Bệnh của tôi

 Nhân dịp lễ thánh Phan-xi-cô Sa-lê-si-ô, giám mục tiến sỹ Hội Thánh, bổn mạng liên nhóm Mục vụ Truyền Thông Gò Vấp-Xóm Mới-Hóc Môn, tôi muốn tự “bắt mạch” một vài căn bệnh trong mình.
Về những sự cố nghề nghiệp như nhầm lẫn họ, tên nhân vật chính, sai thời gian, sai nơi chốn… tôi vấp phải không ít lần. Những lỗi này, thường sau khi đọc lại bài được đăng tôi sẽ phát hiện ra, hoặc trước đó BBT đã phát hiện và sửa dùm. Biết là những
hạt sạn làm ê răng người đọc, nhưng nhiều khi đầu óc mơ mơ tăng tăng...
Ngoài những sự cố này nọ, tôi còn vướng vấn một vài bệnh hay tật !
- Lật đật: người làm truyền thông, giống người kinh doanh ở chỗ vội vội vàng vàng.  Vội vì sợ trễ giờ: trễ giờ ăn, giờ đi lễ, giờ đi chơi, giờ tác nghiệp. Đôi khi tôi cũng đến sớm hơn ai hết, nhưng đa phần là sít sao và trễ. Đang ngồi dính trên máy tính, đến giờ rồi vẫn nán lại ít phút để lưu, kẹp vào folder, hoặc cố viết cho hết ý vừa nảy trong đầu .v.v… bỏ dở dang, khi ngồi lại, phải mất công lần mò lại...hình ảnh, audio, video cũng thế, chưa xong một công đoạn mà bỏ dở lúc làm lại nhiều khi oải, mất lửa. Không hiếm lần mặc quần áo hở dây (kéo), đến nhà thờ quên chải đầu, xe bon bon thì hết xăng … “Vô tư” như trẻ nhỏ nhưng lại mau già!
-- Uể oải: lật đật thường dẫn tới mất ngủ, vì cố làm cho xong, cho kịp dẫn đến giấc ngủ bị xâm phạm, mất ngủ làm uể oải, lờ đờ như thiếu thuốc. Ngồi trong nhà thờ, phòng hội, quạt thổi hiu hiu ai cũng nghe cũng hiểu, chỉ riêng mình không nghe mà gật gà gật vịt!
Đó là khách quan, bệnh chủ quan thì mình mâu thuẫn với ta.
-- Cẩu thả hoặc cầu toàn: muốn cho tin được sốt dẻo nên “dân ta” thường gởi bài đi ngay khi vừa mới viết xong, chằng kịp đọc lại vài lần để kiểm tra, hoặc cứ làm bừa cho xong, cho có, cố làm lấy được.
Căn bệnh ngược lại là quá cầu toàn chỉn chu, viết xong rồi không ưng ý lại xóa đi viết lại nhiều lần khiến bài tới được độc giả thì đã trễ, hoặc viết nửa chừng thấy không đạt, bỏ đi loay hoay viết lại từ đầu (lần hai lại dở hơn lần đầu!)  Không muốn người đọc nhàm chán kiểu “mười bài ná ná như một” đành bó gối nặn óc để “suy tư”, suy tư ... rổi thúc thủ, bó tay chấm com!
-- Tự nhiên và tự ti: tự nhiên là không ai mời cũng xáp lại ngồi ăn, tự ti là có mời nhưng vác bụng đói về không. Ở lại uống ly bia vào, về có nước đi ngủ, bụng đói về nhà ăn cơm nguội, cũng có nước đi ngủ! Tự nhiên là không phải đại biểu hay khách mời cũng ngứa mồm phát biều lung tung (không giống c
ánh phóng viên ngoài đời đến hội nghị để đưa tin...có những khoảng cách... với những thành phần, những đại biểu) tự ti là có ghế trống mà cứ thích đứng không dám ngồi...

Đó là những bệnh, những tật bên ngoài, còn "tật bệnh" tiềm ẩn bên trong, chắc riêng bạn đọc mới có khả năng để bắt mạch kê toa...
***   ***   ***
---Như một liều thuốc--- xin trích Sứ điệp cho Ngày Truyền Thông 2015 của ĐGH Phanxi-cô: “Ngày nay các phương tiện truyền thông hiện đại, vốn là một phần thiết yếu của cuộc sống, cách riêng đối với những người trẻ, có thể vừa là sự trợ giúp vừa là một trở ngại cho việc truyền thông trong gia đình và giữa các gia đình. Phương tiện truyền thông có thể là một trở ngại nếu chúng trở thành một phương cách để tránh né việc lắng nghe người khác, tránh việc giao tiếp cụ thể, để lấp đầy những khoảnh khắc thinh lặng và nghỉ ngơi, đến độ chúng ta quên rằng “thinh lặng là thành phần của truyền thông mà nếu không có thì không thể có được những lời mang đậm ý nghĩa” (ĐGH BênêđictôXVI, Sứ điệp Ngày Thế giới Truyền thông Xã hội 2012). Các phương tiện truyền thông có thể giúp cho việc truyền thông được dễ dàng khi chúng làm cho mọi người biết chia sẻ câu chuyện đời mình, giữ liên lạc với bạn hữu ở xa, cảm ơn hoặc xin lỗi người khác, và mở ra những cuộc gặp gỡ mới. Khi mỗi ngày mỗi khám phá tầm quan trọng cốt yếu của việc gặp gỡ người khác, là những “khả năng mới”, chúng ta sẽ sử dụng công nghệ một cách khôn ngoan, chứ không để cho nó thống trị. Ở đây cũng vậy, cha mẹ là những nhà giáo dục đầu tiên, nhưng không được để mặc họ với các thiết bị truyền thông. Cộng đồng Kitô hữu được kêu gọi giúp đỡ họ trong việc giáo dục con cái làm thế nào để sống trong mộtmôi trường truyền thông một cách phù hợp với phẩm giá con người và phục vụ công ích.
 Thách đố lớn đối với chúng ta ngày nay là học lại lần nữa cách nói chuyện với nhau, không đơn giản chỉ là cách tạo ra và tiêu thụ thông tin. Đây là khuynh hướng mà các phương tiện truyền thông hiện đại có thể cổ võ. Thông tin là quan trọng, nhưng không đủ, vì rất nhiều khi nó giản lược, đặt các lập trường và quan điểm khác biệt đối lập nhau, và bắt chúng ta chọn đứng về bên nào, chứ không phải có cái nhìn tổng thể.”(Sứ điệp cho Ngày Thế giới Truyền Thông 2015, Đức Thành chuyển dịch từ bản Anh ngữ và Pháp ngữ của vatican.va)
***************

                                                                                      ----An-tôn Lê Tân----
                  (Tặng anh chị em tham dự lễ bổn mạng MVTT Gò-Mới-Môn 31/1/2015)