Chúa Nhật XIV Thường Niên Năm C

.
Chúa Nhật XIV Thường Niên Năm C
Lời Chúa: Bình an của anh em sẽ ở lại với người ấy.
      Một hôm, Chúa Giê-su chỉ định bảy mươi hai người khác, và sai các ông cứ từng hai người một đi trước, vào tất cả các thành, các nơi mà chính Người sẽ đến. Người bảo các ông:
     “Lúa chín đầy đồng mà thợ gặt lại ít. Vậy anh em hãy xin chủ mùa gặt sai thợ ra gặt lúa về. Anh em hãy ra đi. Này Thầy sai anh em đi như chiên con đi vào giữa bầy sói. Đừng mang theo túi tiền, bao bị, giày dép. Cũng đừng chào hỏi ai dọc đường. Vào bất cứ nhà nào, trước tiên hãy nói: "Bình an cho nhà này!" Nếu ở đó, có ai đáng hưởng bình an, thì bình an của anh em sẽ đến đậu trên người ấy; bằng không, thì bình an đó sẽ quay về với anh em. Hãy ở lại nhà ấy, và người ta cho ăn uống thức gì, thì anh em dùng thức đó, vì làm thợ thì đáng được trả công. Đừng đi hết nhà nọ đến nhà kia. Vào bất cứ thành nào mà được người ta tiếp đón, thì cứ ăn những gì người ta dọn cho anh em. Hãy chữa những người đau yếu trong thành, và nói với họ: “Triều Đại Thiên Chúa đã đến gần các ông". Nhưng vào bất cứ thành nào mà người ta không tiếp đón, thì anh em ra các quảng trường mà nói: “Ngay cả bụi trong thành các ông dính chân chúng tôi, chúng tôi cũng xin giũ trả lại các ông. Tuy nhiên các ông phải  biết điều này: Triều Đại Thiên Chúa đã đến gần”. Thầy nói cho anh em hay: trong ngày ấy, thành Xơ-đom còn được xử khoan hồng hơn thành đó.”
    Nhóm Bảy Mươi Hai trở về, hớn hở nói: “Thưa Thầy, nghe đến danh Thầy, cả ma quỷ cũng phải khuất phục chúng con”. Đức Giê-su bảo các ông: “Thầy đã thấy Xa-tan như một tia chớp từ trời sa xuống. Đây, Thầy đã ban cho anh em quyền năng để đạp lên rắn rết, bọ cạp và mọi thế lực Kẻ Thù, mà chẳng có gì làm hại được anh em. Tuy nhiên, anh em chớ mừng vì quỷ thần phải khuất phục anh em, nhưng hãy mừng vì tên anh em đã được ghi trên  trời.”
SUY NIỆN & CẦU NGUYỆN
       Bài Tin Mừng hôm nay tường thuật về việc Chúa Giêsu sai 72 môn đệ đi rao giảng Tin Mừng, trong đó nói lên sự khẩn thiết của việc truyền giáo và sứ mạng ấy được khởi đi từ lệnh truyền của Chúa Giêsu: “Anh em hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, mà loan báo Tin Mừng cho mọi loài thọ tạo.” Từ đó, chúng ta xác định căn tính truyền giáo thuộc về chúng ta. Bao lâu chúng ta không truyền giáo, thì bấy lâu ta đánh mất bản chất Kitô hữu của chính mình. Bởi vì: “Khốn thân tôi, nếu tôi không loan báo Tin Mừng.” Đó là nỗi lòng thao thức của Chúa Giêsu: “Lúa chín đầy đồng mà thợ gặt thì ít.” phải chăng đây là lời chất vấn lương tâm của mỗi người Kitô hữu chúng ta.
    Đúng vậy, trong đời sống đạo hàng ngày, rất nhiều người chúng ta dễ dàng quên đi niềm vui đặc biệt này, nhất là những ai tỏ ra quá quan tâm tới phần rỗi linh hồn mình mà không nhớ đến các linh hồn khác, việc giữ đạo là một cuộc chiến đấu trường kỳ, đầy cam go thử thách. Với ơn Chúa nâng đỡ, chúng ta phải ra sức chiến đấu sao cho có thể chiến thắng được ba thù. Chúng ta mừng vui mỗi khi vượt thắng được một cơn cám đỗ và rất đau buồn khi không may sa ngã vì yếu đuối. Thế nhưng, có lẽ chính vì cuộc chiến thiêng liêng này được thực hiện với quá nhiều quyết tâm mà việc giữ đạo của chúng ta trở thành một nỗi lo nhiều hơn là nỗi mừng.
     Lạy Chúa Giêsu Thánh Thể, xin ban Chúa Thánh Thần xuống tràn đầy cho công  việc loan báo Tin Mừng thật tốt đẹp và đặc biệt cho những vị mục tử nhân lành đang làm việc trên những cánh đồng truyền giáo xa xôi hẻo lánh. Nguyện xin Mẹ Maria và Thánh cả Giuse cùng toàn thể các Thánh xin đồng hành và phù trợ các ngài.  Amen