Sẽ trọng đại ở trên trời

CN XXXI TN, 1/11/2015, lễ các Thánh

== Các con hãy vui mừng hân hoan,
    vì phần thưởng của các con sẽ trọng đại ở trên trời"
==

- Sức mạnh nào đã khiến bao người từ bình thưởng trở thành những vị thánh hiển hách, không những thánh trên Thiên quốc mà còn thánh ngay trên gian trần khốn khó này?
Tôi nghĩ, nếu mình chỉ sống với mình, nếu mình chỉ sống riêng cho mình thì khó có cơ mà thành thánh; khó bởi bao điều cuốn hút tôi xa khỏi con đường nên thánh. Tôi chỉ có thể tiến trên đường thánh thiện khi hiệp thông trong Giáo Hội là Nhiệm Thể của Chúa Ki-tô. Trong Giáo Hội và qua Giáo Hội, ân sủng của Thiên Chúa sẽ đổ xuống trên tôi để tôi nên thánh. Những con người thế trần trong GH, những cơ cấu hửu hình của GH cũng góp phần rất lớn để tôi nên thánh.
Thập Điều do Đấng Ta Là ban và Lục Điều do Giáo Hội chỉ dẫn là những mối căn bản tôi phải giữ, phải tuân theo để được nên thánh, trong Thập và Lục Điều có ít mối phải giữ, và nhiều mối phải tránh- phải chớ. Riêng trong bản Hiến Chương Bát Phúc trên núi hôm nay đều là những mối phải giữ, phải tuân theo; Bát Phúc chính là con đường nên thánh tích cực, tám len (line) gộp thành một con đường dẫn tôi tới quê Trời và ngay khi đi trên đường tôi cũng được hưởng đầy hoa thơm cỏ lạ.
Ai tập Dưỡng Kinh cân sẽ có đôi chân chắc khỏe, vì khi họ đứng vẫy tay thì chân phải trụ và bám chắc vào mặt đất còn đầu thì thả lỏng như treo lơ lửng. Trong cuộc sống cũng vậy, nếu tôi quá miệt mài quá gắn bó với những giá trị trần thế tôi sẽ bị níu chặt xuống đất, khó thanh thoát để đi về quê trời.
Có một kiểu sống hơi thụ động -tốt thì có tốt nhưng hơi thiếu dấn thân và thăng tiến- là kiều sống võng đưa (từ ngữ của một ĐGM); đưa qua đưa lại theo lực kéo và quán tính; “sáng lễ chiều chầu” đung đưa qua lại mà tính nào vẫn tật nấy, quần áo cũ mới nào cứ thế mà mặc! (không giặt lại trong Máu Con Chiên)
- Lạy chư vị thần thánh, chư vị đã dám chết đi từng ngày từng giờ với những thói hư tật xấu để sống và sống lại với những giá trị Tin Mừng; xin chư vị khẩn cầu củng Đấng Tối Cao cho đoàn con cái chúng con vững tâm và quyết chí theo bước chân chư vị. Chư vị hiển hách muôn muôn đời, Amen

(An-tôn LT)
*****
Tôi là Gioan đã nhìn thấy một thiên thần khác từ phía mặt trời mọc đi lên, tay cầm ấn Thiên Chúa hằng sống, và lớn tiếng kêu gọi bốn thiên thần được lệnh tàn phá đất và biển mà rằng: "Chớ có tàn phá đất, biển và cây cối trước khi ta đóng ấn trên trán những tôi tớ của Thiên Chúa chúng ta". Và tôi đã nghe biết số người được đóng ấn là một trăm bốn mươi bốn ngàn người, thuộc mọi chi tộc Israel.
Sau đó, tôi đã nhìn thấy đoàn người đông đảo không thể đếm được, họ thuộc đủ mọi nước, mọi chi họ, mọi dân tộc và mọi thứ tiếng. Họ đứng trước ngai vàng và trước mặt Con Chiên, mình mặc áo trắng tinh, tay cầm nhành lá thiên tuế. Họ lớn tiếng tung hô rằng: "Kính lạy Thiên Chúa chúng tôi, Đấng ngự trên ngai vàng, và Con Chiên".
 Rồi tất cả các thiên thần đến đứng chung quanh ngai vàng, và các trưởng lão cùng bốn con vật sấp mình xuống trước ngai mà thờ lạy Thiên Chúa rằng: "Amen! Chúc tụng, vinh hiển, khôn ngoan, cảm tạ, vinh dự, uy quyền và dũng lực cho Thiên Chúa chúng tôi muôn đời. Amen". Rồi một trong các trưởng lão lên tiếng hỏi rằng: "Những người mặc áo trắng này là ai vậy? Và họ từ đâu mà đến?" Tôi đáp lại rằng: "Thưa ngài, hẳn ngài đã rõ". Và người bảo tôi rằng: "Họ là những người từ đau khổ lớn lao mà đến, họ giặt áo và tẩy áo trắng trong máu Con Chiên".(Kh 7, 2-4, 9-14)

 Các con thân mến, các con hãy coi: Tình yêu của Thiên Chúa Cha đối với chúng ta thế nào, khiến chúng ta được gọi là con Thiên Chúa và thực sự là thế. Vì đó mà thế gian không nhận biết chúng ta, vì thế gian không biết Người. Các con thân mến, hiện nay, chúng ta là con Thiên Chúa, còn chúng ta sẽ ra sao thì vẫn chưa được tỏ ra. Chúng ta biết rằng: khi được tỏ ra, thì chúng ta sẽ giống như Người, vì Người thế nào, chúng ta sẽ thấy như vậy. Và bất cứ ai đặt hy vọng nơi Người, thì tự thánh hoá mình cũng như Người là Đấng Thánh. (1 Ga 3, 1-3) 

 Khi ấy, Chúa Giêsu thấy đoàn lũ đông đảo, Người đi lên núi, và lúc Người ngồi xuống, các môn đệ đến gần Người. Bấy giờ Người mở miệng dạy họ rằng:
 "Phúc cho những ai có tinh thần nghèo khó, vì Nước Trời là của họ. - Phúc cho những ai hiền lành, vì họ sẽ được Đất Nước làm cơ nghiệp. - Phúc cho những ai đau buồn, vì họ sẽ được ủi an. - Phúc cho những ai đói khát điều công chính, vì họ sẽ được no thoả. - Phúc cho những ai hay thương xót người, vì họ sẽ được xót thương. - Phúc cho những ai có lòng trong sạch, vì họ sẽ được nhìn xem Thiên Chúa. - Phúc cho những ai ăn ở thuận hoà, vì họ sẽ được gọi là con Thiên Chúa. - Phúc cho những ai bị bách hại vì lẽ công chính, vì Nước Trời là của họ.
 "Phúc cho các con khi người ta ghen ghét, bách hại các con, và bởi ghét Thầy, họ vu khống cho các con mọi điều gian ác. Các con hãy vui mừng hân hoan, vì phần thưởng của các con sẽ trọng đại ở trên trời" (Mt 5, 1-12a)