã thấy thiên thần hiện ra bảo rằng Người vẫn sống. Vài người trong nhóm chúng tôi đã ra mộ, và thấy sự việc y như các bà ấy nói ; còn chính Người thì họ không thấy.”
        Bấy giờ Đức Giêsu nói với hai ông rằng : “Các anh chẳng hiểu gì cả ! Lòng trí các anh thật là chậm tin vào lời các ngôn sứ ! Nào Đấng Kitô lại chẳng phải chịu khổ hình như thế, rồi mới vào trong vinh quang của Người sao ?” Rồi bắt đầu từ ông Môsê và tất cả các ngôn sứ, Người giải thích cho hai ông những gì liên quan đến Người trong tất cả Sách Thánh.
        Khi gần tới làng họ muốn đến, Đức Giêsu làm như còn phải đi xa hơn nữa. Họ nài ép Người rằng : “Mời ông ở lại với chúng tôi, vì trời đã xế chiều, và ngày sắp tàn.” Bấy giờ Người mới vào và ở lại với họ. Khi đồng bàn với họ, Người cầm lấy bánh, dâng lời chúc tụng, và bẻ ra trao cho họ. Mắt họ liền mở ra và họ nhận ra Người, nhưng Người lại biến mất. Họ mới bảo nhau : “Dọc đường, khi Người nói chuyện và giải thích Kinh Thánh cho chúng ta, lòng chúng ta đã chẳng bừng cháy lên sao ?”
        Ngay lúc ấy, họ đứng dậy, quay trở lại Giêrusalem, gặp Nhóm Mười Một và các bạn hữu đang tụ họp tại đó. Những người này bảo hai ông : “Chúa trỗi dậy thật rồi, và đã hiện ra với ông Simôn.” Còn hai ông thì thuật lại những gì đã xảy ra dọc đường và việc mình đã nhận ra Chúa thế nào khi Người bẻ bánh.

 

SUY NIỆM & CẦU NGUYỆN

        Bài Tin Mừng hôm nay thật đẹp. Đẹp vì lời văn óng ả. Đẹp vì tình tiết ly kỳ. Đẹp vì tình nghĩa đậm đà. Đẹp vì những tư tưởng thần học thâm sâu. Nhưng đẹp nhất là vì bài tin Mừng chất chứa một niềm hy vọng trong sáng, xua tan mọi bóng tối thất vọng não nề, giữa lúc buồn tủi, thất vọng ấy, Chúa Giêsu đã xuất hiện. Lập tức ánh sáng rực rở giữa màn đêm, rồi trở thành niềm vui rộn rã xoá tan u sầu. Ngọn lửa cháy lên sưởi ấm những trái tim lạnh giá. Vì Chúa Giêsu đã đem đến cả một trời hy vọng và ánh bình minh bừng sáng.
        Hai môn đệ đã chứng kiến cuộc đời và cái chết của Chúa Giêsu từ đầu cho đến cuối, các ông đã thấy biết bao nhiêu phép lạ Người làm, các ông đã nghe biết bao lời hay ý đẹp từ miệng Người phán ra, các ông đã công nhận Người là:  “ Một ngôn sứ đầy uy thế, xét về việc làm cũng như lời nói”. Các ông đã hy vọng Người là Đấng giải thoát Israel. Nhưng cuộc thương khó và cái chết của Đức Giêsu khiến các ông chán nản và thất vọng, đến nỗi khi các phụ nữ ra mộ Chúa, gặp Thiên Thần báo tin Chúa đã phục sinh, về kể lại cho các ông như các ông vẫn không tin. Rồi sau đó trên đường đi Emmau gặp Chúa Giêsu, Người giải thích Kinh Thánh cho các ông. Bắt đầu từ sách Lề Luật, rồi lời các Ngôn Sứ và các Thánh Vịnh. Khi nghe Chúa nói, tim các ông rộn ràng niềm vui, tâm trí các ông bừng sáng như một ngọn lửa nhen nhúm trong lòng. Và cuộc đời sẽ lấy lại ý nghĩa, tìm được niềm vui, hy vọng trở thành hiện thực, khi vào nhà trọ Chúa Giêsu bẻ bánh. Chính qua cử chỉ bẻ bánh mà các môn đệ nhận ra Chúa Giêsu Phục Sinh. Niềm hy vọng đã trở thành hiện thực, hết còn những bán tín bán nghi nữa, hết còn những lo lắng, hết còn những thấp thỏm lo âu. Vì các ông đã gặp được chính niềm hy vọng. Cuộc gặp gỡ chỉ thoáng qua, nhưng các ông đã mãn nguyện. Chúa Giêsu bẻ bánh là nhắc lại cử chỉ khi lập phép bí tích Thánh Thể trong buổi tiệc ly. Nhờ phép Thánh Thể toàn bộ con người các ông đổi mới. Dường như một linh hồn mới vừa nhập vào những xác thân mệt mỏi rã rời. Dường như dòng máu đã trở nên đỏ thắm. Dường như những tế bào đã trở nên tươi trẻ. Dường như trái tim đã trở nên rộn rã nhịp yêu thương, lập tức các ông trở lại Giêrusalem, để làm nhân chứng cho Chúa.
        Đời sống ta không thiếu những giờ phút khó khăn, cuộc đời đầy thử thách nhiều lúc đẩy ta vào hố thẳm tuyệt vọng, ta hãy học bài học Chúa dạy cho các môn đệ trên đường Emmau. Hãy biết nhìn các biến cố trong cuộc đời bằng con mắt đức tin. Ánh sáng đức tin sẽ thắp sáng niềm hy vọng, hãy biết nghe, đọc và suy gẫm Lời Chúa, hãy tìm bóng dáng Chúa xuyên qua các hàng chữ, hãy mở rộng tâm hồn đón nhận Lời Chúa. Lời Chúa sẽ như một hạt giống gieo vào lòng ta mầm hy vọng xanh tươi, và sau cùng hãy đến với Chúa Giêsu trong bí tích Thánh Thể. Thánh Thể sẽ là lương thực nuôi dưỡng niềm hy vọng của ta. Lạy Chúa Giêsu Phục Sinh là niềm hy vọng của con. Xin cho đường con đi trở thành đường hy vọng vì luôn có Chúa ở bên con. Amen

 

Chúa đâu cần những việc lớn lao
Ngài mong con sống thanh cao
Để nhận ra Chúa khi Người bẻ bánh
Lời Chúa dạy muôn đời nhớ mãi
Hãy khiêm nhường tự hạ mỗi ngày.