BẢN TIN GIÁO XỨ CHỢ ĐŨI SỐ 169

LÁ THƯ MỤC TỬ
Lm. Ernest Nguyễn Văn Hưởng

Trong những ngày thường huấn vừa qua dành cho các linh mục đang làm mục vụ trong Tổng Giáo phận Saigon, nhiều vấn đề được đặt ra về Bí tích Giải tội và Hôn phối. Trong các vấn đề đó, người ta thấy nổi lên vấn đề về Lòng Chúa Thương Xót.

Vấn đề được đặt ra là vì nhiều khi nói đến Lòng Chúa Thương Xót, người ta nghĩ ngay đến phong trào Lòng Chúa Thương Xót được hình thành ở khắp nơi, lôi cuốn rất nhiều người tham dự qua các nghi thức… Cũng có lúc nói đến Lòng Chúa Thương Xót, người ta nghĩ ngay đến các kinh đọc, nghĩ đến việc tham dự các giờ cầu nguyện Lòng Chúa Thương Xót, lần chuỗi coi đó như điều kiện cần và đủ để được ơn cứu rỗi. Hơn nữa có người khi nói đến Lòng Chúa Thương Xót thì nghĩ ngay đến sự tha thứ vô điều kiện và vô hạn của Chúa hay nói cách khác khi cậy trông vào Lòng Chúa Thương Xót, người ta bất chấp tất cả, không còn sợ phạm tội, không còn sợ xúc phạm đến Giáo hội hay nghịch với Giáo hội nữa vì họ tin rằng chỉ cần trông vào Lòng Thương Xót Chúa thì được cứu.
Thực ra không ai trong chúng ta dám nghi ngờ sự tha thứ vô điều kiện và vô hạn của Chúa. Thế nhưng chúng ta cũng không quên rằng Thiên Chúa không thể tha cho người cứng lòng, không thể tha cho người không ăn năn. Muốn cứu chúng ta, Thiên Chúa mời gọi chúng ta cộng tác. Không có sự cộng tác này thì không thể nhận được ơn cứu rỗi. Hồng ân Chúa như mưa, nhưng nếu chúng ta không muốn nhận thì chúng ta không thể nhận tí nước nào.
Nhìn vào Tin mừng chúng ta thấy điều đó. Chúa Giêsu tha cho người thu thuế, người trộm lành, nhưng Người chúc dữ cho các Biệt phái và Luật sĩ. Như thế, điều quan trọng là chúng ta phải biết đứng vào vị trí nào để luôn được hưởng nhờ lòng Chúa thương xót.

 TRANG SỐNG LỜI CHÙA
28/06/15 CHÚA NHẬT TUẦN 13 THƯỜNG NIÊN –B (Mc 5,21-24.35-43)
 
CHỈ CẦN TIN THÔI

“… đừng sợ, chỉ cần tin thôi” (Mc 5,37)

Suy niệm: Nick Vujicic, một người Úc gốc Serbia từ khi sinh ra đã không có tay và chân. Từ nhỏ anh đã từng tuyệt vọng và có ý định tự tử, nhưng nhờ tình thương của cha mẹ và nhờ đức tin, anh đã vượt qua mọi trở ngại của một người khuyết tật và sống rất lạc quan. Anh đi khắp thế giới để làm chứng về niềm tin vào Đức Giê-su của mình. Trong lần đến Việt Nam vào ngày 23/5/2013, trên sân vận động Mỹ Đình Hà Nội, anh đã lớn tiếng tuyên xưng niềm tin đó trước hàng ngàn khán giả. Anh đã sống niềm tin của mình cách thiết thực nhất, đó là sự tin tưởng, tha thứ và yêu thương. Khi Chúa Giê-su chữa lành người phụ nữ bị băng huyết đã mười hai năm và cho con gái ông trưởng hội đường đã chết được sống lại, chính Ngài đã xác quyết điều này: “…đừng sợ, chỉ cần tin thôi”.
Mời Bạn: Trong cuộc sống hằng ngày, những thử thách của bệnh tật và đau khổ luôn làm chúng ta lo lắng và mất niềm tin vào Chúa. Chúng ta cũng thường bị cám dỗ đi tìm lời giải đáp ở những việc mê tín dị đoan. Chính Chúa đang mời gọi bạn hãy sống phó thác và đặt trọn niềm tin vào Ngài.
Chia sẻ: Bạn đã từng bị thử thách trong đời sống đức tin. Mời bạn chia sẻ: cảm nghiệm của bạn trong hoàn cảnh đó. Bạn đã vượt qua những thử thách đó thế nào?
Sống Lời Chúa: Khi gặp thử thách, đau khổ, bạn tâm niệm Lời Chúa: “Mọi âu lo, hãy trút cả cho Người, vì Người chăm sóc anh em” (1 Pr 5,7).
Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, giữa những gian lao và thử thách của cuộc sống, xin ban cho con thêm sức mạnh và đức tin; để con có đủ can đảm sốngphó thác và đặt trọn niềm tin nơi Chúa. Amen.
 TIN GIÁO HỘI
ĐTC: Mọi đổ vỡ và lựa chọn sai lầm của cha mẹ gây khổ đau cho con cái
Trong gia đình tất cả đều gắn liền với nhau. Vì thế mọi lời nói việc làm và thiếu sót của cha mẹ đều gây ra các thương tích trong tâm hồn con cái, và để lại các hậu qủa trầm trọng trong cuộc sống của chúng. Khi các người lớn mất lý trí, khi mỗi người chỉ nghĩ tới chính mình, khi cha mẹ làm cho nhau đau khổ, tâm hồn của trẻ em đau khổ rất nhiều, nó cảm thấy tuyệt vọng. Và chúng là các vết thương để lại dấu vết trong suốt cuộc đời.
Kính thưa quý vị thính giả, ĐTC Phanxicô đã nói như trên với hơn 40.000 tín hữu và du khách hành hương năm châu. Trong số hàng trăm đoàn hành hương đến từ các nước Bắc Mỹ và Âu châu cũng có các phái đoàn đến từ các nước Australia, Indonesia, Nhật Bản và một phái đoàn 40 người đến từ Việt Nam. Ngoài ra cũng có các đoàn hành hương đến từ các nước châu Mỹ Latinh như Brasil.
Trong bài huấn dụ ĐTC đã khai triển đề tài giáo lý các vết thương trong cuộc sống chung của gia đình. Ngài nói : thật là điều xấu, khi trong gia đình người ta làm cho nhau đau khổ. Chúng ta biết là không có lịch sử gia đình nào mà lại không có các thời gian, trong đó sự thân tình của các trìu mến bị xúc phạm bởi thái độ sống của các thành phần trong gia đình. ĐTC giải thích điểm này như sau :
Các lời nói, các hành động và các thiếu sót, thay vì diễn tả tình yêu thương, thì lại lấy mất đi, hay tệ hại hơn, gây khổ đau cho tình yêu thương. Khi các vết thương này còn có thể sửa chữa được, chúng bị lơ là, trở nên trầm trọng và biến thành các ưu quyền, sự thù nghịch và khinh rẻ. Và lúc đó chúng có thể trở thành các xâu xé sâu đậm, chia rẽ vợ chồng, và dẫn đưa tới chỗ tìm ở nơi khác sự cảm thông, nâng đỡ và an ủi. Nhưng thường khi các “nâng đỡ” ấy không nghĩ tới hạnh phúc của gia đình.
Sự trống rỗng tình yêu hôn nhân làm lan tràn sự oán hận trong các tương quan. Và thường khi sự tan vỡ đổ ập trên con cái. Con cái, đó là điểm tôi muốn đề cập tới một chút. Mặc dù sự nhạy cảm của chúng ta bề ngoài xem ra đã tiến triển, và mọi phân tích tâm lý tinh tế của chúng ta, tôi tự hỏi chúng ta cũng có đang gây mê đối với các vết thương trong tâm hồn các trẻ em hay không. Người ta càng tìm cách bù trừ bằng quà cáp và bánh ngọt bao nhiêu, thì lại càng đánh mất đi ý thức về các vết thương của tâm hồn – đau đớn và sâu đậm hơn – bấy nhiêu. Chúng ta nói nhiều về các thái độ hỗn loạn, về sức khỏe tâm thần, vể hạnh phúc của trẻ em, sự lo âu của cha mẹ và con cái… Nhưng chúng ta có còn biết vết thương của tâm hồn là cái gì không? Chúng ta cảm thấy sức nặng của quả núi đè bẹp tâm hồn một trẻ em, trong các gia đình, trong đó người ta đối xử tàn tệ với nhau và làm cho nhau đau khổ, cho tới chỗ bẻ gẫy mối dây liên kết của sự chung thuỷ hôn nhân? Các lựa chọn của chúng ta có sức nặng nào trên tâm hồn của các trẻ em? Có sức nặng nào trong các lựa chọn của chúng ta – các lựa chọn sai lầm chẳng hạn, có sức nặng biết bao nhiêu trên tâm hồn của các trẻ em?
Khi các người lớn mất lý trí, khi mỗi người chỉ nghĩ tới chính mình, khi cha mẹ làm cho nhau đau khổ, tâm hồn của trẻ em đau khổ rất nhiều, nó cảm thấy tuyệt vọng. Và chúng là các vết thương để lại dấu vết suốt cả cuộc đời.
Tiếp tục bài huấn dụ ĐTC nói:
Trong gia đình tất cả đều gắn bó với nhau: khi tâm hồn của trẻ em bị thương tích tại một điểm nào đó, thì sự nhiễm trùng lan sang mọi nguời. Và khi một người đàn ông và một người đàn bà dấn thân để trở nên “một thân thể duy nhất” và thành lập một gia đình, nghĩ tới các đòi hỏi riêng của họ liên quan tới sự tự do và tưởng thưởng một cách ám ảnh, thì sự lệch lạc này tấn kích con tim và cuôc sống của con cái một cách sâu đậm. Biết bao lần các trẻ em lẩn trốn để khóc một mình… Chúng ta phải hiểu rõ điều này. Chồng vợ là một thịt xác duy nhất. Nhưng các thụ tạo của họ là thịt xác của thịt xác họ. Nếu chúng ta nghĩ tới sự cứng rắn mà Chúa Giêsu dùng để cảnh cáo người lớn đừng gây gương mù gương xấu cho các trẻ em, như đã nghe trong đoạn Tin Mừng (x. Mt 18,6), thì chúng ta cũng có thể hiểu một cách dễ dàng hơn lời nói của Ngài liên quan tới trách nhiệm trầm trọng phải gìn giữ mối dây hôn nhân khai mào gia đình nhân loại (x, Mt 19,1-9). Khi người nam và người nữ đã trở nên một thịt xác duy nhất, thì mọi vết thương và các bỏ rơi của người cha hay người mẹ ghi đậm dấu vết trên thịt xác sống động của con cái họ.
Đàng khác, cũng đúng thật là có những trường hợp, trong đó sự chia ly không thế tránh được. Đôi khi nó có thể trớ thành cần thiết trên bình diện luân lý, khi người ta tìm lấy khỏi người phối ngẫu yếu đuối hơn, những đứa con còn bé khỏi các vết thương trầm trọng hơn, bị gây ra bởi ưu quyền và bạo lực, sự nhục nhã và khai thác bóc lột, sự xa lạ và thờ ơ.
Nhưng cám ơn Chúa không thiếu những người được nâng đỡ bởi đức tin và tình yêu thương đối với con cái, làm chứng cho sự chung thủy của họ đối với mối dây ràng buộc mà họ đã tin, dù xem ra không thể làm nó sống lại được. Tuy nhiên, không phải mọi nguời ly thân đều cảm thấy ơn gọi này. Không phải ai cũng thừa nhận trong thinh lặng một tiếng gọi của Chúa hướng tới họ. Chung quanh chúng ta chúng ta tìm thấy các gia đình khác nhau trong những hoàn cảnh bất bình thường. Tôi không thích từ này và chúng ta đặt ra nhiều câu hỏi? Làm sao trợ giúp các gia đình? Làm thế nào để đồng hành với chúng? Làm thế nào để đồng hành với các gia đình để con cái không trở thành con tin của cha hay mẹ?
Chúng ta hãy xin Chúa ban cho chúng ta một đức tin lớn lao để nhìn thực tại với cái nhìn của Thiên Chúa; và một tình bác ái lớn lao để đem con người tới gần trái tim thuơng xót của Chúa.
 TIN GIÁO PHẬN & GIÁO XỨ
Chúc mừng Bổn mạng Giáo khu 7
Thứ hai ngày 29/06/2015 Lễ Thánh Phêrô & Phaolô bổn mạng giáo khu 7. Cha sở và cộng đoàn giáo xứ Chợ Đũi xin chúc mừng anh chị em thuộc giáo khu 7 được nhiều hồng ân Chúa trong ngày lễ quan thầy.
Tiếp sức mùa thi 2015
Năm nay giáo xứ không có tổ chức đón tiếp các em về dự thi, tuy nhiên Caritas giáo phận đề nghị xin giáo xứ chúng ta 100 phần ăn để giúp cho các em từ khắp nơi về thành phố dự thi. Kính mong anh chị em trong giáo xứ chung tay đóng góp theo lời kêu gọi của Caritas giáo phận. Xin cám ơn.
 
Lời Tri Ân:  Họ đạo xin chân thành cảm ơn và xin Chúa trả công bội hậu cho quý ân nhân đã quảng đại đóng góp cho bếp ăn từ thiện và quỹ bác ái của Họ đạo: Thúy Phượng: 500.000đ. Bà Thọ: 1.000.000đ. Cô Oanh: 200.000đ. Tiếp sức mùa thi: Ngọc Thành: 1.000.000đ. Cộng đoàn Đức Mẹ Mễ Du: 6.497.000đ. Cô Oanh: 13kg gạo.