Vì từ nay (10/11/17)

Lời Chúa và suy niệm T Sáu sau CN 31 TN, năm lẻ 9/11/2016

vì từ nay anh không được làm quản gia nữa!

 
Suy nghĩ (sửa lại năm 2015)
Dụ ngôn người quản gia bất lương hôm nay là một trong những dụ ngôn khá khó hiểu.

Người quản gia đã phung phí tài sản không phải của mình và bị chủ phát hiện, bị đuổỉ việc. Trước khi bị sa thải anh ta đã dùng thủ đoạn mua chuộc lấy sự biết ơn của các con nợ bằng tài sản không phải của mình. Những con nợ không sống theo lẽ sòng phẳng “vay phải trả” mà lại ký những biên lai nợ gian dối. Điều đặc biệt nữa là ông chủ thay vì khiển trách bọn đồng lõa bòn rút tiền của mình, lại đi khen cái tên quản gia đó là khôn khéo! 

Nghe kể thời tố đấu CCRĐ những “quản gia, con nợ” trong cơn kích động và sợ hãi đã không ngần ngại triệt hạ bao ông chủ lương thiện của mình. 

Dụ ngôn hôm nay sẽ dễ hiểu hơn nếu đọc tiếp đến bài Tin Mừng ngày mai, có câu kết là “…Anh em không thể vừa làm tôi Thiên Chúa, vừa làm tôi Tiền Của được." (Lc 16, 13b)

  • Thưa Chủ nhân tôn kính, xin Người xét xử con nợ tôi tớ Người đây không theo lẽ công bình nhưng theo lượng cả Từ bi. Xin Người bù lại những thiệt hại vật chất, tinh thần, tình cảm mà người khác phải chịu vì con và xin cho con đủ quyết tâm thanh toán cho mọi người để khỏi lỗi đức công bình. Phần con, con không dám buộc nợ cho bất cứ ai nhưng sẽ cố gắng tha thứ hết cho những người mắc nợ con, nếu có. Thưa Chủ nhân của Lòng xót thương, theo lời dạy của thánh Phao-lô TĐ, chúng con muốn trao ban lòng xót thương mà Người đã ban tặng nhưng không cho chúng con: 8 Anh em đừng mắc nợ gì ai, ngoài món nợ tương thân tương ái; vì ai yêu người, thì đã chu toàn Lề Luật.( Rm 13,8). Chúng con khẩn cầu những điều đó vì ân sủng của Đức Giê-su Ki-tô, là con của Người và là Chúa của chúng con, Amen.

Lời Chúa:
14 Thưa anh em, chính tôi, tôi tin chắc rằng anh em có đầy thiện chí, thừa hiểu biết và có khả năng khuyên bảo nhau.15 Trong thư này, đôi chỗ tôi đã nói hơi mạnh, chẳng qua là để nhắc lại cho anh em điều anh em đã biết. Tôi viết thế là dựa vào ân sủng Thiên Chúa đã ban cho tôi16 làm người phục vụ Đức Giê-su Ki-tô giữa các dân ngoại, lo việc tế tự là rao giảng Tin Mừng của Thiên Chúa, để các dân ngoại được Thánh Thần thánh hoá mà trở nên một lễ phẩm đẹp lòng Thiên Chúa. 
17 Vậy, trong Đức Ki-tô Giê-su, tôi có quyền hãnh diện về công việc phục vụ Thiên Chúa.18 Thật thế, tôi đâu dám nhắc đến chuyện nào khác, ngoài những gì Đức Ki-tô đã dùng tôi mà thực hiện để ,đưa các dân ngoại về phục vụ Thiên Chúa, thực hiện bằng lời nói việc làm,19bằng sức mạnh của những dấu lạ điềm thiêng, bằng quyền năng của Thánh Thần. Như vậy, từ Giê-ru-sa-lem, đi vòng đến tận miền I-ly-ri, tôi đã làm tròn sứ mạng loan báo Tin Mừng Đức Ki-tô.20 Nhưng tôi chỉ có tham vọng là loan báo Tin Mừng ở những nơi người ta chưa được nghe nói đến danh Đức Ki-tô. Tôi làm thế vì không muốn xây dựng trên nền móng người khác đã đặt.21 Trái lại, như có lời chép: Những kẻ đã không được loan báo về Người, sẽ thấy, những kẻ đã không được nghe nói về Người, sẽ hiểu. (Rm 15,14-21)

1 Đức Giê-su còn nói với các môn đệ rằng: "Một nhà phú hộ kia có một người quản gia. Người ta tố cáo với ông là anh này đã phung phí của cải nhà ông.2 Ông mới gọi anh ta đến mà bảo: "Tôi nghe người ta nói gì về anh đó? Công việc quản lý của anh, anh tính sổ đi, vì từ nay anh không được làm quản gia nữa!3 Người quản gia liền nghĩ bụng: "Mình sẽ làm gì đây? Vì ông chủ đã cất chức quản gia của mình rồi. Cuốc đất thì không nổi, ăn mày thì hổ ngươi.4 Mình biết phải làm gì rồi, để sau khi mất chức quản gia, sẽ có người đón rước mình về nhà họ!
5 "Anh ta liền cho gọi từng con nợ của chủ đến, và hỏi người thứ nhất: "Bác nợ chủ tôi bao nhiêu vậy?6 Người ấy đáp: "Một trăm thùng dầu ô-liu. Anh ta bảo: "Bác cầm lấy biên lai của bác đây, ngồi xuống mau, viết năm chục thôi.7 Rồi anh ta hỏi người khác: "Còn bác, bác nợ bao nhiêu vậy? Người ấy đáp: "Một ngàn giạ lúa. Anh ta bảo: "Bác cầm lấy biên lai của bác đây, viết lại tám trăm thôi.
8 "Và ông chủ khen tên quản gia bất lương đó đã hành động khôn khéo. Quả thế, con cái đời này khôn khéo hơn con cái ánh sáng khi xử sự với người đồng loại.(Lc 16,1-8)