Không được tiết lộ Người là ai (18/1/18)

Lời Chúa và suy niệm T Năm sau CN II TN năm chẵn, 18/1/23018

12 Nhưng Người cấm ngặt chúng không được tiết lộ Người là ai

Cầu nguyện (sửa lại năm 2016)

  • Lạy Thầy là Đấng xót thương như Cha trên trời là Đấng hay thương xót, Bài Tin Mừng hôm nay cho biết Thầy đã giảng dạy và chữa lành cho biết bao người; nhưng trong đoàn người đông đảo ấy, được mấy người tìm đến Thầy chỉ vì lòng yêu mến; được mấy người tìm đến bởi quan tâm đến xức khỏe, đến giờ nghỉ ngơi của Thầy? Ngay cả hôm nay đây, chúng con vẫn nghĩ Thầy là Superman: không biết đói khát, không hề ốm đau, không biết mệt mỏi, không thất vọng chán chường…

Được Thầy cho không lòng mến chúng con lại chưa đáp trả được bằng lòng mến yêu Thầy. Được Thầy cho không lòng mến chúng con lại chưa đáp trả được bằng đem lòng mến đó cho không mọi người. Xin Thầy gia tăng lòng mến cho chúng con, Thầy là Đấng Hằng sống và Hiển trị đến muôn thuở muôn đời, amen.

Lời Chúa:

6 Lúc quân dân đến, khi ông Ða-vít hạ được tên Phi-li-tinh trở về, thì phụ nữ từ hết mọi thành của Ít-ra-en kéo ra, ca hát múa nhảy, đón vua Sa-un, với trống con, với tiếng reo mừng và tiếng não bạt. 7 Phụ nữ vui đùa ca hát rằng:
"Vua Sa-un hạ được hàng ngàn,
ông Ða-vít hàng vạn."
8 Vua Sa-un giận lắm, và bực mình vì lời ấy. Vua nói: "Người ta cho Ða-vít hàng vạn, còn ta thì họ cho hàng ngàn. Nó chỉ còn thiếu ngôi vua nữa thôi!" 9 Từ ngày đó về sau, vua Sa-un nhìn Ða-vít với con mắt ghen tị.
1 Vua Sa-un nói với ông Giô-na-than, con vua, và với toàn thể triều thần về ý định giết ông Ða-vít. Nhưng ông Giô-na-than, con vua Sa-un, lại rất có cảm tình với ông Ða-vít. 2 Ông Giô-na-than báo cho ông Ða-vít rằng: "Vua Sa-un, cha tôi, đang tìm cách giết anh. Vậy sáng mai anh hãy coi chừng, hãy ở nơi kín đáo và ẩn mình đi. 3 Phần tôi, tôi sẽ đi ra, sẽ đứng cạnh cha tôi trong cánh đồng, nơi anh đang trốn, tôi sẽ nói với cha tôi về anh. Thấy thế nào, tôi sẽ báo cho anh."
4 Ông Giô-na-than nói tốt cho ông Ða-vít với vua Sa-un, cha mình; ông nói với vua: "Xin đức vua đừng phạm tội hại tôi tớ ngài là Ða-vít, vì anh ấy đã không phạm tội hại ngài, và các hành động của anh là điều rất lợi cho ngài. 5 Anh đã liều mạng và hạ được tên Phi-li-tinh, và Ðức Chúa đã thắng lớn để bảo vệ toàn thể Ít-ra-en. Ngài đã thấy và đã vui mừng. Vậy sao ngài lại phạm tội đổ máu vô tội, mà vô cớ giết Ða-vít?" 6 Vua Sa-un nghe theo lời ông Giô-na-than, và vua Sa-un thề rằng: "Có Ðức Chúa hằng sống, ta thề: nó sẽ không bị giết." 7Ông Giô-na-than gọi ông Ða-vít đến và ông Giô-na-than thuật lại tất cả những điều ấy; rồi ông Giô-na-than dẫn ông Ða-vít đến với vua Sa-un, và ông Ða-vít lại phục vụ vua như trước.(1 Sm 18.6-9.19,1-7)

7 Đức Giê-su cùng với các môn đệ của Người lánh về phía Biển Hồ. Từ miền Ga-li-lê, người ta lũ lượt đi theo Người. Và từ miền Giu-đê,8 từ Giê-ru-sa-lem, từ xứ I-đu-mê, từ vùng bên kia sông Gio-đan và vùng phụ cận hai thành Tia và Xi-đôn, người ta lũ lượt đến với Người, vì nghe biết những gì Người đã làm.9 Người đã bảo các môn đệ dành sẵn cho Người một chiếc thuyền nhỏ, để khỏi bị đám đông chen lấn.10 Quả thế, Người đã chữa lành nhiều bệnh nhân, khiến ai ai có bệnh cũng đổ xô đến để sờ vào Người.11 Còn các thần ô uế, hễ thấy Đức Giê-su, thì sấp mình dưới chân Người và kêu lên: "Ông là Con Thiên Chúa! "12 Nhưng Người cấm ngặt chúng không được tiết lộ Người là ai. (Mc 3,7-12)