Thơ cha Thi tập 15

Thơ cha Thi tập 15
 
433. Sả kỷ vị tha (Jo. XV. 13)
Con người sả kỷ vị tha
Là người chẳng có sống cho chính mình
Nhưng vì người khác, hy sinh
Phúc người coi tựa phúc mình đó thôi
Thấy người nô lệ một đời
Ra tay cứu vớt khởi thời nông nô
Cho con người được tự do
Hưởng quyền Tạo Hóa ban cho mỗi người
Từ khi cho họ vào đời
Có tài có trí làm người như ai
Chẳng may phong kiến độc tài
Đã dùng bạo lực đè người yếu hơn
Cũng như đế quốc thực dân
Mưu mô sảo quyệt chiếm phần ưu tiên
Gông cùm lao xá xây lên
Rình mò soi mó dân đen đêm ngày
Dân lành như chịu bó tay
Không còn có biết phải xoay hướng nào
Không còn biết nói làm sao
Nên đành im lặng cúi đầu cho xong
Nỗi căm hờn để trong lòng
Chờ thời thuận tiện bão bùng nổ ra
Nếu không gặp kẻ vị tha
Hy sinh hóa giải điều hòa nhân tâm
Đó là nô lệ trần gian
Làm tôi ma quỉ, khổ hơn thế nhiều
Bảy vòng tội lội đá đeo (7 mối tội đầu)
Con người mang án có điều chung thân
Sống thì vất vả làm ăn
Chết thì phải phạt ở trong hỏa hình
Bởi vì đã bỏ ân tình
Đi theo quỉ dữ dỗ dành luôn luôn
Gây nên bao mối u buồn
Thấy đời luẩn quẩn không còn lối ra
Bao nhiêu thế hệ trôi qua
Không tìm được lối để mà thoát nguy
Kiếp người sinh ký tử qui
Khác nhau nước chảy chẳng khi nào dừng
Nay nhờ Thiên Chúa xót thương
Sai con Ngài xuống mở đường cứu cho
Đem ơn cứu độ mong chờ
Vạch đường chỉ lối để mà đi lên
Về cùng Thiên Chúa Cha hiền
Qua tay con Chúa dắt lên với Ngaì
Bởi vì con Chúa cứu đời
Đã dâng mạng sống để Trời thương ta
Belem con Chúa sinh ra
Sống đời lao động Naza quê nghèo
Dạy con người biết tin theo
Tin vào Thiên Chúa và yêu mọi người
Dạy con người biết Chúa Trời
Là cha nhân hậu đời đời xót thương
Tổ tông ta đã lạc đường
Nên ta mới phải thảm thương thế này
Kiêu căng là tội độc thay
Vì làm khốn khổ cả loài người ta
Vào vòng nô lệ quỉ ma
Không còn biết cách gỡ ra thế nào
Tội tình chồng chất càng cao
Càng đè ta lún xuống vào bùn sâu
Trần gian Con Chúa đi vào
Lập công giải phóng biết bao nhiêu ngaỳ
Nững ai tin tưởng vào Trời
Những ai thực hiện đạo Người làm ra
Nhận rằng Trời thật là Cha
Mọi người hết thảy đều là anh em
Yêu thương hòa thuận êm đềm
Sống đời sống mới Chúa đem từ trời
Để thu họp hết mọi người
Trở về với Chúa khỏi đời diệt vong
Đó là một chuyến đặc công
Con Trời giải phóng, phục hưng loài người
Hy sinh để cứu vớt đời
Jêsu cứu thế mọi người đều hay.
 
434. Tên đẹp nhất (Lc. I. 27)
Tên Người đẹp nhất trần gian
Tên Người mang lại bình an cho đời
Tên Người ai cũng biết rồi
Đó là tên Mẹ Chúa Trời chí cao
Tên đẹp hơn cả trăng sao
Nghe êm hơn gió rì rào mùa thu
Ngọt ngào như tiếng mẹ ru
Luôn luôn truyền cảm rất là thân thương
Tên làm vui cả thiên đường
Làm cho thế giới tưng bừng hoan ca
Tên Người là Maria
Đầy ơn đầy phúc nhưng mà khiêm cung
Trọn đời một chữ xin vâng
trong tay Thiên Chúa xin dâng trọn đời
sống luôn theo thánh ý Người
tùy theo công tác cứu đời trầm luân
lòng càng đầy phúc đầy ơn
càng thông ban xuống cho nhân loại chờ
mấy ngàn năm ....... đã qua
bao nhiêu thế hệ thiết tha mong chờ
thì nay đã đến ngày giờ
Chúa sai Con Chúa xuống mà lập công
Cứu loài gười khỏi diệt vong
Khỏi vòng nô lệ mà vương quỉ quần
Mẹ là Trinh nữ tuyệt trần
Đạp đầu quỉ dữ satan rắn già
Như lời Thiên Chúa hứa xưa
Sau khi nguyên tổ ngã sa tội tình
Vì kiêu căng lấy ý mình
Thay cho ý Chúa tạo thành đã răn
Chúa rằng trái cấm đừng ăn
........... nghe quỉ xúi xăm xăm hái liền
Ăn rồi mới thấy nhãn tiền
Thân mình trơ trụi biết tìm trốn đâu
Thế là ân nghĩa ban đầu
Tự mình bỏ mất, rầu rầu ra đi
Địa đàng phải đuổi tức thì
Từ nay khốn khổ kéo lê cuộc đời
Muốn ăn phải đổ mồ hôi
Đất sinh cỏ rả chông gại hai mình
Bởi mình đã bỏ đường lành
Để cho quỉ dữ hoành hành mình luôn
Con người đã mất trí khôn
Sa vào tội lỗi càng hơn mỗi ngày
Nếu không đựơc Chúa ra tay
Nhân từ cứu vớt, chẳng ai sống còn
Bởi vì chính tội tổ tông
Đã đưa nhân loại vào vòng tội khiên
Nhưng mà phép Chúa uy quyền
Đặc ân riêng Mẹ tội truyền không vương
Để mà mở lối dọn đường (......................)
Ngôi Hai, Con Chúa cõi dương nhập vào
Chúa dùng Mẹ đánh phủ đầu
Làm cho quỉ dữ thua đau bất ngờ
Bề ngoài Mẹ giống người ta (..............)
Bên trong, vô nhiễm đó là đặc ân
Ngoài vòng nô lệ satan
Mẹ làm cho nó bàng hoàng thất kinh
Mẹ mang sức mạnh thiên đình
Đó là Con Chúa giáng sinh làm người
Jêsu là Đấng Cứu đời
Khỏi quyền ma quỉ, khỏi thời nông nô
Muôn muôn đời sẽ hoan hô (.............)
Mẹ đầy ơn phúc xuống cho mọi người.
Nay trong cuộc chiến trên đời
Chúng con nhờ Mẹ, thắng thời dễ thôi
Chúng con đã biết dại rồi
Không nghe quỉ xúi hại đời làm chi
Theo đường nhân đức Mẹ đi
Dưới tay hộ vực quyền uy của Người
Chúng con không sợ nữa rồi
Bởi vì có Mẹ dẫn đời con luôn
Tội nào cũng dẹp một bên
Thù nào cũng thắng mới yên tấm lòng
Trọn đời phó thác cậy trông
Hết lòng mến Chúa yêu thương mọi người
Nhớ xưa Mẹ đã dạy lời
Ăn năn sám hối, tội trời sẽ tha (1917)
Muốn cho trần thế an hòa
Phải lo cải thiện từ giờ đừng quên
Con mong được mẹ giữ gìn
Sống trong ơn Chúa luôn luôn mọi ngày
Lòng con đừng có đổi thay
Luôn tin vào Chúa chẳng sai bao giờ
Cõi trần khi phải giả từ
Con được theo Mẹ đi về thiên cung.
 
435 Ngõ cụt
Đường cùng, vào lại trở ra
Như là ngõ cụt có nhà chắn ngang
Đó là những thuyết huyênh hoang
Tô son vẽ phấn nhố nhăng ra tuồng
Thực hành mới thấy dở ương
Như nhà xây tạm mà không có nền
Gặp cơn gió nhẹ đổ liền
Thuyết mà vô lý hỏi bền làm sao
Đem phân tích thấy thế nào
Đầu voi đuôi chuột lắp đâu có vừa
Boa nhiêu công khó bằng thừa
Khác nào con nít bày trò mà chơi:
Xưng vua xưng tướng rầm trời
Giả làm quân đội trong thời chiến tranh
Cũng vây cũng đánh hạ thành
Tù binh cũng bắt, dân lành chẳng tha
Phố phường chạy đuổi hò la
Làm như có giặc đến nhà tấn công
Cũng bày trận đánh xung phong
Chiếm đồn, chiếm đất, xưng vương, xưng hùng
.............................................
Tuyên truyền nhồi sọ khắp vùng dân gian
Cho là cơ hội bằng vàng
Phaỏi mau nắm vững làm đàng tiến lên
Ai mà chống đối bắt liền
Bởi ta còn có bạo quyền trong tay
Đem đi quảng cáo đông tây
Có người lấy đó làm hay nhất đời
Thuyết này thần tượng con người
Tôn lên làm chủ mọi loài nữa đây
Ngoài ra chẳng biết có ai
Con người là chủ chẳng sai bao giờ
Con người hễ thấy gì ưa
Đó là luật lệ đặt ra cho mình
Cần chi có Đấng tạo thành
Có ai phạt dữ thưởng lành nữa đâu
Làm gì còn có đời sau
Chết là hết sạch, còn đâu cái gì
Đời này cứ sống đại đi
Cái gì thấy thích là chi biện liền
Cần gì suy nghĩ liên miên
Tự do hành động chẳng nên ngại gì
Hạ hồi phân giải một khi:
Đời sau mà có, ta thì chịu thua
Nếu ta chỉ biết bây giờ
Đó là ngõ cụt cũng như đường cùng
Thuyết nào áp dụng luật rừng
Đó là thuyết chẳng được lòng một ai
Đường cùng là lúc sửa sai
Ngược đường trở lại, thấy ngay lỗi lầm
Bắt đầu tự hỏi lương tâm
Xem rằng có thích việc làm hay chăng
Việc làm hợp lẽ công bằng
Hay là phi lý, lại càng phải lo
Việc nào cũng có duyên do
Mục tiêu phải có ích cho con người
Không riêng ích tạm một thời
Mà còn ích mãi đời đời về sau
Trở về lý luận từ đầu
Diễn ra thực tế thế nào cho xuôi
Việc nào cũng có đầu đuôi
Cậy nhờ gốc rễ mới nuôi thân cành
Việc làm có dữ, có lành
Luật trời vẫn (có) điều hành lương tâm
Phải suy nghĩ trước khi làm
Bởi vì trách nhiệm là phần phải lo
Sống đời chẳng thể ơ hờ (thờ ơ)
Gặp chăng hay chớ a dua theo đàn
Phải suy nghĩ, phải luận bàn
Tìm ra chân lý làm đàng mà theo
Đạo Trời rao giảng đã nhiều
Khắp nơi đã có rất nhiều người hay
Tin và sống đạo hằng ngày
Làm cho đời sống kéo dài vô biên
Đó là đường lối đưa lên
Sau đời tạm bợ sống trên cõi trần
Những người có đức có nhân
Chúa Trời vô thượng vinh quan đời đời
Đó là ngõ cụt thông rồi
Đời này đi một tới đời sau luôn.
 
436. Tắt lửa lòng (.......................)
Làm sao tắt được lửa lòng
Phải nhờ ơn Chúa ban trong lòng mình
Phải cầu nguyện, phải hy sinh
Phải xa lánh hết tội tình đam mê
Xa mồi ma quỉ tung ra
Tiền tài, danh vọng, đàn bà, say xưa
Samson bị Đalila
Lừa vào chỗ chết thật là bi ai
Nó luôn khóc lóc van nài
Tìm ra sức khỏe anh tài Samson
Sau bao mánh khóe đổ dồn
Samson bật mí không còn dấu chi
Bảo rằng sức khỏe lạ kỳ
Là do mái tóc có gì khác đầu
Nếu anh bị hớt trọc đầu
Thì anh cũng yếu như bao nhiêu người
Samson mệt ngủ yên rồi
Tóc liền bị hớt, đầu phơi nhẵn tròn
Bấy giờ nó gọi Samson
Ông liền thức dậy, chẳng còn như xưa
Địch xông vào trói là vừa
Đem đi khoét mắt chẳng cho thấy gì
Thế rồi chúng kéo ông đi
Giam vào hầm tối làm gì được đâu
Toàn dân nổi hiệu bảo nhau
Ra đình tế bụt, ăn khao cả làng
Bắt Samson đến ......................
Làm tròo xay lúa góp phần cho vui
Samson nhục nhã vô hồi
Thầm kêu cùng Chúa xin Người đoái thương
Lần đi đến cột hội trường
Hai tay giật mạnh cột tường đổ siêu
Cả nhà cùng sập đổ theo
Những người trong đó cũng đều chết luôn
Samson cũng chết chẳng còn
Thật là bi thảm, là gương đẻ6 đời
Cũng là tại lửa lòng thôi
Nếu không dập tắt, nó thời bùng lên
Cháy tan ra cả bốn bên
Gây thành hỏa hoạn rất nên hải hùng
Phải luôn cảnh giác, canh chừng
Những mồi bật lửa phải thường để xa
Lửa xăng dễ bén lắm mà
Bén rồi thì tất cả nhà ra tro
Con người nào cũng phải lo
Bởi vì ma quỉ chẳng tha bao giờ
Nó luôn luôn vẫn rình chờ
Hễ ta vô ý, nó vồ lấy ngay
Quanh ta cạm bẫy giương đầy
Mồi ngon đặt giữa, ai hay thế nào
Thấy mồi ta mới bước vào
Thế là bẫy sập vỡ đầu còn chi
Gương lành các thánh vẫn ghi:
Tránh xa dịp tội tức thì luôn luôn
Con người như ngựa bất kham
Phải kìm hãm nó mới không hại mình
Không nên buông thả dục tình
Bởi vì inó kéo xuống sình tanh hôi
Như trâu khô lấm mình rồi
Lại còn ve vẩy lấm người chung quanh
Con sâu rầu cả nồi canh
Mỗi người phải giữ thanh danh tập đoàn
Mưu ma chước quỉ đa đoan
Phải nhờ ơn Chúa bảo toàn mới xong
Vô hình là ngọn lửa lòng
Nhưng khi bốc cháy thì không còn gì
Luân thường đạo lý bỏ đi
Tiếng tăm cũng chẳng còn chi ở đời
Có khi mất cả tính người
Sống như con thú ở nơi xó rừng
Hại thay là ngọn lửa hồng
Gây nên tai họa thật không ai ngờ
Quỉ inày nếu muốn khai trừ
Ăn chay cầu nguyện từ xưa vẫn cần
Điều này Chúa đã dạy dân
Nếu ta muốn thắng, phải tuân lệnh ngươì
Không nên tự phụ hơn ai
Kẻo rồi bị kẹt có ngày không xa
Con người yếu đuối là ta
Phải nhờ ơn Chúa để mà sống luôn
Ai khôn bằng Salomon
Thế mà jphụ nữ làm ông hóa khờ
Ông nghe vợ lập bàn thờ
Cúng thần cúng bụt trong chùa khắp nơi
Bởi vì luật Chúa bỏ đi
Cho nên ông đã tàn đời không khôn.
 
437. Quét sạch lá rừng (..........................)
Đố ai quét sạch lá rừng
Đểta khiến gió, gió đừng rung cây (Ca dao)
Con người trên cõi trần ai
Làm sao cho khỏi tiếng này tiếng kia
Như trò ném thia lia
Càng đi càng thấy phải va chạm nhiều
Cuộc đời chẳng phải bấy nhiêu
Xảy ra thử thách là điều thường luôn
Con người nhờ đó nên khôn
Biết suy biết tính, chọn con đường nào
Tùy cơ ứng biến làm sao
Như người đi giữa hàng rào hai bên
Đi mà không ngả không nghiêng
Mới không va chạm gây nên hận thù
Khôn ra thì sẽ được nhờ
Dại thì phải thiệt, quả là không sia
Ai khôn thì dễ ăn ngươì
Dại thì lại bị chính người ăn thôi
Xét suy cho kỹ việc đời
Có tình có lý việc thời mới êm
Việc nào lấy đức làm nền
Đó là việc sẽ vững bền muôn năm
.................... có đức có nhân
Đời đời sẽ được hồng ân của Trời
Còn ai sảo quyệt hại người
Sẽ như lá rụng tơi bời bay đi
Không còn thấy dấu việc gì
Chẳng ai nhớ đến làm chi trong đời
Việc lành phúc đức mỗi người
Sẽ do chính Chúa an bài thưởng công
Khi mà công tác làm xong
Thảy đều ghi cả ở trong sổ đời
Ta làm cho Chúa mà thôi
Thì công sẽ nhận bởi Người ban cho
Lòng thương của Chúa vô bờ
Ta không có thể so đo với Người
Ta làm một, Chúa cho mười
Cũng là bởi tại chính Người thương ta
Việc ta dù chẳng kể ra
Chúa dư biết hết để mà tính công
Chúa khôn ngoan thật vô cùng
Vừa ban vừa chỉ cách dùng các ơn
Cho đời ta tiến luôn luôn
Cho ta caùng trở nên con của Người
Thời gian thử thách xong rồi
Chúa cho ta được về nơi thiên đàng
Như vàng thử lửa thử than (Cadao)
Chuông kêu thử tiếng, người nogan thử nhời
Ta luôn kính Chúa yêu ngươì
Đó là ta giữ đúng lời Chúa răn
Ta không còn phải băn khoăn
Tiếng chỉ tiếng bấc quẩn quanh bên mình
Có nghe thì cũng làm thinh
Đó là dịp thử cho mình thêm công
Không nên để bận trong lòng
Để rồi bỏ việc mà không làm gì
Việc lành ta cứ làm đi
Thêm nhiều bông lúa trước khi về trời.
 
438. Cana (Jo. II. 1-11)
Cana tiệc cưới năm xưa
Nhớ rằng Mẹ Chúa đã thưa với Người:
Nhà này hết rượu (mất) rồi
Liệu sao giúp họ kẻo người đời chê
Tiệc gì rượu chẳng đầy ly
Bấy giờ khách tiệc lấy gì uống đâu
Chúa rằng Mẹ nói lạ thay
Việc này của khách tiệc hay chủ nhà
Mẹ Người không nói rườm rà
Gọi người giúp việc đến và tiêu di:
Thày Jêsu bảo làm gì
Các anh hãy cứ làm y như lời
Chúa Jêsu nể Mẹ Người
Nên làm phép lạ giúp người ta ngay
Bảo rằng giúp việc thế này
Sáu chum múc nước đổ đầy cho tôi
Múc xong, bá cáo đầy rồi
Chúa rằng hãy múc đưa người quản gia
Người này nếm thử hít hà
Ruợu đâu ngọn quá, sao giờ mới đưa
Trách rằng chú rể khù khờ
Rượu này phải đãi trước là đúng thay
Uống vào chỉ ít là say
Bấy giờ ruợu kém ta bày ra sau
Cả nhà chẳng biết bởi đâu
Rượu ngon còn có sau bao nhiêu ngày
Tiệc tùng sắp mãn rồi đây
Rượu thì không cạn, lại đầy sáu chum
Tông đồ thấy thế mừng rơn
Biết rằng Thày quả là hơn mọi người
Bởi Thày phát xuất tự trời
Có quyền có phép lạ đời thật đây
Ta suy trong phép lạ này
Do công Đức Mẹ kêu nài mà ra
Thấy người túng, chẳng bỏ qua
Tìm đường giúp đỡ mới là an tâm
Mẹ xin thì Chúa đã làm
Ai trông cậy Mẹ lại càng trông hơn
Bởi vì Mẹ chuyển các ơn
Giúp ta hồn xác luôn luôn trong đời
Ngợi khen Đức Mẹ Chúa Trời
Vì hằng cứu giúp mọi người trần gian
Con ............. Mẹ nhận làm con
Thật là chẳng phúc nào hơn phúc này.
 
439. Trước hết và trên hết (Mc. XII. 29-30)
Con người có một trái tim
Để mà thương mến và tìm mến thương
Hai chiều trên cùng một đường
Cho đi nhận laị thân thương đậm đà
Tình yêu màu nhiệm bao la
Ai nào đã thấy bến bờ là đâu
Núi cao vực thẳm rừng sâu
Chỗ nào .............. đi vào như không
Bởi vì Thiên Chúa vô cùng
Mà tình yêu bởi tự lòng Chúa ra
Mông lung như giải ngân hà
Êm êm như giọt sương sa trên cành
Đẹp thì hơn cả trời xanh
Ngọt thơm hơn cả trái lành mùa thu
.......... Trời ai hiểu được ru
Âm thanh mầu sắc diễn ra không cùng
Trời cho ta có tấm lòng
Để ta có thể cảm thông với Trời
Vô chung, vô thủy, đời đời
Ta không hiểu nổi ý Trời ra sao
Thân ta như cát bám vào
Thiên cơ vũ trụ quay bao nhiêu đời
Ngàn năm như chấm nhỏ thôi
Bởi vì Thiên Chúa đời đời vô biên
Tình Người hoạt động thường xuyên
Tình Người sáng tạo biến thiên hoài hoài
Tình yêu tạo muôn loài
Tình còn bảo vệ và bồi dưỡng luôn
Tình yêu nối kết cha hcon
Tình yêu giữ nghĩa vẹn tròn phu thê
Tình yêu liên kết bạn bè
Tình yêu bao khắp đề huề anh em
Tình yêu thông cảm dưới trên
Tình yêu gắn bó làm nên đại đồng
Tình yêu sức mạnh vô cùng
Lấp sông bạt núi cũng không khó gì
Tình yêu không thể phân chia
Không cùng một lúc rẽ đi hai đàng
Khác nào tên bắn thẳng băng
Không hề có thể rẽ quay bao giờ
Mục tiêu đã thấy sờ sờ
Tình yêu thẳng tới mới là tình yêu
Mũi tên nào vướng vớt nhiều
Sẽ không đi thẳng như điều ước mơ
Sẽ không tới đích bao giờ
Sẽ rơi xuống đất khi vừa bắn ra
Đó là hình ảnh lòng ta
Nếu không mến Chúa thiết tha tận tình
Sẽ không có thể hy sinh
Sẽ không có thể bỏ mình được đâu
Đó là điều kiện hàng đầu
Chúa đòi những kẻ đi sau theo Ngài
Trái tim ta nếu chia hai
Yêu Ngài một nửa, chắc Ngài không ưa
Ngài đòi tất cả tim ta
Như Ngài đã phó cho ta chính Ngài
Tình yêu không thể còn hai
Đã thành ra một là Ngài trong ta
Như lời Ngài đã nói ra
Yêu Ngài, Ngài sẽ đến và ở luôn
Con xin Ngài đến trong con
Để lòng con được sắt son với Ngài
Mình Ngài chứ chẳng còn ai
Bởi vì tất cả là loài hư vô
Con yêu mến Chúa bây giờ
Và còn yêu mãi vô bờ vô biên
Đây không phải chuyện ưu tiên
Nhưng là để Chúa độc quyền nơi con
Con kông còn muốn gì hơn
Là theo ý Chúa luôn luôn không rời
Con mong sao hết mọi người
Nhận ra tình yêu của Chúa Trời bao la
Trở về nhận Chúa là Cha
Sống trong tình Chúa đậm đà mến thương
Yêu thương chỉ co 1một đường
Đó là kết hợp cảm thông hoàn toàn
Khác nào ngọn lửa trong than
Làm than hóa lửa phát quay ra ngoài
Con người hợp với Chúa Trơì
Con người sẽ sống một đời siêu nhiên
Đời này thăng tiến mãi lên
Đến đời vĩnh cửu ở trên cõi tròi.
 
440. Công đồng
Một cây làm chẳng nên non
Ba cây chụm lại nên hòn núi cao (Ca dao)
Còn người sinh trước sinh sau
Cũng là nhân tố trong bao cộng đồng
Cộng đồng góp gạo ăn chung
Gạo không đóng góp, cơm không cò phần
Góp rồi mà chẳng được ăn
Đó là sự việc rõ ràng bất công
Con người đã sống cộng đồng
Việc gì cũng phải phân công rõ ràng
Có làm có hưởng đàng hoàng
Con người mới gắng mà làm mãi lên
Làm mà bị hớt tay trên
Con người thấy vậy trở nên ngã lòng
Việc làm lấy lệ cho xong
Bởi không được hưởng đúng công của mình
Thấy rằng mình phải hy sinh
Mà người khác hưởng công mình làm ra
Cho nên làm chẳng thiết tha
Cũng không cố gắng để mà tiến lên
Vật tư thì thiếu liên miên
Làm cho công việc hóa nên thất thường
Muốn làm cũng chẳng có đường
Dậm chân tại chỗ lại càng khổ hơn
Khó khăn chồng chất mãi luôn
Công ty xí nghiệp chẳng còn như xưa
Không còn như đã ước mơ
Chương trình đã vạch, bây giờ bỏ đi
Xuất thu chênh lệch nhiều bề
Tương lai không biết hướng về nơi đâu
Thật là bài toán điên đầu
Bởi vì phương tiện không vào mục tiêu
Cũng vì mơ ước quá nhiều
Không theo thực tế là điều không xong
Chương trình kế hoạch viễn vong
Tình hình tại chỗ lại không xét gì
Quá xa là cấp chỉ huy
Giấy tờ thủ tục nhiều khi cồng kềnh
Việc qua bao cửa mới thành
Xuống dân thì đã tình hình đổi thay
Giá lên vùn vụt mỗi ngày
Làm sao chạy kịp, tính bài làm ăn
Có khi chờ đợi cả năm
Lúc này vật giá đã tăng lên rồi
Chương trình lại hóa lỗi thời
Nếu đem áp dụng, lỗi ai chịu bù
Chương trình lại phải đại tư
Con người như phải chạy đua hoaì hoài
Chạy nhiều, mệt bở hơi tai
Không còn có sức tính bài về sau
Làm sao sửa lại từ đầu
Để cho thực tế việc nào cũng xuôi
Muôn người như thể một ngươì
Phải từ cấp pdưới để rồi đi lên
Mục tiêu phương tiện gắn liền
Đó là thự ctế làm nên công trình
Công ty xí nghiệp xét mình
Có từ cá thể mới thành công ty
Phân công hợp lý khó gì
Tùy theo năng lực mà chia việc làm
Đặt ra phúc lợi rõ ràng
Ai càng cố gắng thì càng ăn hơn
Cộng đồng như thể tay chân
Mà người hướng dẫn là phần tham mưu
Lao tu hợp tác càng nhiều
Thành công rực rỡ là điều dễ hôi.
 
441. Dục tốc bất đạt (..................)
Ai đi thong thả, đi lâu
Ai mà chạy vội, bể đầu gãy tay
Thành công không bởi một ngày
Nhưng là kết quả lâu dài mà nên
Xây nhà thì phải đổ nền
Nền sâu nhà vững chớ quên bao giờ
Việc làm phải tính từ xa
Phải lo vật liệu cùng là nhân công
Dự trù chi phí tính xong
Cũng cần phải tính trong vòng bao lâu
Việ cnào làm trước làm sau
Sao cho đúng nhịp từ đầu đi lên
Mỗi ngaỳ một rõ ra thêm
Công trình xây dựng có bền hay chăng
Công nhân làm vộ làm vàng
Công trình sẽ đổ tan hoang có ngày
Làm ăn phải tính lâu daì
Thời gian chẳng có nể ai đâu mà
Ximăng cốt sắt đổ ra
Đủ ngày đủ tháng mới là chắc ăn
Vấn đề phẩm chất là cần
Chất thì phải tốt, đong cân rõ ràng
Công trình mới có khả năng
Chống mưa chống gió vững vàng dài lâu
Để cho thế hệ đến sau
Cũng còn hưởng được công lao của m2inh
Nếu mà làm dối làm nhanh
Đó là tai họa để dành về sau
Có khi là đã qua cầu
Nhưng người sau tới là vào nguy cơ
Ta nên học với người xưa
Công trình của họ đến giờ còn đây
Móng sâu đi với tường dầy
Trải bao mưa gió tháng ngày trôi qua
Người xưa muốn nhắn chúng ta
Hễ làm cẩn thận ắt là bền lâu
Như kim tự tháp Phi châu (ở Ai-cập)
Mấy ngàn năm đã giải dầu gió mưa
Bao nhiêu thế hệ kế thừa
Cũng chưa hiểu hết người xưa thế nào
Tháp xây như những núi cao
Mà trong chứa đựng biết bao diệu kỳ
Cho hay bất cứ việc gì
Hể mà cẩn tắc tức thì vô ưu.
 
442. Của lửa (Jac. V. 1-4)
Của gian là của bất công
Đó là của lửa ở trong đời đời
Tham lam trộm cắp giết người
Cậy quyền bóc lộ những ai kém mình
Con người trong kiếp phù sinh
Có ai sống mãi như mình muốn đâu
Ra đời kẻ trước người sau
Chết thì cũng vậy, khác nhau chỗ nào
Cõi trần khi mới bước vào
Oa oa tiếng khóc như chào trần gian
Cuộc đời như tấm vải đan
Mỗi ngày mấy sợi dọc ngang kéo dài
Thời gian đẩy tới hoaì hoài
Không ai có thể giật lùi đàn gsau
Ơn Trên như ánh nhiệm mầu
Mỗi ngày mỗi chiếu mãi vào lòng ta
Làm cho trí tuệ nhận ra
Con người có Chúa là Cha tạo thành
Ban cho ta mọi ơn lành
Dạy ta biết cách điều hành đời ta
Không vương vào bẫy quỉ ma
Trên đường dương thế dụ ta hằng ngày
Bằng nhiều mồi bả mê say
Bằng nhiều hình thức phô bày khắp nơi
Xúi ta ham muốn của người
Để rồi tìm cách kiếm lời bất công
Coi đường nhân nghĩa như không
Làm ăn thì chẳng thật lòng với ai
Ngày đêm chỉ nghĩ tiền tài
Làm sao có thể lấp đầy túi tham
Phi nhân phi nghĩa cũng làm
Không coi đạo lý luân thường là chi
Quên rằng sinh ký tử qui
Quên rằng chết chẳng mang đi được gì
Quên rằng đời sống có thì
Việc lành không có, lấy gì lập công
Ra tòa phán xét tay không
Thấy toàn tội ác vây trong vây ngoài
Tội mình gian dối lừa người
Tội làm hư hại tiêu sài của công
Tội tình như ngọn lửa hồng
Luôn luôn đốt cháy ở trong con người
Lúc này mới thấy dại đời
Thấy mình đã phụ ơn Trời ban cho
Sống thì chẳng liệu chẳng lo
Chẳng đền chẳng trả để cho ................ mình.
Bây giờ phải chịu khổ hình
Thật là khốn nạn tại mình mà thôi
Khuyên ai còn sống trên đời
Bày lo cải thiện đền bồi mau đi
Bởi vì chết đến bất kỳ
Không còn có thể liệu gì được đâu
Công bằng ngay thật là đầu
Làm lành lánh dữ ngõ hầu an tâm
Hãy lo xóa hết lỗi lầm
Lập nhiều công phúc cho phần tương lai
Không nên lần lữa rày mai
Tử thần chẳng có đợi ai bao giờ
Hãy mau bắt chước người xưa
Gia kiêu cải thiện, đền bù gấp tư
Những gì ông đã lấy dư
Đã làm thiệt hại người ta trong đời
......................................
Ông này đã hóa nên người lành ngay.
 
443. Thuốc độc bọc đường
Có viên thuốc độc bọc đường
Gậm ngoài thấy ngọt như thường mà thôi
Nhưng khi vỏ thuốc hết rồi
Bấy giờ chất độc mới lòi đuôi ra
Đó là mưu chước quỉ ma
Lấy mồi ngon ngọt dụ ta vào tròng
Khi nào trói chặt tay xong
Ta dù có tỉnh cũng không làm gì
Vì tay đã bị trói ghì
Chân cùm không thể bước đi dễ dàng
Thành tên nô lệ rõ ràng
Bảo sao làm vậy như thằng tay sai
Trí ta thấm độc mất rồi
Không còn sáng suốt như người thường đâu
Mắt thì hoa chẳng thấy mầu
Tâm thần không được lúc nào bình an
Không còn tư cách cá nhân
Chỉ như mảnh sắt trong phần động cơ
Cũng không còn cách suy tư
Theo như bản tính Trời cho từ đầu
Bởi vì thuốc độc ngấm vào
Làm hư hết những tế bào thông minh
Óc thành một cục đá xanh
Không còn năng lực tự mình suy tư
Để cho người ngoại xía vô
Dũa mài đục đẻo gọt cưa mặc tình
Con người thành nộm hữu hình
Chủ nhân tạo ...................................
Bao nhiêu quyền lợi thu mua
Chủ dành lấy hết không chừa cái chi
Chủ thương để lại cái gì
Là cho hình nộm thêm phì ra thôi
Chủ mà càng có nhiều người
Thì dân càng thấy hoài hoài khổ thân
Bắt dân phải uống thuốc luôn
Để dân luôn phải đảo điên không ngừng
Thuốc đem quảng cáo khắp vùng
Làm như quà tặng biếu không mọi người
Những ai ăn phải thuốc rồi
Thế nào cũng sẽ tìm đòi thuốc luôn
Vô hình là những con buôn
Từ trong hỏa ngục vẫn tuồn thuốc ra
Để mà mê hoặc người ta
Đi sai đàng chính, nên sa xuống hầm
Mưu này rất độc rất thâm
Quỉ ma tóm cả hai phần người ta
Phần thì mê đắm sa đà
Phần vừa mê đắm vừa là trung gian
Tội tình như vết dầu loang
Càng lâu càng ngấm càng tràn khắp nơi
Con người bị quỉ nhập rồi
Không còn có phải con người nữa đâu
Quỉ ma từ chỗ vực sâu
Giật dây điều khiển từ bao năm rồi
Tung ra khắp chốn cò mồi
Đem lời đường mật, dụ người ngây thơ
Thế là thuốc độc đưa ra
Bên ngoài đường bọc rất là ngọt ngon
Bao người bán rẻ linh hồn
Chỉ vì danh lợi, vì con lộn lòng
Thương con Mẹ đã khóc ròng
Kêu con cảnh giác tránh vòng hiểm nguy
Hồi tâm con phải nghĩ suy
Hồn con vô giá, không gì bằng đâu
Nhớ lời Chúa dạy trước sau
Linh hồn nếu mất, thôi nào còn chi
Đất trời rồi cũng qua đi
Những lời Chúa dạy còn ghi đời đời
Dị đoan là thuyết hại người
Đó là thuốc độc của loài quỉ ma
Khắp nơi, khắp chốn tung ra
Bao người ăn phải mê ra tội tình
Rõ là tự hại chính mình
Đang đi vào chốn hỏa hình rồi đây
Nếu không trở lại đường ngay
Thì giờ chết đến là ngày diệt vong
Vào nơi khốn khổ vô cùng
Bởi vì đã chối tấm lòng Chúa thương
Có ơn hồi phục thiên đường
Mà không thèm lãnh, tội càng đớn đau.
 
444. Năm dấu yêu thương (......................)
Đây là năm dấu yêu thương
Ngôi hai Thiên Chúa in trong con người
Con người đã hiến cuộc đời
Để làm nhân chứng rằng Trời thương ta
Bằng tình yêu mến đậm đà
Bằng đời sống thật rất là hy sinh
Bỏ cha bỏ mẹ đã đành
Lại còn bỏ hết mọi tình thế gian
Quyết tâm rao giảng Phúc âm
Đúng như Chúa dạy và làm khi xưa
Chàng trai ..............
Tên đời là Phanxicô khó nghèo
Trong lòng hạt giống Chúa gieo
Bỏ mình thật sự để theo chân Thày
Phúc âm sống động đêm ngày
Cuộc đời phó thác trong tay Chúa Trời
Chỉ vì mến Chúa, yêu người
Thánh nhân chấp nhận một đời lang thang
Dấn thân đi khắp xóm làng
Mong cho nước Chúa mở mang hoài hoài
Làm sao cho hết mọi người
Nhận ra có một Chúa Trời là Cha
Để mà yêu mến thiết tha
Để đền ân nghĩa bao la của Người
Hằng ngày ban rộng khắp nơi
Muôn người muôn vật, đất trời mên mông
Ngàn năm nói cũng không cùng
Lòng thương yêu Chúa ở trong loài người
Cuộc đời phúc thật những ai
Lòng không dính bén của đời chóng qua
Không theo vàng bạc ngọc ngà
Sống đời thanh bạch vượt xa thế trần
Con người sống tựa thiên thần
Rảo đi khắp thế chúng nhân đạo Trời
Lần kia ngài đến một nơi
Núi cao rừng rậm ít người dám lên
Ăn chay bốn chục ngày đêm
Để suy gẫm Chúa chết trên thập hình
Một hôm ngài thấy thình lình
Một cây thánh giá có hình người bay
Có đinh đóng ở chân tay
Cạnh sườn có vết máu dài chảy ra
Ngài còn đang ngắm say sưa
Thân ngài bỗng thấy đau .............
Tay chân thấy máu ướt đầm
Cạnh sườn cũng thấy ngấm ngầm nhức luôn
Xem vào thấy máu chảy tuôn
Y như hình Chúa mới trông trên trời
Đó là năm dấu đúng rồi
Chúa in vào xác của người Chúa yêu
Tình yêu chẳng có nói nhiều
Nhưng in năm dấu là điều rõ hơn
Chứng rằng đời sống thắnh nhân
Được cùng với Chúa kết thân bạn đời
Thánhnhân nay đã qua rồi
Nhưng gương yêu Chúa của Người còn đây
Cho ta biết rõ đêìu này:
Là ta yêu Chúa thì Ngài yêu ta
Tình yêu chân thực thiết tha
Thực hành lời Chúa dạy ta mọi ngày
Sẵn sàng tự đóng chân tay
Của ta gắn bó với cây giá Người
Để ta yêu Chúa mà thôi
Không ai khác nữa trong đời ta đâu.
 
445. Ảo tưởng (...........................)
Cái gì ảo tưởng xa vời
Chẳng bao giờ thấy trên đời này đâu
Nếu tin không có đời sau
Đời này phải hưởng, lẽ nào ngăn ta
Con người từ trẻ đến già
Trả qua đời sống nhiều là tr8am năm
Bao nhiêu vất vả khó khăn
Nhào lên nhào xuống tấm thân con người.
Sinh ra đã thấy khóc rồi
Nhờ công cha mẹ dưỡng nuôi mỗi ngaỳ
Lớn lên học hỏi với thày
Văn chương khoa học cho tày người ta
Trí khôn càng mở rộng ra
Càng thêm hiểu biết việc xa việc gần
Cái gì cũng có nguyên nhân
Mặt trời cùng với mặt trăng tinh cầu
Hỏi rằng phát xuất từ đâu
Có ai tạo dựng từ bao năm rồi
Côn trùng, cây cỏ, con người
Địa cầu chuyên chở mọi loài sinh linh
Cùng theo vũ trụ vận hành
Do quyền phép Chúa tạo thành mà ra
Kho tàng trời đất bao la
Con người khai thác để mà nuôi thân
Từng châu, từng nước, từng phần
Con người vận dụng tài năang của mình
Làm cho nếp sống văn minh
Mỗi ngày có thể thực hành cao hơn
Từ bao kinh nghiệm đổ dồn
Biến thành kỹ thuật kiện toàn văn minh
Để làm cho kiếp phù sinh
Nếu không dài lắm cũng thành dễ thương
Nhưng đừng lẫn với thiên đường
Cũng đừng kiêu ngạo muốn ngang với Trời
Con người chỉ sống một thời
Đó là do tội con người mà ra
Nghe lời xúi của quỉ ma
Dương dương tự đắc ta là chủ đây
Tự do ăn mọi quả cây
Đem lời Chúa để ngoài tai rõ ràng
Ăn rồi mới thấy bàn ghoàng
Thấy sao mình lại trần truồng đáng khinh
Đi tìm bụi rậm ẩn mình
Bởi vì không hiểu sự tình ra sao
Thế rồi bao nỗi khổ đau
Xông vào tàn phá trnah nhau con người
Đường lành đã bỏ mất rồi
Đi theo đàng dữ, ôi thôi còn gì
Luật Trời sinh ký tử qui
Không ai có thể thoát đi đàng nào
Con người dù muốn lên cao
Như chim gãy cánh bao sao bây giờ
Đành nằm mà tạo giấc mơ
Ru người nhẹ dạ khù khờ dễ tin
Phĩnh người lao động như điên
Để mà hớt ngọn ăn trên đầu người
Diễn toàn trò bịp mà thôi
Khác nào phù thủy ma chơi lửa đời
Một tay bóc lột con người
Một tay phe phẩy lá bào mị dân
Bóc dân hết cả áo quần
Bắt dân phải hát thiên đàng là đây
Dân ăn thuốc độc đã say
Khá cnào ma túy ngất ngay con người
Co người không tỉnh nữa rồi
Thật là thảm hại cho đời người ta
Rình chờ thì có quỉ ma
Chờ giờ chết đến để mà lôi đi
Thấy rằng ảo tưởng hiểm nguy
Phải mua dứt bỏ để về đàng ngay
Phải mau giải độc lúc này
Mới mong thoát được khỏi tay quỉ thần
Trở về lãnh nhận hồng ân
Thứ tha tội lỗi, ban ơn phục hồi
Làm cho kiếp sống con gười
Trở thành con Chúa đổi đời vinh quang
Lúc nào Chúa cũng sẵn sàng
Như Cha chờ đời con hoang trở về
Có gặp đau khổ ê chề
Bấy giờ mới quyết trở về nhà cha
Gặp con, chah quá vui mà
Cho làm bê béo cả nhà mừng vui
Đó là cái cảnh con người
Bỏ đàng tội lỗi, về nơi đường lành
Đó là cãi tử hoàn sinh
Nhờ ơn cứu chuộc Chúa dành cho ta.
 
446. Dâu bể cuộc đời (.......................)
Cuộc đời dâu bể ai ơi
Có người không nhớ, có người không hay
Tưởng rằng ở thế gian này
................. thứ tự như ngày với đêm
Địa cầu như chiếc xe êm
Lướt trong vũ trụ đi lên hoài hoài
Chạy trong quĩ đạo mặt trời
Thời gian luân chuyển tứ thời nối nhau
Bốn mùa thứ tự trước sau
Hết vòng thì lại bắt đầu như xưa
Tạo ra năm tháng ngày giờ
Làm nên tuổi thọ .................. cho con người
Không gian một quãng mà thôi
Thời gian thì chỉ một đời là xong
Thê 1mà bao của bao công
Làm nên thành quả ở trong cuộc đời
Sống như giữ một chỗ ngồi
Chết là khi đã đến nơi phải về
Mỗi ngày có một vé xe
Đi từ hữu hạn đi về vô biên
Trênx e nhìn ngắmhai bên
Thấy nhiều cảnh vật tiếp liên không ngừng
Mỗi  người có chỗ xe dừng
Để mà từ giã bạn đường, xuống xe
Hai tay hành lý kè kè
Đó là phúc tội hai bề cùng theo
Qua nơi kiểm soát ít nhiều
Kiểm rồi phân loại tùy theo sổ Trời
Việc lành sẽ được thưởng thôi
Việc nào xấu phải tức thời phạt ngay
Từ đây đường sẽ chia hai
Một đàng lành thưởng ở nơi thiên đàng
Quà một trạm nhỏ sửa sang
Để hồn xứng đáng nhập hàng thánh nhân
Đàng kia vào chốn tối t8am
Chịu hình phạt với quỉ thần ác ôn
Bởi vì Chúa đã ban ơn
Mà không sinh lợi trên con đường đời
Lại còn khinh dễ luật Người
Làm điều gian ác như loài quỉ ma
Cho nên án Chúa ban ra
Phải cùng phạt với quỉ ma đời đời
Đó là số phận con người
Phúc hay là họa do nơi lòng mình.
 
447. Rê chân người (Matth. VII. 1-5)
Chân mình ...........................
Lại cầm bó đuốc đi rê chân người (Ca dao)
Cũng vì danh lợi mà thôi
Con người ghen ghét tìm bài hại nhau
Bày ra những chuyện đâu đâu
Để mà chụp mũ lên đầu đối phương
Mình thì gian ác tỏ tường
Nhưng mà lại khéo ngụy trang hiền lành
Miễn sao dân chẳng biết mình
Miễn sao dấu được tội tình là xong
Việc mình muốn được thành công
Phải tìm diệt hết đối phương của mình
Một mình một chợ hoành hành
Độc quyền chẳng để ai tranh cái gì
Nói sao dân cũng phải nghe
Tay chân rải khắp bao che cho mình
Chỗ nào cũng có người rình
Đối phương nào cũng thất kinh bất ngờ
Bởi vì đòn phép đưa ra
Rất là khôn khéo, rất là tinh vi
Bên ngoài thì chẳng thấy gì
Bên trong kìm hãm bước đi từng người
Tự do bánh vẽ mà thôi
Danh từ hạnh phúc là lời nói suông
Quyền hành phải củng cố luôn
Độc tài chuyên chế là đường phải theo
Gia nô càng có được nhiều
Quyền càng vững chắc là điều khỏi lo
Có tiền có của tha hồ
Ăn chơi thả cửa ai mà dám can
Chỉ cần che được mắt dân
Để ta vẫn được an tâm như thường
Tự mình tạo lấy thiên đường
Để mình được hưởng dễ dàng đời nay
Chết rồi ai cũng trắng tay
Đời sau chẳng biết có hay thế naò
Bây giờ phải sống làm sao
Thỏa lòng mong ước đã bao năm rồi
Qua bao kinh nghiệm bao đời
Muốn yên thì phải độc tài mới yên
Đó là phát xít chính tên
Đó là độc đoán, độc quyền, độc tôn
Đó là phong kiến vua quan
Bao đời bóc lột người dân hiền lành
Dân mong hai chữ hòa bình
Nên dù khổ mấy cũng đành im hơi
Nhưng mà số mệnh tại Trời:
Góp nhiều gió lại, bão thời phát ra
Toàn dân cách mạng tham gia
Mục tiêu tranh đấu chính là tự do
Chính là độc lập, ấm no
Để nâng đời sống cao cho mỗi ngươì
Không còn nô lệ nữa rồi
Tự mình điều khiển cuộc đời mình đây
Luôn luôn cải tiến mỗi ngày
Loại trừ nết xấu, tính hay tập dần
Mọi người tương ái tương thân
Không còn ghen ghét giận hờn làm chi
Bảo nhau cùng tiến lên đi
Chứ đừng bịa chuyển làm gì hại nhau
Xét mình, mình chẳng sạch đâu
Phê bình tự kiểm là câu răn mình
Mình dơ thì lại làm thinh
Làm nghề bôi nhọ thì mình bẩn tay
Tội mình thì chẳng có hay
Lại cầm bó đuốc rê hoài người ta
Những điều mình đã nói ra
Biết đâu lại chẳng chính là mình thôi
Làm nên câu chuyện nực cười
Hại mình, chứ chẳng hại người được đâu
Càng ngày dân trí càng cao
Mình đưa tin vịt, ai nào còn tin
Nhìn vào lịch sử mà xem
Những tên bôi nhọ là tên trò hề
Dần dần ai cũng dẹp đi
Bởi vì đào thải là qui luật Trời
Kẻ nào ngậm máu phun người
Nó thì bẩn trước, chứ ai việc gì
Nói thì phải nghĩ phải suy
Nói quàng nói bậy khác gì người điên
Nói năng múa máy huyên thiên
Trẻ con túm lại mà xem để cười
Thế là danh vọng tiêu rồi
Khác nào ................., nghe thời điếc tai
Nói hành nói xấu dài dài
Đó là làm tội cho loài quỉ ma.
 
448. Hậu cần (....................................)
Chúa xưa đi giảng cho dân
Theo Ngài có số hậu cần cùng đi:
Trước là môn đệ kể ra
Sau là cũng có mấy bà tiếp tay
Bà thì được khỏi bệnh này
Bà thì được Chúa trừ loài quỉ ma
Ơn Ngài chẳng thể bỏ qua
Theo Ngài và bỏ của ra giúp Ngài
Bởi vì Chúa mãi giảng lời
Cho nên ăn uống thì Ngài làm lơ
Có khi từ sáng đến trưa
Thày trò chẳng có thời giờ mà ăn
Lần kia môn đệ vào làng
Thày ngồi bờ giếng chờ mang bánh về
Gặp người phụ nữ làng ra
Thày xin nước uống, nhưng bà không cho
Bà rằng ông nói lạ chưa
Ông là Do-thái, tôi là Sama
Hai dân không có họ mà
Sao ông xin nước, ai cho ông nào
Chúa rằng việc đó chẳng sao
Tôi còn có nước uống vào sống lâu
Bà rằng ông lấy ở đâu
Gáo ông không có, nước sâu thế này
Bà tìm ông xã ra đây
Thưa rằng tôi chẳng có ai là chồng
Điều này bà nói rất thông
Năm người đã trải, nhưng không phải chồng
Ông sao nói đúng lạ lùng
Thật là tôi chẳng có chồng nào đâu
Chỉ hlà chung sống với nhau
Ít lâu lại bỏ, đi vào đường riêng
Bà còn đang nói huyên thiên
Hậu cần môn đệ về bên trình Thày:
Xin Thày dùng chút bánh đây
Bóng trời đã xế, và ngày sắp qua
Đường về miền Bắc còn xa
Thày trò còn phải mất ba bốn ngày
Chúa rằng Thày có bánh này
Là làm theo ý Cha Thày đã trao
Hậu cần nhớn nhác nhìn nhau
Hỏi ai đem bánh ở đâu cho Thày
Dân làng đang kéo ra đây
Mời Thày vào trọ mấy ngày với dân
Thày cùng đi với hậu cần
Vào làng ở lại với dân hai ngày
Thế rồi Chúa lại chia tay
Đi về miền Bắc quê Ngài Gali
Đường nào Chúa cũng đã đi
Xuống Nam lên Bắc, quản chi nhọc nhằn
Cùng đi vẫn có hậu cần
Mỗi ngày săn sóc lo phần lương ăn
Chúng ta được Chúa ban ơn
Cũng nên bắt chước hậu cần Chúa đây:
Bỏ công bỏ của giúp Ngài
Để Ngài chuyên chú giảng lời dạy dân
Con người ta có tay chân
Giúp cho trí óc dễ phần phát huy
Việc nào trí óc nghĩ suy
Tay chân phụ giúp có gì kém đâu
Ngày nay Hội thánh làm đầu
Giáo dân phụ giúp việc nào cũng xuôi
Hậu cần của Chúa đây rồi
Công lao sẽ được chính Ngài trả cho.
 
449. Tan mà không mất (..........................)
Đường hòa vào nước thì tan
Nhưng mà không mất chất ngon của đường
Đó là bài học tình thương
Làm cho dịu ngọt cõi dương gian này
Đó là gương Chúa dạy đây
Lấy tình hóa giải, đổi thay con người
Chúa đem tình Chúa vào đời
Đem nguồn sống mới cho người trần gian
Xưa kia nô lệ Satan
Sống trong thù ghét oán hờn lẫn nhau
Loài người lớp trước lớp sau
Chia ly thù hận ai nào thương ai
Chỉ vì danh lợi nhất thời
Con người tranh chấp hoài hoài không xong
Khi thì xâm chiếm tấn công
Khi thì bảo vệ như trong thành trì
Của đời kiếm chẳng dễ gì
Tốn công tốn sức có khi chết người
Thế mà khi kiếm được rồi
Thân lo thân sợ ăn ngồi không yên
Cũng vì tôi tớ đồng tiền
Con người phải khổ liên miên không ngừng
Luôn luôn áp dụng luật rừng
Làm cho khốn khổ lại càng gia tăng
Bệnh này gốc tự kiêu căng
Muốn từ tất cả đối phương của mình
Luật Trời coi rẻ, coi khinh
Sốn gnhư chỉ biết có mình mình thôi
Đó là ích kỷ hại người
Đó là thuốc độc giết loài người ta
Cho nên con Chúa sinh ra
Lấy bài khiêm nhượng để mà chữa cho
Làm cho nhân thế an hòa
Sống đời sống mới toàn là yêu thương
Làm coh mật đắng hóa đường
Hoa vào đời sống thông thường của ta
Bình yên tha thiết đậm đà
In vào công việc của ta hằng ngày
Tinh thần chỉ đạo lúc này
Tình yêu chân thực đổi thay con người
Không còn vì lợi nữa rồi
Nhưng mà vì nghĩa, vì người anh em.
Tình yêu mở rộng ra thêm
Đó là yêu đã thắng trên hận thù
Đó là việc Chú jêsu
Đã làm, đã dạy khi ra cứu đời
Ngài rằng: bạo lực hãy thôi
Và thay cvào đó bằng đời yêu thương
Trần gian là cõi vô thường
Có tình yêu Chúa thiên đường kém chi
Cứ đường Chúa dạy mà đi
Yêu người mến Chúa thực thi mỗi ngày
Khi nào công phúc đã đầy
Cõi trần từ giã sang ngay đời đời
Về cùng Chúa ở trên trời
Đó là phúc thật ở nơi thiên đàng
Tình yêu của Chúa rõ ràng
Tan trong đời sống lại càng gia thêm
Từ đời sống tạm đi lên
Đến đời sống thật vô biên sau này.
 
450. Cây vả 3 mùa không quả (Lc. XIII. 6-9)
Người kia trong một vườn nho
Có trông cây vả khá to lắm rồi
Nhiều năm nhiều tháng đã tor6i
Choán một chỗ rộng ở nơi góc vườn
Xa trông cành lá um tùm
Nếu theo thời tiết thì xuân nẩy mầm
Mùa hè có nụ có bông
Mùa thu có quả ăn không hết nào
Đó là mùa vả thu vào
Sau ba năm kể từ đầu trồng cây
Thế mà cây và nói đây
Ba mùa không quả, chỉ đầy lá thôi
Tính ra sáu bảy năm rồi
Mà không có quả nào nơi cây này
Ba mùa chủ đến xem cây
Gặp người coi bảo cây này chặt đi
Ta chờ không thấy quả gì
Để chi hại đất, bỏ đi là vừa
Người coi thưa hãy xin chờ
Để tôi bỉa bớt cành và bón phân
Xin ông chờ gắn một năm
Xem rằng hoa quả có phần nào chăng
Nếu tôi chăm sóc đàng hoàng
Mà không quả nữa, thì không tiếc gì
Bấy giờ ông sẽ chặt đi
Tôi không còn dám nằm nì nữa đâu
Chuyện này có nghĩa như sau
Loài người cũng tự cây cao trong vườn
Có một chỗ đứng tinh tươm
Có màu mỡ đất nuôi thường cho cây
Ba mùa ông chủ đến đây
Là ba giai đoạn từ ngày có ta:
Một là luật Chúa đề ra
In trong tâm khảm người ta ở đời
Để ta theo đó làm lời
Là sinh hoa quả tự nơi lòng mình
Giúp cho đời sống nhân sinh
Có nhiều việc phúc việc lành nảy ra
Hai là trên núi ..................
Chúa cho lãnh tụ tên là Maisen
Tiếp thu luật Chúa đã truyền
Đem về phổ biến khắp trên hoàn cầu
Để con người sống ở đâu
Cũng đều được biết ngõ hầu làm theo
Tiên tri Tổ phụ nói nhiều
Giảng rao luật Chúa bao nhiêu năm rồi
Sau cùng, con Chúa ra đời
Chính Ngài giảng dạy, chính Ngài làm gương
Làm con người sống khiêm nhường
Cứ theo luật Chúa làm đường đi lên
Cứu ta khỏi tội tổ truyền
Cho ta được phúc trở nên con Trơì
Bằng công nghiệp chính của Người
Chết trên thập giá đỉnh đồi Canve
Chúa ban ơn phúc tràn trề
Cho ta có dịp trở về đàng ngay
Làm thêm việc thiện mỗi ngày
Như là hoa quả chất đầy đời ta
Ơn lành Chúa vẫn ban ra
Qua tay H.T như là trung gian
Khắp nơi trên cõi trần hoàn
Làm ra bao vị thánh nhân trên đời
Những ai mến Chúa yêu người
Và luôn thực hiện những lời Phúc âm
Đời ta sống được bao năm
Hỏi người việc phúc đã làm hay chưa
Kể từ lúc tuổi còn thơ
Đến thời niên thiếu, một mùa qua đi
Hỏi ta làm được những gì
Hay là không có quả khi hết mùa
Thanh niên đi tới tuổi gia
Là thêm mùa nửa kể ra trong đời
Hai mùa gần hết đời ngươì
Nếu không sinh quả là thời báo nguy
Tử thần rình kéo ta đi
Đó là mùa chót phải ghi ở đời
Thời gian cấp bách lắm rồi
Nếu không sinh quả thì Trời chặt đi
Nhưng vì H.T nằn nì
Xin Trời gia hạn một kỳ một năm
Để cho sám hối ăn năn
Mong cho quả phúc có phần nẩy ra
Mỗi người như thể cây kia
Nếu không sinh quả, chặt đi là thường
Đây là tỉ dụ làm gương
Để ta cải thiện luôn luôn không ngừng.
 
451. Rồi sao nửa (.............................)
Cười người chớ có cười lâu
Cười người hôm trước hôm sau người cười (Ca dao)
Con người sống ở trên đời
Thời gian đưa đẩy đi hoài luôn luôn
Cái vui nối tiếp cái buồn
Sóng đời không có chỗ còn đứng yên
Ngày đêm như đuổi nhau luôn
Bốn mùa thời tiết thay phiên đều đều
Con người cứ thế đi theo
Từng đoàn từng lớp bao nhiêu đã rồi
Khác nào nước chảy mây trôi
Con người phải hỏi thế rồi ra sao
Nước thì chảy xuống hồ, ao
Chảy ra sông, lạch đi vào biển luôn
Mây thì đi khắp bốn phương
Thành mưa lại xuống ruộng nương núi đồi
Nước nhờ ánh nắng mặt trời
Ngày đêm lại bốc thành hơi nhẹ nhàng
Lại bay lên khoảng không gian
Họp nhau lại hóa những tầng may bay
Lại di chuyển khắp đó đây
Nhịp nhàng êm dịu nhờ tay Chúa Trời
Mục tiêu phục vụ con người
Để con người được hoài hoài vươn lên
Lấy ngay vật chất làm nền
Tìm ra cho được căn nguyên muôn loài
Đó là chính Đức Chúa Trời
Mục tiêu tối hậu con người chúng ta
Hữu hình như thể cái đà
Đưa ta đến chỗ tìm ra vô hình
Đó là bởi tính thần linh
Mà hồn ta được thành hình từ lâu
Chẳng cần tìm kiếm đ8âu đâu
Chỉ cần về chỗ thẳm sâu lòng mình
Bởi vì Thiên Chúa tạo thành
Hồn ta có tính thần linh giống Ngài
Khác nào ánh sáng mặt trời
In vào gương nhỏ để nơi cửa nhà
Tấm gương rực rỡ chói lòa
Chứng rằng ánh sáng rất là quang minh
Gương càng torng trẻo sạch tinh
Thì càng ............ sáng quanh mình nhiều hơn
Đó là những bậc thánh nhân
Đã làm sáng tỏ hồng ân của Trời
Làm cho tất cả cuộc đời
Có nhiều nhân đức rạng ngời giải ra
Soi cho hết thảy người ta
Những ai thiện chí cùng là thành tâm
Gạt đi những bụi mê lầm
Để cho nhân đức nẩy mầm trổ hoa
Làm cho trần thế thơm tho
Át mùi hôi thối tội ta hằng ngày
Con người không đứng lại đây
Nhưng thăng tiến mãi hoài hoài không thôi
Khi nào gặp được Chúa Trời
Bấy giờ mới nghỉ, mới thôi, không tìm
Bởi vì hạnh phúc vô biên
Chính là ta được sống bên Chúa Trời
Đến đây lòng thỏa mãn rồi
Bởi vì Thiên Chúa đời đời vinh quang
Đến đây là cuối chặng đàng
Con người tìm kiếm từ ngàn ngàn năm
Bởi đây là thực chân tâm
Và là chân lý không lầm không sai.
Lại là phúc thật lâu dài
Và là nguồn sống đời đời vô biên
Ai mà cố gắng đi lên
Thì Trời nâng đỡ, dắt lên với Trời
Trời là gốc tổ muôn loài
Và là cứu cánh con người chún gta
Đời này vui khổ cũng qua
Con người ta sẽ hóa ra thế nào
Đó là câu hỏi hàng đầu
Mỗi người phải biết tìm câu trả lời
Làm sao hướng dẫn cuộc đời
............. Thiên Chúa như nơi Cha mình
Đó là hạnh phúc trường sinh
Là nơi an nghĩ Chúa dành cho ta
Chết là ta trở về nhà
Như con về với người Cha của mình.
 
452. Cây gì
Cây gì một quả một hoa
Cây gì hai lá phân ra tỏ tường
Cây gì có một cột xương
Ba mươi ba đất rõ ràng không sai
Cành cây có điện chạy hoài
Trong cây có nước tưới tiêu đều đều
Có đài phát sóng hai chiều
Phát đi nhận lại rất nhiều luồng tin
Âm thanh thu phát liên miên
Máy hình chớp chớp ghi thâu hình màu
Tự mình đi lại trước sau
Tự mình bồi dưỡng nâng cao đời mình
Tự mình hàn vá rất nhanh
Làm cho chỗ rách hóa lành như chơi
Nơi ra cây đó là người
Tim thì một quả, miệng cười như hoa
Có hai lá phổi nở ra
Tiếp thu dưỡng khí để mà nuôi thân
Có răng có miệng để ăn
Có đầu suy nghĩ, có lòng để yêu
Có tay làm đủ mọi điều
Có chân đi lại leo trèo khắp nơi
Có da bao bọc khắp nơi
Có hai con mắt sáng soi đêm ngày
Con người nghĩ cũng lạ thay
Một thành phẩm lạ từ tay Chúa Trời
Tạo nên nguyên tổ hai người
Để rồi tiếp tục sinh hoài không thôi
Năm châu bốn bể đây rồi
Lớp còn lớp mất, dòng người kế nhau
Đóng vai quản lý địa cầu
Được Trời cắt đặt đứng đầu sinh linh
Thay cho các vật thọ sinh
Để tôn thờ Chúa chí linh tạo thành
Con người đã được thành hình
Là do vật chất, thần linh hài hòa
Chúa cho đặc sản này ra
Để mà tồn tại vượt qua tháng ngày
Đi vào cuộc sống lâu dài
Tức là sự sống đời đời mai sau
Không như các vật khác đâu
Chỉ là phục vụ trước sau con người
Cho nên chỉ có mặt trời
Như là vật tạm, sài rồi bỏ đi
Đời sau chẳng có cần gì
Nên không thuộc diện đi về đời sau
Quả là phép Chúa một màu
Con người suy nghĩ chẳng bao giờ cùng
Càng say càng thấy lạ lùng
Lòng thương của Chúa mênh mông vô bờ
Thương con người tự ngàn xưa
Và còn thương mãi, bây giờ vẫn thương
Chỉ cho đường lối thiên đường
Ban ơn hộ giúp để thường noi theo
Con người được Chúa thương yêu
Sống theo tình Chúa là chiều đi lên
Thế rồi tỏa rộng bốn bên
Đem tình Chúa rải khắp trên cõi đời
Làm cho hết thảy mọi người
Cũng đều nhuần thấm ơn Trời ban cho
Trổ sinh hoa quả thơm thơ
Việc lành phúc đức gửi kho trên trời
Cánh chung ngày đó xong rồi
Kẻ lành hồn xác về nơi thiên đường
Bỏ công khó nhọc khẩn trương
Khi còn sống ở cõi dương gian này.
 
453. Đao với chuôi
Đao sắc chỉ gọt được chuôi (Ngạn ngữ)
Đó là điều dễ hiểu thôi đấy mà
Chuôi là chính chỗ dao nhờ
Có chuôi, dao mới có đà tiến lên
Cả hai do thợ làm nên
Phân công rõ rệt mỗi bên phải làm
Lưỡi dao xông xáo ............
Nhưng chuôi ............., phải mang lưỡi này
Chuôi dao liên kết đêm ngày
Cũng như óc với chân tay con người
Óc thì suy nghĩ xong rồi
Chuyển đưa quyết định ra ngoài chân tay
Chân tay theo óc vẽ bày
Đổi ra thực tế, những bài suy tư
Việc đời bất cứ nhỏ to
Điều là sản phẩm suy tư con người
Suy tư hành động đi đôi
Như dao được gắn vào chuôi của mình
Con người vạn vật duy linh
Suy tư vươn tới vô hình cao sâu
Bậc thang lý luận có nhiều
Bậc cao bậc thấp tùy theo mỗi người
Là là mặt đất không thôi
Đó là vật chất trong thời thô sơ
Khác nào cục đá trơ trơ
Đứng ì một chỗ nắng mưa chịu hoài
Nếu không nhờ sức bên ngoài
Làm cho di chuyển chỗ này chỗ kia
Đá trơ chẳng có giá gì
Nếu không được đục thành bia lưu truyền
Do tay người thợ làm nên
Đá còn thành tượng thần tiên trên đời
Đá quên sao được tay người
Tốn công đục đẻo bao ngày mới xong
Đá sao phụ được tấm lòng
Con người in dấu lao công của mình
Có người tượng mới thành hình
Làm sao tượng lại dám khinh con người
Con người cũng giống tượng thôi
Có tay Thiên Chúa tạo thời mới nên
Từ không đến có, đi lên
Và từ thô lỗ trở nên tinh ròng
Đó là việc của Hóa Công
Tạo thành bồi dưỡng vì lòng thương ta
Con người từ Chúa mà ra
Làm sao có thể đi xa khỏi Ngài
Tay ngài nâng đỡ con người
Làm chi cũng bởi ơn Người giúp cho
Từ môi trường đến vật tư
Chúa đều sắp đặt liệu lo sẵn sàng
Đi theo ơn Chúa dẫn đàng
Quau thời tạm bợ vượt sang đời đời
Thánh nhân là kẻ tới nơi
Vẫn còn liên lạc với đời ta đây
Ta cầu, ta khấn các ngài
Các ngài xin với Chúa Trời thương ta
Bao nhiêu phép lạ kể ra
Đó là điện tính từ xa đánh về
Khiến ta phấn khởi mọi bề
Chắc rằng sẽ được tới quê trên trời
Cũng như các thánh mà thôi
Những người nhân đức ở thời trước ta
Con người có Chúa là Cha
Gắn liền khác thể như là chuôi dao
Không nên tự phụ làm cao
Mà quên rằng Chúa vẫn bao che mình.
 
454. Giàu với nghèo (..............................)
Giàu đâu đến kẻ ngủ trưa
Say đâu đến kẻ say sưa tối ngày (Ca dao)
Tôi xin cùng Chúa điều này
Là không gian dối lừa ai bao giờ
Không giàu có đến dư thừa
Cũng không nghèo mạt xác sơ bần cùng
Chỉ xin cho được đủ dùng
Xác không phải đói, và lòng thảnh thơi
Xem trong trần thế bao người
Làm giàu làm có, nhưng đời đáng thương
Làm giàu một cách bất lương
Đó là đã bước vào đường diệt vong
Làm giàu bằng của bất công
Đó là thu lấy than hồng trong tay
Thế nào cũng cháy có ngày
Làm cho tính mạng tiền tài ra tro
Giàu vì biết liệu biết lo
Giàu vì chăm chỉ sớm khuya lam làm
Giàu mà chẳng có tham lam
Biết dùng của cải để làm phúc đi
Lòng không dính bén của gì
Coi tiền như nước chảy đi dưới cầu
Nước kia biển cả đi vào
Trên làm việc phúc là giàu hơn ai
Bởi giàu mà có tương lai
Chết là sẽ được có người đón đưa
Việc lành như vốn đầu tư
Giúp người mà lại hóa như giúp mình
Bởi vì sau kiếp phù sinh
Sẽ tùy theo số việc lành hưởng công
Giàu mà sài phí lung tung
Mình không có lợi, cũng không ai nhờ
Ăn chơi đàng điếm xa hoa
Chỉ là phá hại, chỉ là tội thêm
Tài tai hai chữ đi liền
Phải nên thận trọng giữ gìn luôn luôn
Tiền tài càng thử thách con
Xem lòng có vững hay còn ngả nghiêng
Thấy tiền thì sáng mắt lên
Bỏ đường nhân nghĩa, chẳng thèm noi theo
Chỉ cần vơ vét cho nhiều
Làm giàu như thế là điều chí nguy
Bởi vì mánh khoé gian phi
Mưu ma chước quỉ có khi cũng dùng
Thế rồi đến lúc lâm chung
Ra đi mà chẳng có công nghiệp gì
Giàu mà vụng tính vụng suy
Giàu mà như thế là nguy đời đời
Nghèo thì không sợ thế rồi
Nhưng làm sao giữ con người bình an
Không hề bối rối lo toan
Đua ăn đua mặc cho ngang với đời
Nghèo mà lại thích đua đòi
Đó là dại dột là người đáng khinh
Vung tay quá trán hại mình
Làm cho mất cả an bình lương tâm
Nghèo mà chịu khó lam làm
Để nhu cầu được cân bằng luôn luôn
Nghèo mà ngay thẳng là khôn
Vì lương tâm chẳng trách con điều gì
Nghèo mà được Chúa thương vì
Mở cho đàng phúc đi về đời sau
Của Trời nhỏ hẹp đến đâu
Nghèo đi cũng lọt, cũng vào như không
Bởi không .......... lòng thòng
Làm hồn siêu thoát nên không vướng gì
Kẻ giàu thì vướng nhiều bề
Tiền tài phi nghĩa kè kè đi theo
Sống lâu tội lỗi càng nhiều
Lòng càng day dứt, là điều đúng thôi
Mới hay số phận con người
Giàu nghèo cũng chỉ một thời chóng qua
Người khôn, người dại phân ra
Không tùy theo của người ta ở đời
Chỉ tùy theo cách con người
Biết dùng của cải trong thời bình sinh
Hai bên tội phúc rành rành
Là do việc dữ, việc lành mà thôi
Khuyên ai đang sống trên đời
Chuyên tâm hành thiện là người khôn ngoan
Giàu thì của cải chẳng ham
Nghèo thì cũng chẳng than van bao giờ
Sống theo gương Chúa ngày xưa
Luôn luôn làm sáng danh Cha trên trời.
 
455. Vỡ mộng (....................)
Chúng ta mơ ước hòa bình
Thế mà vẫn thấy chiến chinh hoài hoài
Đó là mộng đã vỡ rồi
Làm sao dám lại để người ta tin
Hỏi ra ai cũng muốn yên
..........................
Thế rồi một nhóm độc tài
Muốn thu hết lợi trên đời vào tay
Kéo bè kéo cánh ai hay
Tranh giành lợi thế bằng bài võ trang
Chỗ thì phải chống xâmlăng
Cho nên võ khí phải tăng không ngừng
Chỗ thì xưng bá xưng hùng
Xua người chiếm đoạt từng vùng sứ quân
Con buôn giây máu ăn phần
Tiếp tay ác bá hại dân dài dài
Chúng không còn biết thương ai
Chỉ cần vơ vét cho đầy túi tham
Chia nhau sống tựa ông hoàng
Để dân đói khổ lầm than suốt đời.
Khiến hằng trăm triệu con người
Trở thành nô lệ cho loài quỉ ma
Đua nhau hút máu người ta
Con người thành bộ xương da điển hình
Làm thì không đủ nuôi mình
Lại còn phục vụ chiến tranh đêm ngày
Thân tàn ma dại rồi đây
Mộng thì đã vỡ, người này cũng tiêu
Thê 1mà bé cánh ăn theo
Vẫncòn múa mép ra chiều khoe khoang
Người ta võ khí đàng hoàng
Để mà đánh trả sẵn sàng luôn luôn
Người dân cần có bát cơm
Cha già mẹ yếu vợ con cũng cần
Sau là tấm áo che thân
Sao cho chống lại được phần nắng mưa
Tranh giành bè phái hơn thua
Dân xin gạm gác, để giờ làm ăn
Vấn đề no ấm là cần
Con người đói mệt là thân rã rời
Lúc này nói cũng nghe thôi
Nhưng mà không biết nghe rồi làm chi
Lại còn cái chuyện phen bì
Dân xưa đã khổ, nay thì khổ hơn
Những điều mặc cảm giận hờn
Vẫn luôn phảng phất như còn đâu đây
Tưởng rằng đoàn kết bắt tay
Làm cho đời sống mỗi ngày khá lên
Đất mình vô sổ tài nguyên
Tay mình nắm cả cho nên phải giàu
Thực dân đuổi bắt đã lâu
Độc tài đế quốc nay đâu có còn
Trong tay nắm trọn giang sơn
Sức người sức của ta còn y nguyên
Bảo nhau khai thác lấy lên
Để mà xây dựng tốt thêm cuộc đời
Đấy là mộng của, mộng người
Lẽ đâu cũng vỡ như thời xưa sao
Non cao ai dắt mà cao
Sông sâu ai bới ai đào mà sâu (Ca dao)
Người trong một nước bảo nhau
Thương yêu đùm bọc trước sau như lời
Thời gian chinh chiến qua rồi
Đến thời xây dựng, đến thời bình an.
Dân làm, dân phải có phần
Tài nguyên đất nước nuôi dân lúc này
Đừng làm như quả bóng bay
Dân xem thấy đó mà tay không cầm
Dân càng vỡ mộng nhiều lần
................... phần đau khổ lại càng gia tăng
Chưa cần nói tới địa đàng
Chỉ cần sao giấc mộng vàng đừng tan
Cần sao ở mỗi địa bàn
Con người lấy nghĩa lấy nhân làm đầu.
 
456. Điều đáng tin, điều đáng ghét (.....................)
Những điều Chúa lấy làm ưa
Thì ai cũng quí như là Chúa đây
Anh em hòa thuận vui vầy
Láng giềng hết thảy đều coi bạn bè
Trong nhà hòa thuận phu thê
Đó là những việc không chê chỗ nào
Những điều Chúa ghét là sao:
Nghèo mà kiêu hãnh, làm cao khinh người
Giàu mà gian dối lừa đời
Giàu mà còn lại như người đam mê
Chạy theo xác thịt nặng nề
Tội tình bê bối ê chề đáng khinh
Mỗi người phải tự răn mình
Quyết tâm lánh dữ làm lành không thôi
Ai ai cũng sống một thời
Sau rồi từ giả cảnh đời ra đi
Kiếp người sinh ký tử qui
Ra đi phải biết đi về nơi đâu
Con người phát xuất thế nào
Ai cho, ai gọi đi vào trần gian
Trên dòng năm tháng tuần hoàn
Thời gian đẩy tới luôn luôn không ngừng
Mỗi người đi hết một vòng
Làm nên tội, phúc, cùng trong một đời
Vào rồi, ai cũng ra thôi
Cõi trần ta sống tạm thời không lâu
Ra vào, kẻ trước người sau
Đều do luật Chúa chí cao an bài
Và trên sân khấu cuộc đời
Mỗi người đều có một vai của mình
Có công luyện tập mới thành
Môi trường là chỗ nẩy sanh đức tài
Hai điều mến Chúa yêu người
Làm sao thự chiện không ngơi lúc nào
Dù đời biến đổi a sao
Con người vẫn vững tin vào ơn Trên
Cũng như chỉ chẳng rời kim
Luôn luôn bám sát làm nên công trình
Có kim lôi kéo điều hành
Áo quần may mặc mới thành mới xong
Ta làm, nhưng Chúa giúp công
Mở mang sáng kiến, khai thông việc làm
Đó là đường lối an toàn
Con người theo đó lại hoàn căn nguyên
Con người về với Chúa Trên
Sau thời ................................ ở trên cõi đời
Sau khi sống một kiếp người
Biết nơi phát xuất, biết nơi trở về
Quau bao thử thách gớm ghê
Thắng bao thù địch tứ vi rình mò
Nhớ dân Do thái khi xưa
Thoát vòng nô lệ, đất quê tìm về
Phải luôn vừa đánh vừa đi
Không hề nản chí, mới về tới nơi
Ngày nay muốn tới quê trời
Con người cũng phải sống đời ciến luôn:
Chiến cùng ma quỉ thế gian
Chiến cùng xác thịt lăng loàn hại ta
Chiếncùng nết xấu xảy ra
Để cho tính tốt có đà tiến lên
Đó là cuộc chiến liên miên
Giữa lành và dữ ở trên thế trần
Giữa người có đức có nhân
Và người gian ác và quân tham tàn
Khi nào chiến cuộc hạ màn
Là con người chết, để sang đời đời
Sổ công, sổ tội khóa rồi
Thưởng lành phạt dữ, do Trời ban ra
Thế là số phận người ta
Đến đây quyết định kể là xong luôn
Đến đây mới thấy dại khôn
Là do tội, phúc của con người phàm
Khi còn sống gửi trên trần
Người khôn phải biết lo phần tương lai
Sống không nghĩ đến ngày mai
Đó là sống dại như loài vô tri
Con người có trí phải suy
Chết rồi ta sẽ phải đi đàn gnào
Thưởng công phạt tội làm sao
Là quyền của Chúa ai nào thoát đâu.
 
457. Sao bỏ được Trời (..........................)
Làm sao toi bỏ được Trời
Vì Trời săn sóc đến tôi đêm ngày
Địa cầu tôi tạm trú đây
Cũng là sản phẩm do tay Trời làm
Con người sống ở trần gian
Có lâu lắm cũng trăm năm là cùng
Trời thì vô thủy vô chung
Toàn dân toàn thiện toàn năng là Trời
Trời là gốc tổ muôn loài
Trời thương đã nhận con người làm con
Ban cho có một linh hồn
Thiêng liêng bất tử luôn luôn giống Ngài
Mà cho hợp với hình hài
Thành một đơn vị con người là ta
Có ngày có tháng sinh ra
Có bầu dưỡng khí bao la giữ gìn
Hoa màu ruộng đất lấy lên
Bảo trì tăng trưởng ..............................
Trí khôn suy luận tìm tòi
Làm cho đời sống mỗi thời cao hơn
Con người sinh sống tập đoàn
Thành dân thành nước thành làng hẳn hoi
Giúp nhau sinh sống đã rồi
Lại còn thực hiệnt ình người với nhau
Tương thân tương ái là đầu
Đó là ân huệ nhiệm màu Trời ban
Để con người khắp thế gian
Qui về một tổ như con một nhà
Sống sao trên thuận dưới hòa:
Trên thì kính Chúa là Cha nhân lành
Dưới thì coi hết nhân sinh
Cũng đều đối xử trong tình anh em
Nhờ Trời kết hợp mới nên
Làm sao ta có thể quên được Trời
Trời là Cha thật mọi người
Vì Trời săn sóc không ngơi lúc nào
Mỗi hoàn cảnh sống làm soa
Cũng do Trời liệu trước sau rõ ràng
Trời cho ta thấy con đàng
Băng qua đời tạm bước sang đời đời
Đến đây ta thấy lòng Trời
Thương ta vô hạn, vì Trời vô biên
Ơn Trời nâng đỡ ta luôn
Như tay cha mẹ dắt lên con mình
Đưa ta về chốn trường sinh
Đó là hạnh phúc hiển vinh sau này
Ta đừng có dại nghe ai
Đi mà không nắm lấy tay cha mình
Đường đời dù có gập ghềnh
Ta theo ơn Chúa diều hành đời ta
Lấy lòng tin cậy làm ................
Ta không còn sợ ngã sa lạc đường
Ta tin vào Chúa tỏ tường
Thì Ngài cũng sẽ sẵn sàng giúp ta
Con nào mà chẳng theo cha
Sao ta bỏ Chúa để mà lâm nguy
Trần gian hỏi có cái gì
So cùng Thiên Chúa sánh vì được đâu
Dù ta trốn chạy chỗ nào
Mắt Ngài vẫn chiếu sáng vào lòng ta
Giúp ta phân biệt chánh, tà
Tránh được cạm bẫy quỉ ma hại mình
Chúa thương ta thật hết tình
Còn hơn tất cả cha lành thương con.
 
458. Giàu mà không tốt (Lc. XVI. 19-31)
Giàu mà chẳng nghĩ đến ai
Giàu mà phung phí tiền tài riêng tư
Giàu mà không biết lo xa
Không làm việc phúc để mà lập công
Giàu tiền mà chẳng giàu lòng
Là giàu mang họa, chứ ............ ích gì
Dụ ngôn của Chúa còn ghi
Có người giàu nọ sống thì xa hoa:
Mặc toàn gấm vóc lụa là
Ăn toàn mỹ vị cũng là cao lương
Tối ngày ăn nhậu là thường
Bạn bè tấp nập thấy đông cả ngày
ở ngay trước cửa nhà này
có người nghèo khó ăn mày ăn xin
Lazaro chính là tên
Mong ăn bánh vụn rơi trên nền nhà
Mặc dù kêu đói thiết tha
Chẳng ai cho bánh, chẳng ma nào nhìn
Đôi khi có chó đến bên
Liếm trên mụn nhọt làm êm ít nhiều
Thức ăn, bệnh lại hiểm nghèo
Cho nên đã chết một chiều mùa đông
Dân chôn làm phúc cho ông
Cái thân hành khất là xong một đời
Hồn ông được đón về trời
Bởi ông đã chịu một đời lầm than
Mà không kêu trách than van
Không hề oán giận căm hờn một ai
Nay ông hưởng cảnh thiên thai
Cũng như Chúa thưởng những ngày khổ đau
Người giàu cũng chết về sua
Được làm ma thật lớn lao tốn tiền:
Nhạc công khóc mướn mấy đêm
Vòng hoa phúng điếu đẩy bên quan tài
Hồn thì xuống hỏa ngục rồi
Chịu nhiều đau khổ bù thời ngày xưa
Ngẩng lên nhìn thấy xa xa
Người nghèo kia ở gần tòa Abraham
Ông bèn cất tiếng kêu rằng
Dám xin Tổ phụ xót thương tôi cùng
Bảo người nghèo nọ cùng thương
Nhúng tay vào nước, nhỏ torng ngục này
Tôi đang thè lưỡi chờ đây
Vì trời nóng quá, lửa vây tứ bề
Abraham mới bảo cho nghe
Xưa con giàu có thỏa thuê lắm rồi
Bây giờ thì phải khổ thôi
Đó là con đã chọn rồi, con ơi
Người nghèo xưa ở trên đời
Phải nhiều khổ cực không nơi nương nhờ
Ngày nay được Chúa bù cho
Đó là lẽ phải từ xưa đấy mà
Vả chăng ở ........... chúng ta
Cách con một quảng thật là rất sâu
Tuy rằng nhìn có thấy nhau
Nhưng mà không thể làm sao đến gần
Người giàu lại tiếp kêu van
Xin sai người đó trần gian trở về
Đến nhà ông bố tôi kia
Bảo cho họ biết để mà sửa sai
Tôi còn năm đứa em trai
Giúp cho chúng khỏi vào nơi khổ này
Ông Abraham đáp ngay
............. cần phải giữ theo lời Maisen
Cùng tiên tri đã lưu triền
Thế là đã đủ, khỏi phiền đến ai
Người giàu lại cố kêu nài
Maisen, chép chẳng coi Ngài là chi
Nhưng mà kẻ chết kiện về
Bảo thì chắc chép sẽ nghe hơn nhiều
Abraham lại bảo một điều
Maisen chẳng được chép theo bao giờ
Thì dù người chết hiện ra
Chép càng có lẽ để mà không tin
Việc con xin đó không nên
Bởi vì có luật Chúa truyền từ lâu
Đã tin rằng có đời sau
Phải lo chuẩn bị thế nào mới xong
Tu thân, tích đức, lập công
Có làm như thế mới mong hưởng nhờ
Đừng làm như kẻ dại khờ
Sống như mình chẳng bao giờ chết đâu
Để cho tội lỗi ngập đầu
Chết là hỏa ngục rơi vào mà thôi
Có than thì cũng muộn rồi
Phải lo cảnh giác kịp thời mới nên
 
459. Đường đời (...............)
Đường đời nguy hiểm ai ơi
Chỗ thời trơn dốc, chỗ thời quanh co
Chỗ thì tối chẳng thấy cho
Chỗ thì kẻ cướp rình mò hai bên
Chỗ thì có bẫy có mìn
Làm bao kẻ dại đến bên không ngờ
Đạp vào mìn bẫy nổ ra
Giết người một cách thật là thảm thương
Sống đời là .............................
Chết là lúc được quê hương trở về
Quảng đường dài vắn trên kia
Là do năm tháng phân chia cho đời
Chúa thương số phận con ngươì
Phải luôn cố gắng đồng thời tiến lên
Hàng rào bảo vệ hai bên (dựng nên)
Con người đi giữa là yên tâm rồi
Kẻ thù nào cũn gở ngoài
Bẫy mìn cũng chẳng thể gài bên trong
Bởi vì cảnh sát lưu thông
Đêm ngày có mặt chứ không vắng nào
Có loa hướng dẫn luôn rao
Có người bảo vệ đi bao bên ngoài
Dòng người đó tiếp dài dài
Thời gian điểm số từng người đi qua
Muốn về tới được quê nhà
Phải theo đàng chính để mà đi luôn
Vượt sông lội suối trèo non
Có người chỉ dẫn để con khỏi lầm
Miễn là con phải quyết tâm
Không nghe kẻ dữ mưu toan hại mình
Khi thì ngon ngọt dễ dàng
Khi thìi đe dọa đủ hình đưa ra
Đó là chiến thuật quỉ ma
Đó là xác thịt a dua ại đời
Mãi lkuôn luôn cảnh giác thôi
Để không mắc bẫy bằng lời ca rao
Giới răn như thể hàng rào
Giữ con co khỏi sa vào hố sâu
Con đừng tự phụ tự cao
Đang tâm phá mất hàng rào an ninh
Để mà chuốc họa vào mình
Bởi vì sẽ ngã xuống sình dễ thôi
Giới răn là ánh sáng soi
Giúp con thấy rõ đường đời con đi
Khó khăn đừng có ngại gì
Có ơn Chúa giúp, việc chi cũng thành
Đường đời đi đúng, là nhanh (.........)
Nhờ ơn Chúa vẫn đồng hành không ngơi
Giúp ta đi được tới nơi
Đó là hạnh phúc quê trời mai sau
Đời này tạm gửi ít lâu
Chết rồi mới thật đi vào vô biên
Khác nào hạt giống vươn lên
Thành cây kết quả ở trên cõi trời
Lúc ta đi hết đường đời
Tới nơi quê thật nghỉ ngơi an bình
Hưởng niềm hạnh phúc thiên đình
Ở cùng Thiên Chúa Cha lành của ta
Con người tứ lúc sinh ra
Đã là khởi sự, đã là bước đi
Làm sao vượt hết gian nguy
Mới về tới đích một khi an toàn
Chặng đường sống ở thế gian
Lộ trình bắt buộc của con người trần
Sinh ra là một hồng ân
Kéo dài suốt cả tháng năm cuộc đời
Khi nào về tới quê trời
Đó là quả phúc thành rồi với ta
Như con đã bước vào nhà
Vui mừng gặp Chúa là Cha của mình
Lúc này mới thật hiển vinh
Từ đây sống mãi trong tình Chúa thương
 
460. Bát cơm đầy (......................)
Tay bưng một bát cơm đầy
Đó là kết quả bao ngày công lao
Boa nhiêu công sức đổ vào
Bao người đóng góp trước sau mới thành
Trời cho thời tiết yên lành
Đêm ngày đắp đổi vận hành nắng mưa
Từ ngày hạt lúa gieo ra
Đến khi gấp bội như ta thấy thường
Phải qua biết mấy chặng đường
Nẩy mầm, phát triển, đâm bông chín vàng
Gặt về đâm xảy dần sàn
Mới thành hạt gạo trắng ngần đẹp xinh
Rồi qua lửa nước hóa thành
Hạt cơm thơm dẻo ngon lành nuôi ta
Biết bao tình nghĩa đậm đà
Cho ta suy nghĩ để mà biết ơn:
Biết ơn Thiên Chúa Hóa Công
Làm cho hạt lúa nẩy trong ruộng đồng
Ban cho sức sống lạ lùng
Dùng nuôi sinh vật không ngừng tiến lên
Biết ơn lao động ngày đêm
Tưới tiêu chăm sóc liên liên cây trồng
Diệt sâu, trừ bệnh, để phòng
Cho cây phát triển mà không hại gì
Tìm tòi, thí nghiệm, nghĩ suy
Phải cần bồi dưỡng nghĩ gì cho cây
Làm sao thu hoạch ngắn ngaỳ
Mà cho năng suất lại sai hơn nhiều
Tính ra một mẫu bao nhiêu
Thâm canh tăng vụ là điều phải lo
Làm mà Trời giúp công cho
Thế nào cũng sẽ bội thu mỗi mùa
Để cho thực phẩm có thừa
Ăn rồi còn có để mà chăn nuôi
Đó là ân huệ của Trời
Hợp cùng lao động con người mà ra
Biết bao thế hệ đã qua
Lịch trình diễn tiến vẫn là như trên
Chỉ vì công việc quá quen
Cho nên nhiều kẻ mới quên ơn Trời
Tưởng rằng do một sức người
Đến khi thiệt hại mới ngồi trắng tay
Bấy giờ mới rõ điều này
Là Trời có giúp thì người mới nên
Công lao khó nhọc ngày đêm
Một cơn bão đến cũng liền ra không
Cho nên lòng phải nhủ lòng
Trong cơm ăn đó, có công của Trời
Trời ra vốn gốc cho người
Và còn giúp đỡ đồng thời luôn luôn
Con người phải biết cám ơn
Và luôn cảm mến lòng thương của Trời
Trời cho ta cả vốn lời
Sao ta lại chẳng mến Trời như Cha
Đời này sống tạm thôi mà
Đời sau mới thật sống là dài lâu.