"Mt 25 (35-40) "... Lm Tri Công Vị

Mt 25 (35-40) “Xưa Ta đói, các người đã cho ăn. Ta khát, các ngươi cho uống. Mỗi lần các người làm như thế cho một trong những anh em bé nhỏ của Ta, là các ngươi đã làm cho chính Ta vậy” 
    I.  Hỡi anh em, muốn tôn kính thân thể Đức Giêsu sao? Chớ khinh chê thân thể ấy, khi thân thể ấy trần trụi, đừng có thái độ ‘trong nhà thờ thì tôn kính’ cho thân thể người mang những y phục lụa là gấm vóc, nhưng ở ngoài lại coi thường để cho thân thể ấy phải lạnh giá và trần trụi. Bởi vì Đấng nói đây là MÌNH TA ‘HOC EST CORPUS MEUM’ và đã dung lời của mình mà thực hiện việc đó, thì cũng chính là Đấng nói: Các ngươi đã thấy Ta đói mà không cho ăn, và các ngươi không làm như thế cho một trong những người bé nhỏ nhất đây, là các ngươi đã không làm cho chính Ta vậy.
     Thân thể Giêsu ở đây không cần y phục, nhưng cần tâm hồn trong trắng, còn thân thể Giêsu ngoài kia thì cần được chăm lo tận tình.
     II.  Chúng ta hãy học cho biết suy nghĩ chin chắn sâu sa mà tôn kính Đức Giêsu như Người muốn. Thật vậy, Đấng mà chúng ta tôn kính sẽ rất hài lòng khi chúng ta tôn kính theo cách Người chọn, chứ không phải theo cách chúng ta nghĩ. Pherô tưởng là ông tôn kính Chúa, khi ngăn cản không để Chúa rửa chân cho ông, mà lại là điều trái ngược hẳn. Chúng ta cũng thế, hãy bày tỏ lòng tôn kính Người theo cách mà Người đã truyền dạy khi ra luật cho chúng ta, đem của cải phân phát cho người nghèo. Thiên Chúa chẳng cần bình vàng, chén bạc, nhưng cần NHỮNG TẤM LÒNG VÀNG.
     Tôi nói thế, không phải để ngăn cản việc dâng cúng, những việc tôi xin đồng thời với việc dâng cúng hoặc trước khi dâng cúng, hãy làm phúc bố thí đi. Chúa vui nhận của dâng cúng, nhưng Người vui hơn nhiều khi nhận của làm phúc. Khi dâng cúng, chỉ có người dâng được lợi, còn khi làm phúc, cả người nhận cũng được lợi nữa. Một đàng xem ra dâng cúng là dịp phô trương, còn một đàng trao tặng chỉ làm PHÚC và bày tỏ TÌNH THƯƠNG.
     III. Quả vậy, ích lợi gì khi bàn của Đức Giêsu chất đầy những cành vàng đang lúc chính Giêsu lại phải chết vì chẳng có gì ăn? Trước hết, hãy cho kẻ đói ăn no đã, còn lại bao nhiêu sẽ đem trang hoàng cho bàn của Người. Sao chúng ta bỏ vàng làm chén lễ mà không chịu cho lấy một chén nước? Chúng ta đem khan vàng ra trải bàn thờ cho Người làm chi vậy, đang khi chính Giêsu cần mảnh vải che thân chúng ta lại không cho? Làm thế thì ích lợi gì ? bạn thử nói cho tôi nghe xem, nếu thấy người đang cần của ăn mà không có, bạn bỏ mặc người, rồi cứ đem vàng đặt lên bàn của Người, liệu Người biết ơn bạn hay đúng hơn lại không nổi giận với bạn sao? Rồi chi nữa, nếu bạn thấy Người mặc đồ rách bươm, toàn thân rét cứng, bạn chẳng cần nghĩ gì đến quần áo của Người, cứ lo xây cho Người hết cột vàng này đến cột vàng khác, mà bảo làm như vậy là tôn kính Người sao? Người lại chẳng nghĩ là bạn đang nhạo báng và sỉ nhục Người đến cực độ sao?
     Cũng hãy suy nghĩ về điều này về Đức Kitô, khi Người lang thang đó đây làm thân lữ khách, không cửa, không nhà, bạn không đón vào nhà bạn, cứ lo lát nền nhà cho đẹp, lo trang trí tường vách, trang trí các đầu cột, lấy dây bạc treo đèn, còn chính Người đang bị xiềng xích trong tù, ghé thăm Người thôi, bạn cũng không chịu.
     Tôi nói những chuyện trên đây không có ý ngăn cản bạn trang hoàng, nhưng để đồng thời với việc trang hoàng, bạn còn biết lo làm những việc khác nữa. Thậm chí tôi không khuyên bạn làm phúc bố thí trước khi làm những việc khác. Quả thật, không hề có ai bị kết tội vì đã không trang trí nhà thờ, nhưng ai chểnh mảng việc làm phúc sẽ phải xuống hỏa ngục, chịu lửa không hề tắt, và chịu cực hình dành cho ma quỷ. Vì thế trang trí ngôi nhà thì cũng đừng hờ hững với người anh em sầu khổ, vì người anh em ấy còn đáng giá hơn cả đền thờ.
Phỏng theo Thánh Gioan Kim Khẩu