BẢN TIN GIÁO XỨ CHỢ ĐŨI SỐ 166

LÁ THƯ MỤC TỬ
Lm. Ernest Nguyễn Văn Hưởng

Trong những ngày vừa qua tôi có dịp đến trao Mình Thánh Chúa cho một số bệnh nhân : có người nằm liệt, có người còn đi đứng được nhưng không thể đi đến nhà thờ cầu nguyện, dự lễ. Khi còn khoẻ mạnh chúng ta đến nhà thờ tham dự thánh lễ nhưng khi về già, khi bị bệnh, linh mục hay các thừa tác viên đến để trao MTC. Đó là niềm vui của các cha và các thừa tác viên.

Để có thể rước Chúa hàng tháng hay hàng tuần thì cũng cần có sự cố gắng. Trước tiên phải có sự cố gắng về phía người đau yếu. Nếu còn ý thức, người đau yếu cần phải có lòng ước muốn rước lễ. Lòng ước muốn đó được thể hiện ra bên ngoài bằng việc chuẩn bị và chờ đợi. Các linh mục hay các thừa tác viên không thể chính xác như kim đồng hồ được. Lý do là vì gặp tình huống đặc biệt, thời gian bị co giãn một chút.
Để được rước Chúa, người đau yếu cũng cần chuẩn bị tâm hồn sạch tội nặng. Điều này cũng đơn giản trong trường hợp linh mục đến trao Mình thánh Chúa vì linh mục sẽ giải tội trước khi làm nghi thức. Một đôi khi người đau yếu cũng cần chịu bí tích Xức dầu bệnh nhân. Ngày xưa đây là bí tích cho người sắp qua đời nhưng ngày nay bí tích được gọi tên là Xức dầu bệnh nhân. Xức dầu để giúp cho bệnh nhân được mạnh sức vượt qua cơn bệnh. Xức dầu trong bệnh viện thì khó khăn hơn nhiều.
Trong bối cảnh của tháng 6, chúng ta nhìn các bí tích này trong tình yêu của Chúa Giêsu đối với những ai theo Người. Thiên Chúa muốn cho chúng ta được ơn cứu độ và Chúa Giêsu biểu hiện tình yêu cứu độ ấy qua các bí tích cho tới giây phút cuối cùng của cuộc đời mỗi người theo Chúa. Khi chạy đến các bí tích này, chúng ta đi vào trong tình thương của Chúa, chúng ta thành tâm tìm nương ẩn nơi Thánh Tâm của Chúa Giêsu. Những lời xác quyết của Chúa Giêsu cho thấy rằng ai trung thành trông cậy vào Tình yêu của Chúa Giêsu, trung thành trông cậy vào Thánh tâm Chúa thì người ấy không phải thất vọng.
TRANG SỐNG LỜI CHÚA
 07/06/15 CHÚA NHẬT LỄ mình và máu thánh chúa kitô –B (Mc 14,12-16.22-26)
GIÊ-SU – ĐIỂM HẸN

Cũng đang bữa ăn, Đức Giê-su cầm lấy bánh, dâng lời chúc tụng, rồi bẻ ra, trao cho các ông và nói: Anh em hãy cầm lấy, đây là mình Thầy!” (Mc 14,22)

Suy niệm: Các trình thuật Tin Mừng từ phép lạ bánh hóa nhiều, bữa Tiệc ly, đến bữa tối với các môn đệ Em-mau, đều cho thấy Đức Giê-su làm bốn động tác quen thuộc: “cầm lấy bánh, dâng lời chúc tụng, bẻ ratrao ban.” Bốn động tác ấy trở thành biểu trưng cho việc cử hành Thánh Thể. Đức Giê-su, tấm bánh được bẻ ra và trao ban cho mọi người, là nền tảng cho sự hiệp thông giữa Thiên Chúa và nhân loại. Trong mầu nhiệm Nhập thể, Con Thiên Chúa đến “cư ngụ giữa chúng ta;” còn trong Bí tích Thánh Thể, Ngài ở lại với con người “mọi ngày cho đến tận thế.” Với ta, “cầm lấy bánh” là cầm lấy cuộc đời, cầm lấy những gì thuộc về mình để rồi biết “dâng lời chúc tụng” về món quà Thiên Chúa tặng ban. “Bẻ ra và trao ban” của cải, thời gian, tài năng... cho những người lân cận.
Bạn ơi, Bí tích Thánh Thể là Mình và Máu Chúa Ki-tô, là lương thực thần linh, nơi bạn sống mối tương quan thân tình với Thiên Chúa. Cây cầu hiệp thông đã được nối kết, bạn có thể tìm đến gặp gỡ, kết hiệp nên một với vị Thiên Chúa sống động, gần gũi và luôn ở giữa dân Người. Dù bạn là ai, như thế nào, hãy nhớ rằng: Chúa Giê-su trong Bí tích Thánh Thể là Điểm Hẹn cho bạn tìm đến và tìm về.
Sống Lời Chúa: Tôi năng nhớ Chúa trong suốt ngày sống với lời nguyện tắt, hoặc đọc kinh Rước lễ thiêng liêng.
Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, con cám ơn Chúa đã thương cho con có được mối tương quan tình bạn thân tình với Chúa. Xin cho con luôn biết tìm đến và tìm về điểm hẹn Tình yêu Thánh Thể, nơi Chúa hằng chờ đợi con. Amen.
TIN GIÁO HỘI
 Nghèo túng và bần cùng đả thương và hủy hoại gia đình
Tiếp tục loạt bài giáo lý về gia đình, tuần này Đức Thánh Cha Phanxicô mời gọi mọi người cùng nhau suy nghĩ đến đến tính mỏng dòn dễ vỡ của gia đình, trong những điều kiện sống khi gia đình đang bị thử thách.
Một trong số những thách đố này là sự nghèo túng. Chúng ta nghĩ đến biết bao gia đình đang cư trú tại những vùng ngoại ô của các thành phố lớn, và ngay cả những khu vực nông thôn. Biết bao khốn khó, biết bao suy sụp! Và rồi, tình hình càng trở nên trầm trọng hơn, trong những nơi chốn có chiến tranh xảy đến. Chiến tranh luôn là một điều tệ hại. Hơn nữa, chính nó đã hủy hoại cách nghiệm trọng mọi dân thường, và cả các gia đình. Thực sự là, chiến tranh là “mẹ của tất cả nghèo túng”, một kẻ cướp nguy hiểm đối với cuộc sống, đối với các linh hồn, ngay cả đối với những tình cảm thánh thiêng và thân thương nhất.
Hơn hết, có rất nhiều gia đình nghèo túng cố gắng để duy trì cuộc sống hằng ngày của mình cho xứng với nhân phẩm, bằng cách luôn luôn trông cậy một cách cởi mở vào phúc lành của Thiên Chúa. Tuy nhiên, bài học này không biện minh cho sự dửng dưng của chúng ta, nếu không nói là càng khiến chúng ta hổ thẹn hơn! Đó gần như là một phép lạ mà, thậm chí ngay cả trong sự nghèo  túng, gia đình có thể tiếp tục để hình thành, và thậm chí ngay cả để bảo tồn – như có thể – tình người đặc biệt trong mối dây liên hệ của nó. Điều này gây khó chịu đối với những chuyên gia đề ra các tiêu chuẩn hạnh phúc, vốn là những người chỉ xem những tình cảm, việc sinh sản con cái, những mối dây gia đình, như là một yếu tố thứ hai trong chất lượng của cuộc sống. Ngược lại, chúng ta phải bái gối trước những gia đình này, vì đó là trường học nhân văn đích thực vốn cứu rỗi các xã hội khỏi sự tàn ác.
Thực sự, chúng ta sẽ còn lại gì nếu chúng ta thúc thủ trước sức ép của quyền bính chính trị và tiền bạc, cũng như khước từ cả những tình cảm gia đình? Một thứ đạo đức học dân sự mới sẽ chỉ có được khi những người hữu trách đối với đời sống cộng đồng chấn chỉnh lại các tương quan xã hội khởi đi từ việc đấu tranh với các vòng lẩn quẩn giữa gia đình và nghèo đói, vốn dẫn đưa chúng ta tới vực thẳm.
Nền kinh tế hiện tại thường chuyên môn hóa vào việc thụ hưởng những sự sung túc của cá nhân, nhưng lại thi hành một cách đại trà sự bóc lột những tương quan gia đình. Đây là một sự mâu thuẫn nghiêm trọng! Biết bao công việc to lớn của các gia đình, một cách tự nhiên, không được coi trọng trong những bản dự chi ngân sách. Thực ra, kinh tế và chính trị rất bủn xỉn để công nhận điều này. Ngoài ra, sự huấn luyện nội tâm của con người và sự trao đổi những tình cảm xã hội lại phải có trụ cột của nó ngay tại đó. Nếu nó bị lấy đi thì mọi thứ sẽ sụp đổ xuống.
Không chỉ là vấn đề cơm bánh. Chúng ta nói về cả việc làm, sức khỏe, và giáo dục. Thật quan trọng để hiểu rõ điều này. Chúng ta hãy thường xuyên biết động lòng trắc ẩn khi trông thấy hình ảnh của những đứa bé suy dinh dưỡng và yếu đau, vẫn thường đập vào mắt chúng ta từ khắp mọi nơi trên thế giới. Đồng thời, biết bao cái nhìn rạng ngời của rất nhiều trẻ thơ, thiếu thốn mọi thứ, ắt cũng sẽ đánh động chúng ta, khi chúng ở trong những ngôi trường chẳng có gì cả, nhưng lại tự hào khoe với chúng ta bút chì và tập vở của chúng. Và chúng đã có cái nhìn đầy yêu thương đối với thầy giáo và cô giáo của chúng! Thực sự những trẻ em này biết rằng con người không chỉ sống nhờ cơm bánh.
Chúng ta, những Kitô hữu, phải gần gũi với các gia đình đang gặp thử thách vì nghèo đói. Thực tế, sự nghèo túng xã hội đả thương gia đình và nhiều khi còn hủy diệt nó nữa. Sự thiếu công ăn việc làm hay mất việc, hay là tính tạm thời bấp bênh của công việc, càng chất thêm gánh nặng lên đời sống gia đình, và khiến cho các tương quan gia đình càng bị thách đố nghiêm trọng hơn. Những điều kiện sống trong những khu phố nghèo túng, cùng với những vấn đề dân sinh và di chuyển, chẳng hạn như sự cắt giảm các dịch vụ xã hội, y tế và giáo dục, gây ra thêm những khó khăn sau đó. Thêm vào những yếu tố vật chất này là sự tổn hại đối với gia đình từ những kiểu mẫu giả tạo, vốn được lan truyền bằng phương tiện truyền thông dựa trên chủ nghĩa tiêu thụ và tôn thờ dáng vẻ bên ngoài, sẽ tác động đến những giai cấp xã hội nghèo túng hơn và gia tăng sự phá vỡ những mối dây gia đình.
Giáo Hội là mẹ nên không được quên lãng thảm kịch này của con cái mình. Thậm chí chính Giáo Hội cũng phải trở nên nghèo, để trở nên phong nhiêu và trả lời cho biết bao sự nghèo khó. Một Giáo Hội nghèo là một Giáo Hội vốn thực hành một sự giản đơn tự nguyện trong chính đời sống mình – trong cùng những thể chế cách thức của nó, trong cách sống của những thành viên của giáo Hôi- để phá vỡ mọi bức tường của sự loại trừ, mà trên hết là đối với những ai nghèo khó, Chúng ta mong muốn điều ấy trong cầu nguyện và hành động. Chúng ta hãy nài xin khẩn thiết cùng Chúa, Đấng có thể lay động chúng ta, để mang lại cho các gia đình của chúng ta những tác nhân Kitô giáo cho cuộc cách mạng trong sự gần gũi gia đình, điều cần thiết cho chúng ta ngay lúc này. Ngay từ khởi đầu, sự gần gũi gia đình ấy đã làm nên Giáo Hội. Và đừng quên rằng sự phán xét của những người nghèo túng, những ai hèn mọn, và thiếu thốn sẽ đến trước sự phán xét của Thiên Chúa (Mt 25, 31- 46).”
Chuyển dịch từ Ý ngữ: Jos. Nguyễn Huy Mai
TIN GIÁO HỘI
Thánh lễ 12g00 trưa ngày 13.06.2015
     Theo thông lệ hàng tháng giáo xứ sẽ có thánh lễ trưa ngày 13 để tỏ lòng tôn kính Đức Mẹ cách đặc biệt. Kính mời cộng đoàn tham dự đông đủ.
Lời Tri Ân: Họ đạo xin chân thành cảm ơn và xin Chúa trả công bội hậu cho quý ân nhân đã quảng đại đóng góp cho bếp ăn từ thiện và quỹ bác ái của Họ đạo: Hoàng Nam: 800.000đ. 1 ân nhân: 2.200.000đ. Chị Thanh: 500.000đ. Cô Châu: 200.000đ. Chị Phương: 500.000đ. Cô Trong: 1.000.000đ. Cộng đoàn LCTX: 3.000.000đ. Ủng hộ làm thảm hoa. Nam Thành: 500.000đ.