Thơ cha Thi tập 16

Thơ cha thi tập 16

461. Têrêsa Hài đồng Jêsu (lễ 1/10)
Tên con đã viết kia rồi
Ba ơi, ba ngó lên trời mà xem:
Chữ T là chữ đầu tiên
Têrêsa nhỏ, ba quen gọi hoài
Viết bằng sao chiếu sáng ngời
Con ngoan chắc được lên trời mai sau
Trần gian con chẳng thiết đâu
Con mong chết để được vào thiên cung
Con yêu mến Chúa hết lòng
Con tin rằng Chúa cũng không chối từ
Con tuy chưa biết làm gì
Nhưng con đã biết hướng về Chúa luôn
Biết rằng ba vẫn thương con
Nhưng mà biết Chúa còn thương hơn nhiều
Mỗi khi ba đọc kinh chiều
Ba thưa với Chúa còn nhiều hơn con
Sau này con được lớn khôn
Con dâng tất cả đời con cho người
Con mong được sống một đời
Hy sinh cầu nguyện ở nơi tu trì
Theo chân các chị em đi
Hiến dâng cho Chúa tiếc chi với Người
Bởi vì Chúa đả bỏ trời
Đã sinh xuống thế làm người như con
Chỉ vì muốn cứu linh hồn
Khỏi tay ma quỉ, khỏi vòng tội khiên
Chúa sinh ra thật khó hèn
Trong hang đá nọ giữa đêm lạnh lùng
Tránh tay kẻ dữ hành hung
Đang đêm phải trốn sang vùng xa xôi
Sau khi Hêrốt chết rồi
Chúa về sinh sống ở nơi quê nhà
Sống trong làng nhỏ Naza
Làm nghề thợ mộc để mà độ thân
Đêm ngày lao động ân cần
Juse bảo phụ đỡ đần luôn luôn
Maria mẹ dịu hiền
Chủ trương nội trợ ấm êm mọi bề
Bà con hàng xóm bạn bè
Thảy đều sống cảnh đề huề an vui
Gương này Chúa để con soi
Cho con bắt cước học đòi luôn luôn
Con mong Giáo hội đặc ân
Cho vào Dòng kính mười lăm tuổi tròn
(con liền) đem hết đời con
Dâng làm của lễ ở trên bàn thờ
Từng giây, từng phút, từng giờ
Con luôn cố gắng để mà hy sinh
Có bao nhiêu dịp hãm mình
Là con nhận hết chẳng dành cho ai
Hy sinh phục vụ mọi người
Như làm cho Chúa là Người con yêu
Việc dù khó nhọc bao nhiêu
Con không tính toán ít nhiều làm chi
Theo đường thơ ấu mà đi
Bám vào tay Chúa có gì khó đâu
Con càng nhỏ bé chừng nào
Chúa càng thương xót, càng bao che nhiều
Phần con chỉ biết muốn yêu
Và làm tất cả những điều Chúa ưa
Trẻ con chẳng sợ nắng mưa
Người lo cho ............. là Cha trên trời
Sống làm con trẻ ngoan thôi
Đó là công tác của đời con đây.
 
462. Chuỗi mân côi (7-10)
Giây neo thuyền chẳng để trôi
Đó là chính chuỗi mân côi trên đời
Giữ con trong nghĩa tình Người
Đưa con tới bến quê trời mai sau
Lênh đênh trong cuộc bể dâu
Con trông vào Mẹ như sao dẫn đàng
Dù cho giông tố phủ phàng
Dù cho đêm tối bủa giăng mịt mờ
Trông vào ơn Mẹ ban ra
Giúp con vững chí vượt qua hiểm nghèo
Cho rằng thân phận bọt bèo
Không chìm, nhưng mất tan theo trong đời
Luôn luôn cố gắng không thôi
Phó trong tay Mẹ Chúa Trời chở che
Dù cho giặc đánh tứ bề
Con trông cậy Mẹ, chẳng hề sợ chi
Thuyền con Mẹ cứ dắt đi
Qua bao cồn sạn để về quê hương
Việc nào Mẹ cũng làm gương
Khiêm nhường phó thác cậy trông Chúa Trời
Luôn luôn theo thánh ý Người
Đó là đường lối con người phải đi
Thiên đàng chính thật là quê
Ai ai cũng phải tìm về mới yên
Biển trần sóng gió đảo điên
Có tay Mẹ lái nên thuyền không lo
Yếu thì Mẹ giúp sức cho
Để con không bị kẻ thù hại con
Mừng vui sẽ thế đau buồn
Đời con từng bước đi luôn không ngừng
Mân côi là chuỗi hạt vàng
Cho con theo đó bước đều đi lên
Cho con .............. luyện rèn
Cho đời con được trở nên sáng ngời
Bước theo chân Mẹ Chúa Trời
Là đi đúng lối không đời nào sai
Con giờ chết đến nay mai
Con theo chân Mẹ về ngay thiên đàng
Cho con mừng rỡ rộn ràng
Hưởng niềm hạnh phúc vinh quan muôn đời
Ngợi khen Thiên Chúa Ba Ngôi
Tạ ơn Đức Mẹ trọn đời thương con
 
463. Ngày 13 (...............................)
Thường thường con số mười ba
Có người mê tín cho là xẻo xui
Nhưng mà Đức Mẹ Chúa Trời
Hiện ra ngày đó, nhắn lời thiết tha
Một tin khẩn cấp đưa ra (mệnh lệnh Fatima)
Cho nhân loại biết để mà ăn năn
Mỗi người cải thiện bản thân
Mỗi ngày mỗi tốt dần dần mãi lên
Trước là nhận biết Chúa Trên
Là Cha nhân ái dịu hiền của ta
Tạo thành vũ trụ bao la
Muôn loài vạn vật cùng là ta đây
Gửi ta trên quả đất này
Cho ta học tập mỗi ngày một hơn
Để cho đời sống tiến luôn
Như cây xanh tốt mọc vườn ................
Sau là nhận biết mọi người
Dù đang sinh sống mọi thời mọi nơi
Cũng là con của Chúa Trơì
Cho nên hết thảy là người anh em
Yêu thương giúp đỡ nhau luôn
Để cùng tiến bước ở trên đường đời
Trần gian chỉ sống một thời
Phải làm việc phước như lời Chúa răn
Trước là từ bỏ tà thần
Tính mê nết xấu vẫn nằm trong ta
Phải lo trừ hết cả ra (cải tội 7 mối có 7 đức...)
Để cho tính tốt có đà vươn lên
Vượt trên vật chất hư hèn
Đến trình cao thượng kết liên mọi người
Nhớ xưa phép lạ mặt trời
Theo lời Mẹ hứa, đúng thời xảy ra
Tháp mười ngaỳ thứ mười ba (13/10)
Mặt trời nhảy múa (đúng như) ba lần
Có hàng bẩy chục ngàn dân
Đã xem tận mắt ba lần không sai
Đúng ngày đúng lúc, đúng nơi
Chứng người Mẹ đã từ trời xuống đây
Dạy cho con biết điều này
Phải mau sám hối tránh tai họa gần
Bao nhiêu người sống bất nhân
Làm điều gian ác tham tàn hại nhau
Chiến tranh không thể biết đâu
Nếu không caỉ thiện bang giao con người
Mắc vào mưu chước quỉ rồi
Ham mê vật chất bao người cạnh tranh
Mưu mô bán rẻ dân lành
........................... điều hành thế gian
Con người đã hóa hung tàn
Không còn biết nghĩa biết nhân là gì
Con đường vực thẳm đang đi
Nếu không trả lại, dễ bề diệt vong
Thấy con sắp sửa vào tròng
Mẹ thương, kêu gọi, mong con trở về
Mong con mau tỉnh giấc mê
Bỏ đàng tội lỗi để qui đàng lành
Để con tránh được khổ hình
Mà con dại dột liều mình vào thôi
Thời gian gấp rút lắm rồi
Mong con thực hiện những lời Mẹ khuyên
Để cho Mẹ cũng vui thêm
Thấy con thoát nạn mới yên tấm lòng
Cũng vì lòng Chúa yêu thương
Nên cho Mẹ xuống mở đường cứu con.
 
464. Mò trăng đáy nước
Mò trăng ở dưới đáy hồ
Trăng đâu có đó mà mò ai ơi
Trăng bay lơ lửng giữa trời
Ánh trăng chiếu sáng in nơi mặt hồ
Có làm con trẻ ngây tơh
Mới tin rằng dưới mặt hồ có trăng
Mới xin với bố nó rằng
Bố cho con cái mặt trăng kia kìa
Nhưng trăng đâu có nằm kia
Đó là ánh sáng phân chia in vào
Mặt hồ mà sóng lao xao
Ánh trăng tan vỡ còn đâu trên hồ
Việc này gợi ý suy tư
Muôn loài vẫn phải cậy nhờ ơn Trên
Sống trong vũ trụ diệu huyền
Khác nào con cá ở miền biển sâu
Quanh ta tứ phía đâu đâu
Có bầu không khí vẫn bao quanh mình
Cho ta được sống yên lành
Và cùng năm tháng vận hành luôn luôn
Con người từ tuổi măng non
Đến thời già lão vẫn con mang ơn:
Ơn Trời nuôi dưỡng xác hồn
Ơn Trời cung kính trí khôn giúp đời
Sao cho cuộc sống con người
Mỗi ngaỳ một khá, mỗi thời một hơn
Nếu ta tự phụ rằng kôhn
Mà quên mất nghĩa mất ơn của Trời
Thì ta giống trẻ kia thôi
Thấy trăng trên nước nên đòi mặt trăng
Tưởng rằng mình có khả năng
Làm gì cũng được nên càng kiêu căng
Thé6 rồi ăn nói lăng nhăng
Làm như nắm được mặt trăng trên hồ
Đưa ra những thuyết vu vơ
Không theo lý luận suy tư con người
Vễ toàn giấc mộng mà thôi
Rồi đem quảng cáo khắp nơi trên đời
Không hay việc đó lỗi thời
Đã vào dĩ vàng chôn vùi từ lâu
Sống trên mặt quả địa cầu
Quay trong vũ trụ ai nào có hay
Hóa công tạo dựng an bài
Cầm quyền sinh tử mọi loài trong tay
Con người sinh sống tại đây
Cũng là ân huệ của Trời ban cho
Cho ta có óc suy tư
Có tay lao động làm ra của dùng
Ruộng vườn, sông biển, núi rừng
Là nơi khai thác thông thường quanh năm
Lấy ra thực phẩm, thuốc men
Làm cho đời sống đi lên mỗi ngaỳ
Cùng nhau vận dụng trí tài
Chế ra máy móc giúp người làm ăn
Mỗi mùa năng suất mỗi tăng
Để phần no ấm dễ dàng hơn xưa
Của ăn vật dụng có thừa
Con người cũng chẳng hưởng nhờ mãi đâu
Bởi vì kẻ trước người sau
Ai ai cũng chết để vào vô biên
Để về nguồn gốc căn nguyên
Đó là Thiên Chúa tạo nên muôn loài
Trăm năm là một cuộc đời
Do Trời sắp đặt con người đi qua
Sống là luyện tập thôi mà
Chết là hưởng việc người ta đã làm
Việc phân phúc tội rõ ràng
Để Trời thưởng phạt đàng hoàng không sai
Việc nào thuận với ý Trời
Đó là việc phúc con người chúng ta
Ý Trời là ý người cha
Muốn cho ta sống để mà thương nhau
Lấy việc phúc đó làm đầu
Để ta được thưởng đời sau vô cùng
TRời là vô thủy vô chung
Vô hình vô tượng nên không thấy Trời
Nhưng mà ................... trên đời
Đó là bằng chứng có Trời tạo ra
Muôn loài trong đó có ta
Biết dùng lý luận đi xa tới Trời
Trí ta phát xuất bởi Trời
Cũng như ánh sáng trăm nơi mặt hồ
Phát từ trăng tỏa sáng ra
Để ta xem đó biết là có trăng.
 
465. Lúa chín thì nhiều (Lc. X.2)
Chúa rằng lúa chín thì nhiều
Thợ gặt thì ít là điều thấy luôn
Đó là tình trạng đáng buồn
Lúa không người gặt, phí công cấy cầy
Gió mưa cùng với sâu rầy
Làm hư hại mùa, lúc này tính sao.
 Phải tìm chủ ruộng cho mau
Báo cho ông biết cách nào cứu nguy
Xin ông sai thợ nhiều đi
Lúa càng chín gấp, thợ thì phải đông
Chia nhau đi khắp cánh đồng
Gặt sao cho kỹ chứ không sót nào
Đến mùa lúa phải thu vào
Không nên bỏ lỡ chỗ nào không thu
Bởi vì cầy cấy công phu
Bao người đóng góp công cho mới thành
Nắng mưa thời tiết vận hành
Con người đem sức của mình đầu tư
Diệt sâu trừ bệnh tùy mùa
Bón phân làm cỏ để chờ lúa lên
Làm ngày rồi lại lo đêm
Sao cho công việc được êm mọi bề
Nhất là khi lúa trở về
Đâm bông ............ vàng hoe cánh đồng
Lúc này là lúc trông mong
Sao cho lúa chín mà không trở giờ
Làm sao thu hoạch kịp thời
Để cho lúa chẳng rụng rơi phí hoài
Xét ra một hạt lúa thôi
Cũng do công sức bao người góp gom
Mới thành hạt gạo hạt cơm
Đem phần bổ dưỡng giúp con ở đời
Ấy là vật chất tạm thời
Ta còn không bỏ phí hoài đi đâu
Phương chi sự sống đời sau
Vô cùng quan trọng những lâu đời đời
Sao ta lại nở bỏ ra
Mà không xét đến trong thời bình sinh
Mỗi người phải tự xét mình
Xem ta có gắng làm lành hay không
Hồn ta quí trọng vô cùng
Bởi là giá máu của con Chúa Trời
Nếu ta mến Chúa yêu người
Ta không thể bỏ qua lời Chúa than
Khi nhìn thấy cõi trần gian
Như đồng lúa đã chín vàng khắp nơi
Thợ gặt thì có ít thôi
Làm sao gặt lúa kịp thời được đây
Mai sau tận thế đến ngày
Lúa còn rơi rụng không ai gặt về
Đó là một cảnh thảm thê
Bao người hư mất không về nhà Cha
Khác nào lúa chẳng vào kho
Thú rừng ăn hại, trâu bò phá đi
Người làm ra chẳng được gì
Bởi vì lúa chẳng đi về mục tiêu
Hồn ta còn thiệt hơn nhiều
Bởi xa cách Chúa là điều khổ luôn
Chúa là nguồn gốc các ơn
Chúa là phúc thật sau này
Hồn ta phải gặp Chúa thời mới nên
Việc hồn phải đặt ưu tiên
Đó là gặt lúa chín trên cõi đời.
 
466. Không ai muốn chết (.................................)
Con người ta không ai muốn chết
Đó là điều ta biết rõ ràng
Nhưng mà sự thật phũ phàng
Là ai cũng chêt tỏ tường không sai
Tại sao lại có việc này
Ta theo lịch sử xem ai khác nào
Chúa là sự thật dồi dào
Tạo ra muôn vật cho vào trần gian
Ban cho sức sống đàng hoàng
Và cho nguyên tổ ở vườn diệu quang
Sống theo sự sống Chúa ban
Chờ ngày chuyển tiếp thiên đàng mà thôi
Nhưng satan ghét loài người
Lân la trò truyện đem lời rủ rê
Con người kiêu ngạo không dè
Không nghe lời Chúa, lại nghe quỉ thần
Tự mình bỏ nghĩa bỏ ân
Đi vào chỗ chết là phần diệt vong
Đời này vất vả long đong
Phải đau phải chết như thường xảy ra
Con người tự hại đấy mà
Vì nghe quỉ dữ, bỏ xa Chúa Trời
Cho nên mất phúc đời đời
Lại còn khổ cực ở nơi thế trần
Bởi mình bội nghĩa vong ân
Bỏ đàng sáng sủa, vào đàng tối tăm
Càng đi vào chốn mê lầm
Đời càng thấy vắn dần dần mãi đi
Như người mù chẳng thấy chi
Quanh mình sờ soạng, gặp gì cũng vơ
Không còn suy nghĩ đâu xa
Tưởng mình là nhất người ta trên đời
Tranh nhau cái tiếng hơn người
Tranh nhau vật chất ở đời này thôi
Không tìm sự sống đời đời
Cho nên phải thiệt cả đôi ba đàng
Mãi lo những việc tranh hùng
Tranh giành ảnh hưởng từng vùng với nhau
Bên nào cũng chẳng yên đâu
Luôn tìm mánh khóe đâm vào sau lưng
Mưu mô muốn hại đối phương
Để mình độc đoán phô trương quyền hành
Chia nhau buôn bán dân lành
Kiếm tìm lợi lộc cho mình mà thôi
Mang nhiều hình thức lửa đời
Giả nhân giả nghĩa, ăn người như chơi
Miệng thì thơn thớt nói cười
Nhưng lòng luôn độc giết người không dao
Tay sai mọi chỗ trung vào
Cơ quan tình báo giăng rào khắp nơi
Theo người, theo cảnh, đặt mồi
Và gài bẫy để kéo người vào trong
Dân tình sản xuất gia công
Túi tham vơ hết chứ không ra ngoài
Cơm thừa canh cặn mà thôi
Là phần chừa lại để nuôi tôi đòi
Phe nào cũng muốn độc tài
Nên tìm biết cách để bài phe kia
Kịch tường độc diễn lè phè
Chim lồng, cá chậu, dân nghe cũng nhàm
Hai bên hai cái túi tham
Dân đâu cũng phải lầm than tối ngày
Nhìn kho vũ khí bên này
Nhìn kho chất độc đang sài bên kia
Người dân chẳng biết làm gì
Chỉ còn lo sợ, nói chi hại mình
Bên nào cũng có quân binh
Võ trang hùng hậu đầy mình luôn luôn
Bên nào cũng thích khoe khoang
Càng làm dân chúng hoang mang hơn nhiều
Thời bình chẳng được bao nhiêu
Lúc nào cũng sợ có điều chiến tranh
Một bên càng thấy lộng hành
Càng làm bên nọ tức mình luôn thôi
Nếu không hòa giải kịp thời
Chiến tranh bùng nổ ai người chịu cho
Ngày nay không phải như xưa
Đánh nhau dài tới năm ba năm trời
Bên nào yếu quá, thua thôi
Để cho thế giới đến thời phục hưng
Ngày nay võ khí hãi hùng
Giết người hàng triệu trong vòng vài giây
Bốn mươi năm trước ngày nay
Một bom nhỏ xúi đã gây kinh hoàng
Một thành phố hóa nghĩa trang
Chỉ trong một phút tan hoang không ngờ
Hơn hai chục vạn ra tro
Nhiều người tàn tật mãi cho đến rầy
Bốn mươi năm đã quá daì
Làm ra võ khí lúc này mạnh hơn:
Hạt nhân, khinh khí, nơtron
Vi trùng, hóa học, còn hơn thế nhiều
Biết nguy nên chẳng dám liều
Bởi dân hai phía chết đều như nhau
Chỉ vài ba phút trước sau
Không còn ai thắng nữa đâu mà chờ
Cho nên dân chúng bây giờ
Đều mong ngăn chặn nguy cơ tranh hùng
Làm cho thế chiến nổ bùng
Cho nhân loại chết vô cùng thảm thương
Mối nguy này rất tỏ tường
(cho) nên ai cũng phải tìm đường cứu nguy
Mong kho võ khí dẹp đi
Các người trách nhiệm tìm về gặp nhau
Luận bàn thu xếp làm sao
Để dân hai phía bên nào cũng yên
Việc này cần có ơn Trên
Soi đường mở trí hai bên hiếu hòa
Bất công nào cũng loại ra
Để cho bá cái có đà vươn lên
Làm cho lợi cả đôi bên
Tự do chung sống ở trên cõi đời
Là người ai cũng chết thôi
.............. đường tự hại như thời chiến tranh
Bảo nhau chung sống hòa bình
Và tìm hạnh phúc cho mình mai sau
Trần gian ai sống mãi đâu
Thê 1nào cũng chết để vào vô biên
Việc lành việc dữ hai bên
Do Trời thưởng phạt cho riêng tưng người
Bước vào trong cõi đời đời
Là nơi chẳng có còn thời gian đâu
Mỗi người phải liệu làm sao
Để mình được phúc đời sau vô cùng.
 
467. Lêgiantê (7-10 – 1571)
Nhớ năm xưa: một năm bảy mốt
Quân Hồi Hồi muốn nuốt phương Tây
Để rồi đặt dưới gót giầy
Để rồi giết hại mỗi ngaỳ nhiều hơn
Các dân sợ hãi kinh hồn
Gặp cơn nguy biến chẳng còn trông ai
Bởi vì ít của, ít người
Làm sao địch nổi quân Hồi Hồi đây
Quân này võ khí trong tay
Đông như kiến cỏ bao vây khắp miền
Bộ binh thì chiếm đất liền
Thủy binh vô số chiến thuyền kéo theo
Xua đân vào chỗ hiểm nghèo
Chiến tranh gieo rắc trên điều khắp nơi
Tiếng than, tiếng khóc, vang trời
Cửa nhà đổ nát, mạng người tiêu tan
Xét về phương diệnt rần gian
Phương Tây không thể thoát cơn khổ này
Bởi vì giặc đã bao vây
Và đang chém giết luôn tay không ngừng
Toàn dân đến lúc đường cùng
Chỉh còn một cách giữa ngửa trông ơn Trời
Thấy thời gian cấp bách rồi
Giáo hoàng khuyên hết mọi người cầu xin
Các vua các tướng kết liên
Góp thành lực lượng trung kiên anh hùng
Xông vào ổ địch tấn công
Để cho giặc phải mở vòng vây ra
Phải thu quân kéo về nhà
Phải ngừng sát bao là lương dân
Bấy giờ có tướng Đon Juan
Đứng ra lãnh đạo quân đoàn phương Tây
Các người công giáo lúc này
Luôn luôn cầu nguyện đêm ngày không ngơi
Mọi người lần lượt mân côi
Kêu xin Đức Mẹ Chúa Trời đoái thương
Quân ta vào vịnh lêpăng
Chiến thuyền tuy ít nhưng không sợ gì
Bởi vì chấp nhận hiểm nguy
Để mong cứu thoát thành trì quê hương
..................., giáo hoàng
Khuyên dân chay tịnh và hằng cầu xinh
Mấy ngày tiếp đó liên miên
Trong kih giao chiến với bên Hồi Hồi
Vàongày mồng bảy tháng mười (7-10)
Quân ta đại thắng, quần Hồi tan hoang
Đó là trận chiến Lêpăng
Tướng Hồi bị giết, quân không có đầu
Xô nhau chìm dưới biển sâu
Có hàng chục vạn theo tàu diệt vong
Quân ta thắng trận toàn công
Là nhờ ơn lạ, chứ không tại mình
Đó là ơn Mẹ nhân lành
Nghe lời con cái cầu kinh đêm ngày
Hằng năm tưởng niệm ơn này
Giáo hoàng đặt lễ quan thầy mân côi
Từ đây cứ đến tháng mười
Lễ này tổ chức khắp nơi hoàn cầu
Chuyện này lịch sử đi vào
Dạy ta một chuyện còn cao hơn nhiều
Đó là trận chiến ba chiều
Giữa ta và địch hiểm nghèo còn hơn:
Đó là ma quỉ, thế gian
Hợp cùng xác thịt lăng loàn của ta
Luôn luôn trận chiến diễn ra
Làm cho ta bị giằng co nhiều bề
Thần lành muốn kéo ta về
Nhưng mà thần dữ kè kè phá ta
Bao nhiêu mồi bả tung ra
Làm cho ta phải ngờ ra vào tròng
Nếu không tỉnh táo đề phòng
Luôn theo luật Chúa và trông cây Người
Thì ta cũng dễ ngã thôi
Ra vào tay địch như mồi đáng thương
Phải xin Mẹ Chúa thiên đường
Ban ơn hộ giúp mới hòng thoát nguy
Khác nào trận chiến xưa kia
Mẹ đem thắng lợi trả về cho ta
Bởi vì Mẹ thắng quỉ ma
Nếu ta có Mẹ, ắt là thắng thôi
Mẹ khuyên lần hạt mân côi
Đó là để cải thiện đời chúng ta
Sống luôn theo ý Chúa Cha (Fiat!)
Luôn luôn được kể như là con ngoan
Để khi từ giã thế gian
Được theo chân Mẹ, thiên đàng vinh qui
Ba thù, ta chẳng sợ chi
Bởi ta có Mẹ chở che đỡ đần.
 
468. Diệt sâu trừ bệnh
Con người trong việ clàm ăn
Suy hơn tính thiệt lo toan hằng ngày
Tùy theo thời tiết đổi thay
Tùy theo hoàn cảnh dở, hay thê 1nào
Việc làm cũng chẳng dễ đâu
Chăn nuôi cầy cấy tốn bao công trình
Từ khi cây lúa thành hình
Biết bao sâu bệnh đã rình hại cây
Phải lo trừ diệt sâu rầy
Phải lo phun thuốc mỗi ngày luôn luôn
Phải dùng đúng thuốc mới ăn
Đúng thời, đúng cách, đúng phân lượng cần
Lại còn tưới nước bón phân
Loại trừ cỏ dại mọc hoang khắp đồng
Làm sao cho lúa đơm bông
Nở nhiều, lớn mạnh mà không bệnh gì
Phải xem màu đất thiếu chi
Để tìm hóa chất bù trừ cho nhau
Xem cây bệnh hoạn làm soa
Bởi vì thiếu thốn chất nào, bao nhiêu
Để mà bồi dưỡng tùy theo
Cho cây khỏe mạnh, có chiều đi lên
Đó là công việc thường xuyên
Nhà nông vất vả lo đêm lo ngày
Ấy là sự sống của cây
Ta còn vất vả đêm ngày chăm lo
Phương chi sự sống vô bờ
Mà ta sẽ được đang chờ đợi ta
Đó là sống thật bao la
Càng cần bảo vệ để mà phát huy
Đó là ơn Chúa phù trì
Giúp ta diệt hết những gì hại ta
Diệt sâu trừ bệnh ất ngờ
Tức là tội lỗi làm ta hao mòn
Tính mê nết xấu lăng loàn
Làm ta chết ngạt chẳng còn như xưa
Ra vào cạm bẫy quỉ ma
Mất ân nghĩa Chúa hóa ra thiệt thòi
Làm ta hư mất đời đời
Không còn được phúc với Người về sau
Loài người lâm bệnh từ đầu
Tổ tông nghe quỉ lâm vào mà thôi
Làm hư mất cả loài người
Làm cho nết xấu gặp thời nẩy ra
Luôn luôn báo hại người ta
Đó là kiêu ngạo, đó là tham lam
Đó là ích kỷ giành ăn
Sinh ra tai họa chiến tranh hoài hoài
Nếu không được chính Chúa Trời
Ra tay cứu vớt, thì đời tiêu tan
Con Trời sinh xuống thế gian
Mở cho nhân loại con đàng thoát nguy
Là đàng ân nghĩa trở về
Làm con Thiên Chúa đề huề như xưa
Không còn theo lối quỉ ma
Không còn dại dột bỏ Cha sinh thành
Quyết tâm lánh dữ làm lành
Diệt trừ sâu bệnh trong mình chúng ta
Tội thì xin Chúa thứ tha
Tính mê nết xấu cũng là dẹp đi
Để cho hồn mạnh một khi
Để cho ơn Chúa phát huy điều hòa
Để cho cây đức nở hoa
Kết thành quả phúc cho ta sau này
Trồng người như thể trồng cây
Có chăm sóc tốt, có ngày hưởng công
Đó là qui thật phổ thông
Của muôn vật sống ở trong cõi đời
Tình yêu do Chúa an bài
Cho ta theo đó gặp Ngài trong ta
Như con Ngài đã nói ra:
Yêu Ngài, Ngày sẽ đến và ở luôn
Mối tình thắm thiết cha con
Đó là tình Chúa yêu thương con người
Yêu thương từ thuở đời đời
Và còn yêu mãi không ngơi lúc nào
Yêu thương sống động dồi dào
Đời này đã vậy, đời sau vô cùng.
 
469. Xây dựng hòa bình (.......................)
Những ai xây dựng hòa bình
Đều là con Chúa thiên đình cao quang
Con người sống ở trần gian
................. lâu lắm trăm năm là cùng
Chia nhau sinh sống từng vùng
Thành dân thành nước cùng trong đất trời
Của ăn vật dụng cho người
Lấy từ ruộgn đất, biển khơi, núi rừng
Bao nhiêu năm vẫn đủ dùng
Đó là ân huệ do lòng Trời ban
Tùy theo dân số gia tăng
Con người mở đất khai hoang phá rừng
Gia tăng số ruộng số vườn
Đào ao thả cá, làm chuồng chăn nuôi
Thâm canh tăng vụ hoài oài
Làm ra thực phẩm khắp nơi dồi dào
Gia cầm gia súc nâng cao
Để mà bồi dưỡng thêm vào bữa ăn
Con người lao động chuyên cần
Lại nhờ khoa học dần dần góp công
Cái ăn cái mặc lưu thông
Ai ai cũng đủ chứ không thiếu nào
Không còn cần đến binh đao
Để mà xâm chiếm chỗ nào nữa đâu
Mỗi năm dân một thêm giàu
Đem gươm đem giáo bỏ vào lò than
Đúc ra cày cuốc lam làm
Đúc ra lưỡi hái mùa màng gặt cho
Con người ai cũng ấm no
Không còn gây oán gây thù cho ai
Khiến cho đời sống vui tươi
Trẻ già lớn bé người người đều vui
Không còn vật dữ hại người
Hùm beo cùng trở nên loài hiền khô
Trẻ con mới nói bi bô
Cùng chơi với chúng chẳng lo sợ gì
Bình an hòa thuận mọi bề
Mọi người hết thảy hướng về Chúa thôi
Tình yêu của Chúa lên ngôi
Đem hòa bình với an vui cho người
Trước là hòa với Chúa Trời
Sau là hòa với mọi người anh em
Dòng đời như nước chảy êm
Chảy về tới cõi vô biên sau này
Mặc cho thời tiết đổi thay
Tình yêu của Chúa mỗi ngày vững thêm
Chúa là chính thật Cha hiền
Người hằng săn sóc ta luôn không ngừng
Địa cầu lơ lửng không trung
Quay như chong chóng luôn không nghĩ nào
Chở ta đi mãi lên cao
Luôn đi lên giữa trăng sao trên trời
Điều này nhắc bảo con người
Nâng lòng lên tới Chúa Trời là Cha
Như con thảo hướng về nhà
Để làm theo ý của Cha đã truyền
Cha con đoàn kết nhau luôn
Làm cho tình nghĩa càng thêm mặn mà
Con thì lo đẹp lòng Cha
Cha thì săn sóc (lo quả) cho con (mọi bề)
Các ơn phần xác phần hồn
Đó là quà gửi cho con hằng ngày
Cho con có trí có tài
Biết dùng tài trí cho đời thêm tươi
Chế ra máy móc giúp người
Tăng gia năng suất gấp mười gấp trăm
Mặt trời cung cấp điện năng
Vệ tinh hỏa tiễn dễ dàng bay đi
Vòng quanh trái đất đi về
Con người cảm thấy thỏa thuê vô cùng
Thấy rằng vũ trụ mênh mông
Bay đi đi mãi mà không thấy bờ
Cho ta bài học bất ngờ
Thiên đàng lồng lộng là nhà Cha ta
Địa cầu sống tạm thôi mà
Ta nên xây dựng cho hòa bình luôn
Để ta xứng đáng là con
Của một Thiên Chúa yêu thương hòa bình.
 
470. Bám vào bọt nước (......................)
Bám vào bọt nước ai ơi
Đó là trông cậy vào người thế gian
Người như bọt nước chóng tan
Và luôn thay đổi như làm mây trôi
Có ai nắm được mây trời
Có ai xây được cuộc đời trên không
Có chăng kẻ dại, người khùng
Mới không biết Chúa, mới không cậy Người
Chính Người tạo dựng đất trời
Chính Người tạo dựng muôn loài sinh linh
Thiêng liêng, quyền phép, vô hình
Tính Trời thấu suốt thông minh vô cùng
Ta nhìn vũ trụ mênh mông
Thấy quyền năng Chúa thật không bến bờ
Càng suy càng thấy bao la
Chỗ nào cũng thấy Chúa là tình thương
Tạo thành bồi dưỡng luôn luôn
Con người được rất nhiều ơn của Người
Cho ta trí tuệ tuyệt vời
Đó là hình ảnh trí Trời thông minh
Khác nào tỏa sáng thần linh
Phát từ lò lửa tái sinh nhiệm mầu
Con người dù sống ở đâu
Cũng trong quyền Chúa tối cao nhân lành
Cũng như vũ trụ vận hành
Đều theo quĩ đạo Chúa dành để cho
Con người từ nắm bụi tro
Trở thành con Chúa quả là lạ thay
Đây là ơn Chúa cao dầy
Con người chẳng hiểu việc này được đâu
Suốt đời cảm tạ ơn sâu
Chẳng bao giờ đủ, chẳng bao giờ cùng
Lòng Trời lượng cả bao dung
Biết ta có hạn, nên không đòi nhiều
Chỉ đòi ta có một điều
Hết lòng trông cậy và theo ý Trời
Đem yêu thương đến mọi ngươì
Bảo cho họ biết rằng Trời là Cha
Trần gian hết thảy một nhà
Sinh sau sinh trước cũng là anh em
Cũng cùng một gốc một nền
Đó là Thiên Chúa vững bên luôn luôn
Đó là nguồn suối các ơn
Đó là sự sống của con đời đời
Gốc càng không thể tách rời
Cành luôn phải tựa vào nơi gốc mình
Con trông vào Chúa sinh thành
Đó là chỗ dựa điều hành đời con
Khác nào kim có nam châm
Hướng về phương Bắc luôn luôn không ngừng
Dù trong sấm sét bão bùng
Kim luôn đúng hướng, chứ không sai nào
Giúp cho kẻ ở trên tàu
Biết tìm đúng bến đi vào bình an
Đó là bài dạy cho con
Luôn trông cậy Chúa không còn sợ chi
Khó khăn nào cũng qua đi
Ai trông cậy Chúa không gì phải lo
Khác nào ông Job ngày xưa
Luôn trông cậy Chúa không giờ nào nguôi
Cho nên thử thách xong rồi
Chúa cho ông được gấp mười ngày xưa
Đó là Chúa muốn tỏ ra
Trông vào Chúa chẳng bao giờ uổng công
Không như bọt nước bập bồng
Đụng vào là vỡ như không có gì.
 
471. Xỏ mũi (..................................)
Người xỏ mũi trâu bò
Để mà lôi kéo đi cho dễ dàng
Trâu bò không thể đi ngang
Phải đi đúng lối, đúng đàng kẻ chăn
Lúc thì được thả cho ăn
Lúc thì cột lại bó chân cả ngaỳ
Đời trâu bò cũng khổ thay
Chỉ vì ở mũi có dây xỏ rồi
Trở thành nô lệ cho người
Kéo cày trả nợ biết đời nào xong
Vì dây xỏ mũi lòng thòng
Trâu bò muốn trốn cũng không được nào
Tự do đã mất từ lâu
Từ ngày giơ mũi để sâu dây vào
Con người con vật khác nhau
Nhưng khi xỏ mũi rồi, nào khác đâu
......... giăng bẫy dữ vào
Quỉ ma lập kế bắt bao linh hồn
Con người thấy bả thơm ngon
Xông vào mắc bẫy không còn lối ra
Lúc này bộ hạ quỉ ma
Đem dây chọc mũi để mà xỏ vô
Xỏ rồi mới ..................
Nhưng dây đã nắm chắc đà trong tay
Dắt mồi đi khắp đó đây
Bắt làm những việc chẳng ai có ngờ
Câu thêm những kẻ khù khờ
Theo con mồi nọ như là đàn anh
Quỉ ma rình chực chung quanh
Tóm từng con một bỏ giành đem đi
Chích cho vài mũi thuố ctê
Tử thần đợi sẵn đem đi là vừa
Đó là hình ảnh hồn ta
Mắc mưu ma quỉ ngã ra tội tình
Để cho xác thịt lộng hành
Để cho tội ác trở thành thói quen
Mỗi ngày xiềng xích một thêm
Tự do mất hết, trở nên người tù
Tự mình hóa dại, hóa ngu
Không tìm ra lối gỡ cho chính mình
Nếu không được Chúa thương tình
Ra tay cứu vớt, thì mình chế tluôn
Nhưng mà bởi Chúa còn thương
Vẫn chờ con lạc, biết đường hồi sinh
Ăn năn sám hối hết mình
Quyết tâm trở lại đàng lành như xưa
Tội tình nào Chúa cũng tha
Cho về sum họp một nhà an vui
Cái dây tội lỗi đứt rồi
Không còn trói buộc con người nữa đâu
Trong đền thánh Chúa đi vào
Con người cảm tạ ca rao Chúa Trời
Tình thương Chúa thật cao vời
Chúa không muốn để con người hư đi
Chỉ mong cho họ trở về
Bỏ đàng tội lỗi tính mê hại mình
Trả về ....................... phúc trường sinh
Đó là phúc thật thiên đình mai sau.
 
472. Hiếu sinh (Thiên chi đại đức viết sinh)
Con người, con vật hiếu sinh
Đó là ơn Chúa tạo thành ban cho
Chẳng kỳ vật nhỏ vật to
Vật nào sống cũng tự do bảo tồn
Dưỡng nuôi bảo vệ sinh tồn
Bằng ngay nhiên liệu môi trường chung quanh
Hạt cây khi nẩy mầm xanh
Rễ thu màu đất làm thành thân cây
Thế rồi tăng trưởng mỗi ngày
Thành cây đại thụ mang đầy quả ngon
Cây rừng phủ kín núi non
Sinh hoa sinh quả luôn luôn nối giòng
Cây cam cây táo cây hồng
Mỗi cây mỗi giống chứ không sai nào
Con gà con chó con heo
Mỗi con sinh sản tùy theo giống mình
Con người vạn vật duy linh
Cùng theo luật Chúa mà sinh con người
Đó là luật của Chúa Trời
Đã ban khi dựng muôn loài sống đây
Ngài làm cho quả đất quay
Phân chia sáng tối thành ngày thành đêm
Ngày là lúc sáng chiếu lên
Đêm là bóng tối phủ trên địa cầu
Mặt trời luôn chiếu sáng vào
Như đem sức sống cho bao nhiêu loài
Làm cho màu đất biến hoài
Trở thành nhựa sống muôn loài cỏ cây
Cỏ cây nuôi dưỡng ta đây
Gia cầm gia súc cả bầy cùng ăn
Luật Trời như bánh xe lăn
Muôn đời muôn kiếp xoay vần thế thôi
Trăm năm là quãng đời người
Là thời thử thách đức tài của ta
Vốn thì Trời vẫn ban ra
Con người dùng đó để mà phát huy
Việc lành việc dữ đều ghi
Để Trời thưởng phạt ta khi mãn đời
Việc lành theo đúng ý Trời
Yêu thương hết thảy mọi người như ta
Dữ là theo lối quỉ ma
Tham lam ích kỷ cùng là ghét ghen
Mưu mô sảo iquyệt bon chen
Ố nhân thắng kỷ, gây nên hận thù
Con người từ lúc sinh ra
Lớn lên, già lão, cùng là yếu đau
Thế rồi lần lượt trước sau
Đi qua cái chết để vào vô biên
Dòng người đến kế theo lên
Tre già măng mọc tiếp liên không ngừng
Khác nào nước chảy ra sông
Đổ vào biển hết cũng không đầy nào
Mỗi người phải liệu làm sao
Tìm về hạnh phúc khi vào đời sau
Hiếu sinh là đức hàng đầu
Phải cùng năm tháng dồi dào mãi lên
Con người sống bởi ơn Trên
Đó là điều chẳng thể quên bao giờ
Chúa là hạnh phúc vô bờ
Lòng Ngài rộng mở đón chờ chúng ta
Ngaì không có ở đâu xa
Tình thương Ngài ở trong ta rõ ràng
Bằng con mắt thịt người trần
Ta không htể thấy được phần linh thiêng
Vô hình vô tượng vô biên
Vô chung, vô thủy là tên của Người
Đó là chính Đức Chúa Trời
Đã vào lịch sử loài người chúng ta
Vì con Trời đã sinh ra
Jêsu cứu thế, ai mà không hay
Dạy cho ta biết điều này
Trời là Cha thật muôn loài thọ sinh
Trời thương ta thật hết tình
Cho ta hạnh phúc trường sinh sau này
Nếu ta luôn hướng về Ngài
Và luôn tuân giữ luật Ngài đã ban
Luật Ngài in ở lương tâm
Từ khi tạo dựng tấm thân con người
Thế rồi trải biết bao đời
Ngài thường nhắc nhở con người chúng ta
Kể từ luật ở Sôna (1250 năm trước CN)
Đến ngày con Chúa sinh ra làm người
Hai kỳ giao ước qua rồi (Tân, Cựu ước)
Ngày nay quả thật là thời hồng ân
Con Trời đã mặc xác phàm
Ở cùng ta để dẫn đàng cho ta
Biết con đàng trở về nhà
Đó là phúc thật chờ ta trên trời
Trần gian ai cũng là người
Không ai có thể thay Trời được đâu
Muốn tìm phúc thật đời sau
Phải theo con Chúa dẫn đầu mà đi
Lời Ngài, Tân ước còn ghi
Ta đem lời đó thực thi trong đời
Đóo là tu sửa con ngươì
Để cho tính tốt đồng thời nẩy sinh
Đó là luyện tập tính tình
Để ta đáng hưởng thiên đình mai sau
Công phu luyện tập không lâu
Đời này chóng hết, đời sau vô cùng
Quỉ ma là kẻ thù chung
Ta nên cảnh giác coi thường nó luôn
Phải cầu nguyện, phải xin ơn
Phải theo sát Chúa đừng buông tay Ngài
Con Trời đã hứa điều này
Ở cùng nhân thế mọi ngày dời ta
Cơ quan đặc ủy đặt ra
Đó là Hội thánh có ba quyền hành
Giảng truyền, thánh hóa chúng sinh
Vạch đường chỉ lối hành trình phải theo
Kho tàng ơn thánh rất nhiều
Lấy ra phân phát bao nhiêu cũng thừa
Biết bao vị thánh từ xưa
Đã tròn quả phúc cũng nhờ ơn Trên
Theo đàng nhân đức đi lên
Luôn luôn cố gắng luyện rèn bản thân
Mỗi ngày tinh tấn dần dần
Kết thành hoa quả trong phần tương lai
Ngày nay trong cảnh thiên thai
Các ngài được hưởng an vui với Trời.
 
473. Ba vòng liên hệ (Icor. III. 21-23)
Ba vòng cũng một trung tâm
Đó là Thiên Chúa ngự trong con người
Trước khi tạo dựng đất trời
Chúa thương nghĩ đến con người chúng ta
Theo thời tuần tự sinh ra
Đất liền, biển cả, cùng là sinh linh
Cỏ cây động vật muôn hình
Sau cùng đặc biệt Chúa sinh con người
Có hồn thiêng sống đời đời
Ở trong thân xác lấy nơi đất bùn
Chính tay Chúa tạo nên con
Đặt làm quản lý chim muông các loài
Cơm ăn thuốc uống giúp người
Ruộng vườn sông biển tùy thời cấp cho
Xác thì luôn được ấm no
Hồn thì khỏi mối âu lo bận mình
Miễn là với Chúa trung thành
........... đời lánh dữ làm lành luôn luôn
Đó là theo lệnh Chúa ban
Con người quản lý trần gian rõ ràng
Góp phần xây dựng trang hoàng
Để cho đời sống có đàng tiến lên
Đến vòng liên hệ cấp trên
Chúa Kitô đã được quyền trên ta
Bởi vì Chúa đã sinh ra
Tội ta Ngài gánh để mà đền thay
Cho nên ta phải thuộc Ngài
Bởi công cứu vớt cả loài người ta
Đến vòng liên hệ thứ ba
Đức Kitô lại thuộc Cha trên trời
Bởi vì Cha đã sai Ngài
Cho Ngài xuống thế cứu loaì người ta
Nên Ngài thuộc Đức Chúa Cha
Nhờ Ngài, ta cũng kể là thuộc luôn
Chúa thương ta, nhận làm con
Nhờ công của Đức Kitô con Ngài
Một trung tâm điểm mà thôi
Đó là chính Đức Chúa Trời, Cha ta
Mọi người từ Chúa mà ra
Cho nên hết thảy đều là anh em
Yêu thương hòa thuận êm đềm
Đó là nếp sống dựa trên tình người
Gia đình là cả đất trời
Chúa là Cha thật mọi người chúng ta
Ta kêu với Chúa lạy Cha
Đó là sự thực chan hòa tình thương
Lấy tình hiếu thảo là đường
Để ta liên kế yêu thương với Người
Đó là liên hệ đất trời
Đó là liên hệ giữa người với nhau
Ba vòng liên hệ qui vào
Một mình Thiên Chúa khác nào trung tâm
Không nên phân biệt sai lầm
Để rồi chia rẻ ngấm ngầm hại nhau
Việc dù có trước có sau
Cũng do Chúa Cả, chứ nào có ai
Thiêng liêng hai có hình hài
Cũng do Chúa dựng, an bài mà thôi
Mục tiêu tối hậu con người
Chính là hạnh phúc ở nơi Chúa Trời
Trần gian sống tạm một thời
Thiên đàng mới thật đời đời sống luôn.
 
474. Điều răn mới (Jo. XIII. 34. Icor. XIII)
Rửa chân môn đệ xong rồi
Chúa mặc áo lại và ngồi bàn ăn
Các ông lòng trí băn khoăn
Không ai còn biết nói năng thê 1nào
Bởi vì không hiểu tại sao
Thày làm đầy tớ đi hầu rửa chân
Các ông mắc cỡ vô ngần
Chắc Thày muốn dạy ta làm gì đây
Bất ngờ Chúa mới bảo ngay
Có điều răn mới mà Thầy muốn ban
Đó là hết thảy chúng con
Thương nhau giúp đỡ nhau luôn mọi ngày
Như Thày thương chúng con đây
Yêu thương đến chết một ngày không xa
Điều Thày muốn dạy chính là
Chúng con bắt chước thày mà yêu nhau
Đó là dấu để người sau
Biết Thày khi họ nhìn vào chúng con
Chẳng còn di chúc nào hơn
Là điều răn mới: Yêu thương đậm đà
Tình yêu như muối mặn mà
Thấm vào công việc hóa ra dễ dàng
Tình yêu có sức lạ thường
Đào sông, lấp biển, san rừng như không
Tình yêu phát tự đáy lòng
Khác nào nước mạch luôn luôn trong ngầm
Nếu ai nói tiếng thiên thần
Mà không bác ái, chẳng ăn thua gì
Chỉ là chuông trống nhất thì
Nghe rồi bỏ mất, ít chi cho đời
Nếu ai khoa học có tài
Mà không bác ái, chẳng ai được nhờ
Gia tài ai có đem cho
Mà không bác ái, cũng là như không
Bình yên là đức bao dong
Hay thương hay giúp chứ không hẹp hòi
Tình yêu dung nạp mọi người
Không tìm tư lợi, không khơi hận thù
Không theo tật xấu nết hư
Không ưa giận dữ, không ưa bất hòa
Những ai ngay thẳng thật thà
Không ưa gian dối cùng là mưu mô
Luôn luôn rộng lượng thứ tha
Sẵn sàng chịu thiệt để mà yêu thương
Tình yêu là đức trường tồn
Không như ơn khác thuộc vòng thời gian
Tiên tri, ngôn ngữ, giỏi giang
Là ơn chẳng có hoàn toàn được đâu
Cho nên chẳng thể bền lâu
Bởi vì thời thế sẽ đào thải đi
Cũng như con trẻ làm gì
Cũng là con trẻ, có chi hoàn toàn
Nhưng khi đã lớn đã khôn
Nghĩ làm sẽ khác không còn như xưa
Trước kia tôi thấy lờ mờ
Tôi nhìn sự vật như là trong gương
Mà đây tôi thấy tỏ tường
Như là đối diện rõ ràng với tôi
Tình yêu như ánh sáng soi
Cho tôi thấy tỏ lòng Trời bao la
Vì thương, Trời mới tạo ra
Chăm lo săn sóc chúng ta đêm ngày
Tình yêu màu nhiệm ai hay
Con người cảm thấy ngất ngây tâm hồn
Trái tim rung động bồn chồn
Tình yêu ca hát trên đàn trái tim
Tình yêu không thể nằm im
Nhưng mà tỏa khắp bốn bên quanh mình
Mới hay bởi một chữ tình
Muôn loài vạn vật hiện hình ra đây
Đó là tình Chúa giãi bầy
Cho ta thấy rõ là Ngài thương ta
Ta như ánh sáng giãi ra
Bởi tình Chúa sưởi ấm ta trên đời
Khi nào ánh sáng thu hồi
Ta về cùng Chúa và Ngài trong ta
Đó là con trở về nhà
Sau ngày lưu lạc bôn ba trên đời
Luật ra mến Chúa yêu ngươì
Là điều răn mới mọi người phải theo
Lờidi chúc có bấy nhiêu
Ai mà giữ được là điều phúc thay.
 
475. Hợp tác đầu tư (gia đình đời người)
Hai người hợp tác đầu tư
Sức người sức của cũng như tấm lòng
Cùng nhau xây dựng non sông
Làm cho dân số thêm đông mỗi ngày
Sinh ra con gái con trai
Mỗi con mỗi việc chẳng ai ngồi rồi
Hai mươi mười tám đến thơi
Bắt đầu xây dựng một đời nữa đây
Dòng người cứ thế kéo daì
Để cho con cháu hoài hoài tiếp nhau
Con người lần lượt trước sau
Vào ra cõi thế khác nào bóng mây
Sinh ra cũng có một ngaỳ
Khác thì cũng có một ngày mà thôi
Trăm năm là quãng đời người
Để mưu cuộc sống đời đời về sau
Bám vào mặt quả địa cầu
Con người sinh sống chia nhau từng vùng
Thuốc men thực phẩm dồ dùng
Con người khai thác từ lòng đất ra
Bé thì nhờ mẹ nhờ cha
Lớn lên tự lập thành ra gia đình
Lao đầu vào cuộc mưu sinh
Nhận phần trách nhiệm của mình phải lo
Làm ra của cải có dư
Để còn đóng góp phần cho cộng đoàn
Một cây làm chẳng nên non
Ba cây chụm lại nên hòn núi cao (Ca dao)
Con người ở địa vị nào
Sống đều phải dựa vào nhau trong đời
Không ai được sống lẻ loi
Giúp người, người giúp mà thôi lạ gì
Cuộc đời cứ thế trôi đi
Xóm làng đất nước bao che con người
Giúp nhau sống tạm một thời
Sao cho xứng đáng con người khôn ngoan
Biết dùng chất liệu trần gian
Xây nền hạnh phúc thiên đàng muôn năm
Sống đời như thể luyện kim
Gian nan thử thách luyện rèn tâm tư
Con người sáng suốt nhận ra
Đời người như chuyến đò qua một lần
Thời gian như sóng đẩy dần
Theo đà trái đất xoay vần liênmiên
Con người từ bé lớn lên
Trưởng thành, già lão, sang bên kia đời
Mỗi người một lượt đò thôi
Không ai trở lại được thời ấu thơ
Phải luôn đi tới bến bờ
Là nơi vĩnh cửu đang chờ đợi ta
Con người từ Chúa mà ra
Trở về với Chúa là Cha của mình
Thuyền đời dù sóng bập bềnh
Giữ tay lái vững, thẳng đường mà đi
Hải bàn là luật Chúa ghi
Trên trời sao (sáng) chỉ huy hành trình
Thuyền ta có Chúa đồng hành
Đó là ơn Thánh trong mình chúng ta
Biển đời có nổi phong ba
Ta cầu xin Chúa ắt là khỏi thôi
Thế nào ta cũng tới nơi
Thiên đàng phúc thật đời đời mai sau
Nhà Cha ta sẽ đi vào
Hợp cùng thần thánh ca rao Chúa Trời
Đó là thuyền đến bến rồi
Đó là chấm dứt cuộc đời trần gian.
 
476. Trở về (Lc. XV. 11-32) .............................
Chìm trong tội lỗi tư bề
Con người dại dột u mê khốn cùng
Quỉ ma vây hãm nhiều vòng
Làm sao thoát được mà không hại gì
Trên .................. phải nhất quyết đi
Phải mau chỗi dậy trở về nhà cha
Bởi mình đã bỏ đi xa
Theo đường tội lỗi bê tha lâu rồi
Bao nhiêu tiền bạc đã sài
Nuôi người dua nịnh, nuôi người ăn theo
Còn tiền thì chúng hò reo
Hết tiền chúng bỏ, chuồng heo chẳng nhìn
Một mình đói rét liên miên
Thế nào cũng chết ở bên chuồng này
Bây giờ khổ cực đắng cay
Làm sao không tiếc những ngày xa xưa
Nhà cha giàu có dư thừa
Người làm có phải bao giờ đói đâu
Mỗi năm thóc lúa thu vào
Cho nên kho lẫm dồi dào luôn luôn
Lại còn hoa lợi ngoài vườn
Mùa nào thức ấy, quả ngon thiếu gì
Tại mình dại dột bỏ đi
Tại mình chuốc khổ nhục cho chính mình
Đêm nằm suy nghĩ năm canh
Chính mình phải tự cứu mình mà thôi
Nhà cha mình dẫu xa xôi
Nhưng mình phải quyết gặp Người mới xong
Lòng cha độ lượng bao dong
Chắc không nở đuổi mà không nhận vào
Mình không dám nói gì đâu
Chỉ xin được nhận cho vào làm công
Tội mình đã sống bông lông
Biết mình có tội, dám trông nỗi gì
Mong rằng cha chẳng đuổi đi
Coi mình như đứa làm thuê trong nhà
Miễn là hai bữa cơm no
Và không phải rét nằm co thế này
Thời mình chỗi dậy, về ngay
Áo quần rách rưới chẳng ai chê nào
Chuồng heo này bỏ cho rồi
Trở về làm lại cuộc đời tốt hơn
Phải mau cướp lại thời gian
Quyết tâm cải thiện không còn bê tha
Dây nào cũng phải dứt ra
Để mình thẳng lối nhà cha tiến về
Chim về tổ ấm xưa kia
Đó là hy vọng của ta lúc này
Ta nhìn hạnh phúc vẫy tay
Chờ ta đến gặp một ngày không xa
Lòng con háo hức tìm cha
Mong cha đón nhận và tha tội tình
Chúa là Cha thật nhân lành
Đã tha và lại tái sinh con mình
Đất trời dù có mênh mông
Cũng không thể sánh với tình cha con
Tình yêu nào có thể hơn
Là tình Chúa với linh hồn con đây
Đó là hạnh phúc no đầy
Đó là tình thật chẳng phai bao giờ.
 
477. Bất công xã hội
Bất công xã hội thì nhiều
....................... chẳng chép hết điều bất công
Bao nhiêu nước biển nước sông
Có đem mà rửa cũng không sạch nào
Nào ai biết gốc tự đâu
Chĩ luôn thấy đổ đầy trào khắp nơi
Chỗ thì ngon ngọt dụ người
Chỗ thì bạo lực là bài ưu tiên
Giành dân, giành đất, giành quyền
Để mà ăn trốc ngồi trên mọi ngươì
Tự kiêu tự phụ độc tài
Bởi không có muốn cho ai bằng mình
Luôn luôn lợi dụng quyền hành
Để mà bóc lột dân lành không ngơi
Để cho bè lũ ăn chơi
Tham ô móc nogặc hại người yếu hơn
Dân đành cam phận thờn  bơn
Nói ra dại miệng lại còn vạ lây
Cũng đành ngậm đắng nuốt cay
Cũng đành bóp bụng kéo cày mà thôi
Ma vương quỉ dữ gặp thời
Tung hoành làm khổ con người trần gian
Đó là thử thách gian nan
Còn hơn lấy lửa lấy than thử vàng
Hỏi rằng tận thế đến chăng
Khiến cho quỉ dữ hung hăng hơn thường
Bởi vì nó biết rõ ràng
Sau ngày tận thế là sang đời đời
Đến đây nó hết quyền rồi
Cho nên làm dữ, hại người nhiều hơn
Khác nào cảnh chợ chiều hôm
Phải mua vơ vét khi còn thời gian
Kẻo khi đêm đã buông màn
Thảy đều ngưng lại không làm được chi
Thời gian thưởng phạt đến kỳ
Sổ đời sẽ khóa không trì hoãn lâu
Việc lành việc dữ trước sau
Cũng đều kiểm để ghi vào hồ sơ
Bây giờ công tội phân ra
Mỗi người lãnh thưởng hay là phạt đây
Tùy theo công việc hằng ngày
Đúng hay không đúng với lời Chúa ban
..............................
Trước khi công bố thành văn rõ ràng
Chép vào lịch sử đàng hoàng
Đến nay đã có mấy ngàn năm qua
Con người từ bé đến giờ
Không ai không biết để mà noi theo
Lương tâm soi sáng từng điều
Nên, chăng, tốt xấu ít nhiều ra sao
Xem lời Chúa dạy thê 1nào
Để mà áp dụng ngay vào đời ta
Chúa đem tiêu chuẩn đề ra
Để ta cố gắng, để ta thực hành
Đúng theo như đó là lành
Nếu không thì tội tại mình gây nên
Việc lành việc dữ hai bên
Luật Trời phân định đã nên tỏ tường
Khác nào hai cõi âm dương
Luôn luôn cách biệt như thường thấy luôn
Những điều nghịch với giới răn
Những điều độc ác bất nhân trong đời
Đều là tội phạm đến trời
Và còn phạm đến con người nữa kia
Bởi vì Trời đã sinh ra
Mọi người hết thảy như là con yêu
Cho nên chẳng ít thì nhiều
Hại người là phạm đến điều Chúa ngăn
Đó là làm trái lương tâm
Tự mình chuốc hại vào thân cho mình
Khuyên ai cố gắng làm lành
Bất công, thất đức, tội tình lánh xa
Để khi ra trước Thiên tòa
Lãnh phần phúc thật như là thưởng công
 
478. Thiên tai địa họa (............................)
Thiên tai địa họa xảy ra
Đó là bài học cho ta con người
Dạy rằng ta sống ở đời
Ăn nhờ ở đậu một thời mà thôi
Khi thời gian sống qua rồi
Khác nào lá rụng về nơi cội mình
Con người vạn vật duy linh
Trở về với Chúa sinh thành ra ta
Quả cầu như chiếc xe nhà
Luôn luôn di chuyển để mà đi lên
Mỗi năm là một tuổi thêm
Có người lên xuống thường xuyên mỗi ngày
Trăm năm là vé đường dài
Vé thường thì chỉ một vài chục năm
Vé này do chính Trời ban
Khi Trơì cho nhập trần gian từng người
Oa oa tiếng khóc chào đời
Đó là lúc nhận chỗ ngồi trên xe
Mẹ cha vây bọc chở che
Lớn lên lại có bạn bè chung quanh
Trên xe bao kẻ đồng hành
Cùng đi về chốn trường sinh muôn đời
Hành trình tuy có vắn dài
Cũng đều do vé mà Trời ban cho
Có điều ai cũng phải lo
Là trên xe phải sống cho hài hòa
Theo như qui luật Trời ra
Đó là thương giúp người ta tận tình
Khi xe lúc lắc nghiêng mình
Làm cho sáo trộn tình hình trong xe
Hoặc khi gió bão tư bế
Gây nên đổ vỡ não nề đau thương
Đó là những dịp thông thường
Để cho tất cả bạn đường giúp nhau
................... biến đổi trước sau
Cộng đồng nhân loại khác nào anh em
Tình thương máu chảy ruột mềm
Khổ đau là dịp tăng thêm tình người
Thiên tai địa họa qua rồi
Con người lại hướng về nơi hành trình
Chiếc xe trái đất vận hành
Đưa con người tới chỗ mình phải đi
Cuộc đời sinh ký tử qui
Nghĩa là sống gửi, thác về quê hương
Gửi trên xe một quảng đường
Chở ta đến chỗ quê hương phải về
Cảnh đời như một chuyến xe
Mỗi toa mỗi rước Trời chia sẵn rồi
Trên xe có đủ chỗ ngồi
Tranh nhau, choán chỗ, con người đánh nhau
Dại này không biết để đâu
Vì không ai muốn chết lao xuống đường
Trong khi xe chạy đàng hoàng
Con người tự hại thảm thương làm gì
Mỗi người nhịn một chút đi
Để cho bầu khí trong xe ôn hòa
Thường ai cũng muốn đi xa
Không ai muốn bị đẩy ra giữa đường
Vé xe có số rõ ràng
Mỗi người có một quãng đàng phải theo
Thời gian sinh sống càng nhiều
Việc lành cũng phải tăng theo tháng ngày
Đến ga vui vẻ xuống ngay
Có nhiều hành lý trên tay mang về.
Giã từ thân thích bạn bè
Những người còn lại trên xe gian trần
Ta vào lãnh nhận hồng ân
Là phần thưởng Chúa trao ban cho mình
Đó là hạnh phúc thiên đình
Đó là sự sống trường sinh muôn đời.
 
479. Ăn nhai, nói nghĩ (................)
Ăn không nhai hại về cơ thể
Nói không nghĩ làm bể cuộc đời
Ăn nhai, nói nghĩ, ai ơi
Đó là cơ bản để đòi sống lâu
Sống trên mặt quả địa cầu
Luôn luôn chuyển động không bao giờ ngừng
Con người dù muốn dù không
Cũng trong quỹ đạo, trong vòng nhân sinh
Việc làm có lý có tình
Đều mang trách nhiệm cho mình mà thôi
Trước là trách nhiệm với Trời
Đã cho mình sống làm người trần gian
Sau là với mọi lân bang
Tập đoàn nhân loại đã nâng đỡ mình
Mỗi người trong cuộc mưu sinh
Phải nhờ người khác giúp mình một tay
Con người trên thế gian này
Không ai đơn độc, không ai tách rời
Bao dây liên hệ con người
Gia đình xã hội mọi thời luôn luôn
Nào là liên hệ cha con
Vợ chồng bè bạn xóm thôn dân làng
Trong thì liên hệ họ hàng
Ngaòi thì liên hệ lân bang xa gần
Chỗ thì ruột thịt tình thân
Chỗ thì xí nghiệp làm ăn thông thường
Con người xoay xở mọi đường
Chỗ nào cũng thấy, dây ràng buộc chân
Bởi vì ai cũng góp phần
Làm nên xã hội, nên dân, nên phường
Làm thành Tổ quốc quê hương
Cho con người có môi trường sinh nhai
Dại không cũng sống một thời
Gian nai ai có qua rồi mới hay
Có người nói khéo nói hay
Nhưng làm thì dở không ai sánh bằng
Có người ăn nói sổ sàng
Nhưng mà tốt bụng, nên càng dễ thương
Bởi vì không biết khoa trương
Có sao nói vậy, theo đường lương tâm
Người nghe không sợ bị lầm
Bởi lòng thành thật chẳng tham hại gì
Nói, nghe, phải biết lựa lời
Sao cho chẳng có hại người hại ta
Nghĩ cho chín hãy nói ra
Vội ăn vội nói, đó là không hay
Nói ra như thể tên bay
Ngựa phi nước đại chẳng tài kịp đâu
Muôn phương theo gió đi vào
Lời hay lời dở, ai nào thấy chưa
Thế rồi lời nẩy màm ra
Trong lòng người đã nghe ta nói vào
Lời sinh hoa lá lên cao
Lại gieo hạt giống vào sâu lòng người
Gấp trăm gấp vạn, gấp mười
Lời ta cứ thế theo thời nhân lên
Nhớ xưa lời Chúa uy quyền
Làm cho bão táp phải yên tức thì
Cũng như xưa chẳng có gì
Một lời Chúa phán tức thì có ngay
Muôn loài vạn vật thấy đây
Do lời Chúa tạo một ngày xa xưa
Con người từ Chúa mà ra
Phải theo ý Chúa để mà phát ngôn
Chúa là Chúa tể càn khôn
Lời Ngài sáng tạo yêu thương muôn loaì
Là con ta phải giống Ngài
Nói ra là để đáp bài yêu thương
Chớ đừng bắt chuớc quỉ vương
Nói lời gạt gẫm tổ tông loài ngươì
Làm cho mất nghĩa Chúa Trời
Phải đau, phải chết, đời đời trầm luân
Chúa là sự thật trăm phần
Và là sự sống muôn ngàn yêu thương
Con người lấy Chúa làm đường
Để luôn gặp được yêu thương vô vàn.
 
480. Dân vi quý (................)
 Lấy dân làm gốc làm nền
Cùng dân xây dựng mới bền mới lâu
Dân không phải ở xa đâu
Trong làng trong xóm ở bao quanh mình
Bắt đầu từ chốn gia đình
Ông bà cha mẹ và anh em nhà
Rồi ra rộng đến người ta
Khắp trong thiên hạ thật là mênh mông
Bao giờ dân cũng số đông
Cũng là nền tảng chung trong loài người
Vua quan thì chỉ nhất thời
Dân thì vạn đại lâu dài về sau
Sống đời phải biết thương nhau
Chẳng ai sống mãi dài lâu trên đời
Ai ai cũng sống một thời
Phải làm sao sống như người có nhân
Biết ........................
Để nâng mức sống nhân dân lên dần
Trước là đủ mặc đủ ăn
Sau là có thể chen chân với đời
Biết dùng khoa học giúp người
Làm cho đời sống đẹp tươi hơn nhiều
Văn minh đạo đức cùng theo
Để cho tâm trí có chiều đi lên
Mỗi ngày một tiến bước thêm
Giúp cho thế giới anh em hưởng nhờ
Người công phu đã tìm ra
Sẽ thành gia sản người ta trên đời
Để cho hết thảy mọi người
Sống càng đầy đủ trong thời mưu sinh
Vượt lên hơn cả chính mình
Nhận ra có Chúa tạo thành là Cha
Nhận rằng nhân loại một nhà
Con người đâu đó cũng là anh em
Làm sao mà sống êm đềm
Những ngày tạm gửi ở trên cõi trần
Thời gian dài lắm trăm năm
Để rồi sau đó chuyển sang đời đời
Đó là cuộc sống con người
Đúng theo qui luật mà Trời đã ra
Sức người sức của bao la
Toàn dân cung cấp như kho dồi dào
Kẻ thì học rộng tài cao
Đêm ngày suy tính thế nào lợi dân
Kẻ thì lao động chuyên cần
Làm ra của cải cho dân tiêu dùng
Kẻ thì lo việc quốc phòng
Giup1 cho dân chúng yên lòng làmăn
Kẻ thì lo việc tinh thần
Làm cho dân trí có đàng tiến lên
Tre già măng mọc tiếp liên
Để cho đất nước vững bền dài lâu
Để cho thế hệ đến sau
Có cơ sở tiến bước cao trên đời
Làm sao phục vụ con người
Phát huy toàn diện mỗi thời mỗi hơn
Không riêng đời tạm trần gian
Mà còn hạnh phúc vô vàn đời sau
Đó olà chỗ phải đi vào
Qua bao thử thách, qua bao đợi chờ
Mục tiêu hạnh phúc đề ra
Phải tìm bằng được mới là an tâm
Phải qua biến cố thăng trầm
Phải qua thanh lọc lỗi lầm từ xưa
Con người lạc đà quá xa
Đã quên mất gốc là Cha trên trời
Nên Cha đã phái con Người
Giáng trần nhập thể, đem lời dạy dân
Biết đàng sám hối ăn năn
Trở về cùng Chúa như nguồn tác sinh
Như thuyền về bến an bình
Sau ngày vất vả lênh đênh biển đời
Con người ai cũng thế thôi
Có sinh, có tử, có thời nghỉ yên
Khi nào cõi sống vô biên
Sẽ luôn sống mãi ở bên Chúa Trời
Đó là hạnh phúc đời đời
Đó là mục đích mỗi người chúng ta
Nhớ lời Chúa đã phán ra
Ta thương dân chúng như là thương chiên
Thiếu người săn sóc giữ gìn
Để cho sói dữ gây nên thiệt thòi
Bởi chiên không có người coi
Bơ vợ sợ hãi không đời nào yên
Thức ăn thức uống thiếu liên
Lại còn phải chịu khổ thêm tinh thần
Cho nên Chúa rất thương dân
Ngài hằng bênh vực đỡ đần họ luôn
Giúp người cai trị ác ôn
Thê 1nào Ngài cũng cứu dân của Ngài
Xét trong lịch sử xưa nay
Bao lần Ngài đã đổi thay cảnh đời
Chỉ vì thương xót dân Người
Lầm than khổ cực dưới thời bạo vương
Chính Ngài đã bảo Pharaon
Cho dân Ngài được quê hương trở về
Mỗi người như có hai quê
Quê này tạm bợ, quê kia trường tồn
Quê này còn gặp sóng dồn
Quê kia là bến an toàn cho ta
Quê này tạm trú thôi mà
Quê kia mới thật nhà ta trên trời
Người dân đạt mục đích rồi
Đó là hạnh phúc đời đời mai sau.
 
481. Bức tường ngăn cách (................)
Bức tường ngăn cách phá đi
Hai bên chẳng thấy còn gì ngăn nhau
Đây là một bước khởi đầu
Xây tình đoàn kết dài lâu sau này
Trước kia tường cách ngăn hai
Nay không ngăn nữa, nên coi một nhà
Vợ chồng kết hợp hài hòa
Xưa hai, nay một, đó là an vui
Cộng đồng nào cũng thế thôi
Có tường ngăn cách, không đời nào yên
Chia phe chia nhóm liên miên
Đã thành yếu kém, lại thêm bận lòng
Sống trong phe nhóm chưa xong
Còn đâu mà giúp cộng đồng tiến lên
Đũa kia một chiếc gẫy liền
Bó thành một bó sức liền gia tăng
Không còn bị gẫy dễ dàng
Nhưng mà giữ được thăng bằng cứng luôn
Gia đình, bè bạn, xóm thôn
Biết vì chính nghĩa, keo sơn kết đoàn
Làm nên sứ cmạnh vô ngần
Đó là sức mạnh toàn dân hào hùng
Kẻ thù cũng biết rõ ràng
Chúng chia để trị từng hàng lẻ loi
Chúng xây tường cách ngăn rồi
Chúng lần lượt trị những người không ưa
Chúng gieo thù oán nghi ngờ
Đem tin thất thiệt hỏa mù tung ra
Để mà xí gạt người ta
Để mà kiếm lợi riêng cho phe mình
Độc tài phát xít lộng hành
Chỉ làm đau khổ dân lành mà thôi
Làm sao có được những người
Phá tường ngăn cách, đồng thời cứu dân
Mà không mặc cả bán buôn
Không thay đổi chủ ác ôn hơn nhiều
Người dân đã khổ trăm chiều
Phải thương phải giúp là điều cần ngay:
Đừng theo phong kiến độc tài
Làm dân phải khổ hơn người xa xưa
Dân đâu có phải con lừa
Mà bao gánh nặng đều chừa cho dân
Tối ngày làm chẳng đủ ăn
Còn đâu sưu thuế là phần phải lo
Mong ngày hai bữa cơm no
Mà đâu đã thấy được cho gia đình
Thế mà lắm kẻ vung vinh
Tiêu sài hoang phí như khinh ngạo đời
Những ai quyền thế hơn người
Tham ô móc ngoặc như thời thực dân
Những ai làm biếng quen thân
Nhưng mà lại muốn sài sang hơn người
Cho nên cướp của giết người
Làm điều gian ác có Trời biết chăng
................... xã hội gia tăng
Dân nghèo đã khổ, lại càng khổ thêm
Dân mong hai chữ bình yên
Mà đâu có được thấy trên hoàn cầu
Chỗ này hai nước đánh nhau
Chỗ kia hai nhóm đối đầu luôn luôn
Người dân trông khắp bốn phương
Không tìm đâu thấy chỗ nương tâm hồn
Khiến cho khắc khoải bồn chồn
Sống mà không rõ mình còn sống không
Bởi vì khói lửa tứ tung
Bất thần mở rộng cũng không khó gì
Bên này thách thức nữa đi
Bên kia đáp lại, tức thì chiến tranh
Đời người nay hóa mong manh
Ngàn cân treo sợi tơ mành khác chi
Chỉ cần sai độ một ly
Là gây tai họa có khi không ngờ
Người dân nay sống từng giờ
Không còn biết chắc rồi ra thế nào
Chỉ còn nhìn thẳng lên cao
Rồi từ Thiên Chúa nhìn vào trần gian
Mới không còn thấy vách ngăn
Mới hòa hợp được nhân quần với nhau
Mới nhìn thấy việc hàng đầu
Là lo chuẩn bị đi vào vô biên
Sống là mua vọng liên miên
Chết là gặp Chúa ở trên cõi đời
Lúc ta từ giã cuộc đời
Đi vào vĩnh cửu ở nơi thiên đàng.
 
182. Người cai bất nhân (........................)
Có người cai nọ bất nhân
Ưa dùng quyền thế hại ngầm anh em
Bởi anh được chủ trao quyền
Trông coi việc thường xuyên trong nhà
Khi ông có việc đi xa
Đặt anh săn sóc việc nhà cho ông
Thay ông, anh sẽ trả công
Những người làm khác cũng trông nông trường
Chủ nhà mới vắng mấy hôm
Mà anh ỷ thế hành hun gmấy người
Việc anh, anh chẳng làm rồi
Anh còn hạnh họe những người đồng liêu
Việc, thì anh bắt làm nhiều
Lương thì trả ít là điều gian phi
Nhắc anh, anh cứ lầm lì
Làm như không biết có gì xảy ra
Phần lương thực của ngươì ta
Anh luôn xén bớt không tha người nào
Anh lên mặt sếp, làm cao
Bắt bao người khác phải hầu hạ anh
Anh tìm mấy đứa lưu manh
Đến nhà nhậu nhẹt thâu canh tối ngày
Bày thêm cờ bạc, dài dài
Phá tan bầu khí những ngày vui tươi
Bạn bè có nhắc đôi lời
Anh liền nổi giận, chửi rồi đánh luôn
Càng ngày tội ác càng hơn
Anh phung phí hết tài nguyên trong nhà
Tính mê nết xấu bung ra
Làm cho đau khổ xót xa bao người
Anh còn đang muốn làm Trời
Thì ông chủ đã kịp thời về ngay
Ông nghe mọi kẻ trình bày
Bao nhiêu tội ác tên cai đã làm
Ông liền phán xử đàng hoàng
Cho tên cai đó vào hàng bất lương
Phải tù và phải bồi thường
Những phần xén bớt tiền lương bạn bè
Tên cai hống hách xưa kia
Nay thành tên phạm, chỉ vì kiêu căng
Chủ giao công tác tình thương
Thay ông lo việc thường thường nhà ông
Thế mà lại sống bông lông
Ăn sài hoang phí thật không tiếc tiền
Trong nhà xáo trộn luôn luôn
Bất bình bất mãn nổi lên hoài hoài
May mà chủ đã kịp thời
Trở về phân xử con người bất nhân
Trong đời sống ở trần gian
Thiếu gì những kẻ giống tên cai này
Cậy nhờ quyền thế trong tay
Nhiễu nhương sách hại những ai kém mình
Ở không có nghĩa có tình
Chỉ vì không rõ phận mình mà thôi
Làm cai mà muốn làm Trời
Cho nên làm khổ mọi người chung quanh
Nhưng mà Thiên tính thông minh
Trời luôn xét xử công bình cho ta
Ta đừng theo lời quỉ ma
Làm điều gian ác kẻo mà hại thân
ở cho có đức có nhân
mới mong được hưởng hồng ân của Trời.
 
483. Người khôn nói mánh (........................)
Người khôn nói mánh đủ rồi
Dại thì mới phải dùng roi thay lời
Con ta sống ở đời
Có ai nứt mắt là người khôn đâu
Học khôn ai cũng bắt đầu
Từ ngày thơ ấu đi vào trần gian
Học cùng cha mẹ người thân
Với thày với bạn xa gần luôn luôn
Học trong lịch sử danh nhân
Học trong xã hội xóm thôn dân làng
Có câu: đi một ngày đàng
Con người học được một sàng khôn ngoan
Học lời ăn nói đàng hoàng
Đến lời ăn nói dịu dàng dễ thương
Biết luôn trên kính dưới nhường
Đã cho trong họ nogài làng tin yêu
Người khôn chỉ nói ít điều
Nhưng tìm kinhnghiệm càng nhiều càng hay
Cái kho kiến thức xưa nay
Người khôn theo đó sửa sai cuộc đời
Sao cho hợp với mọi thời
Để mà giúup ích cho người cho ta
Con thường bắt chước mẹ cha
Nghe sao nói vậy cũng là thường thôi
Đến trường bè bạn vui chơi
Nghe thày nghe bạn nghe lời học khôn
Lớn lên giao thiệp bán buôn
Nói năng rành rẽ, thiệt hơn phải tường
Người không biết tính nhiều đường
Tới lui xoay sở không vương vấng ì
Nói thì phải nghĩ phải suy
Phải lo trách nhiệm những gì nói ra
Khôn ngoan chẳng lọ thật thà
Những người ngay thẳng, thường là thành công
Bởi không ai nỡ phụ lòng
Nên ai cũng muốn và mong giúp mình
Còn ai sảo quyệt lưu manh
Thế nào cũng bị kẻ khinh người cười
Đó là những kẻ dối người
Không còn ai dám tin lời nữa đâu
Thế rồi chẳng trước thì sau
Bởi vì đã dại dấu đầu hở đuôi
Gian manh chỉ muốn ăn người
Ăn mà không được, là .....................
Trong đời sống của chúng ta
Ai mà có đức ấy là người khôn
Nhớ xưa Chúa giảng cho dân
Chúa thường nói mánh không cần dùng rôi
Một lần dân quá lôi thôi
Để dê, bò chạy ở nơi thánh đường
Chúa liền chặt mấy giây thừng
Đuổi dê, bò khỏi thánh đường mới yên
Thánh đường là chốn tôn nghiêm
Không nên làm chợ gây nên ồn ào
Việc này có ý nghĩa cao
Bởi vì đền thánh khác nào hồn ta
Hồn ta như thể là nhà
Chúa luôn ở đó để mà yêu thương
Hồn ta như thể thánh đường
Phải lo tôn trọng đàng hoàn mới luôn
Giữ gìn tình nghĩa cha con
Đừng cho phai lạt hay vương vấn gì
Để khi gặp gỡ đến kỳ
Giã từ trần thế, ta về nhà Cha.
 
484. Cùng tắc biến
Cứ theo quy luật của trời
Mỗi loài sinh hoạt không ngoài phạm vi
Không ngoài hoàn cảnh chu kỳ
Môi trường thịnh vượng ........................
Khi nào roanh giới vượt qua
Đó là biến thể như ta thấy thường
Nước mưa thấm xuống ruộng vườn
Chảy ra sông lạch, tìm đường đi xa
Chảy theo chỗ trũng dần dà
Ra sông ra biển mới là chịu yên
Đó là thể lỏng thường xuyên
Nếu đem đun nóng, bốc lên hơi liền
Thể hơi bay khắp mọi miền
Bởi vì hơi nhẹ ở trên khí trời
Nếu mà gặp lạnh hoài hoài
Nước đông đặc lại thành ngay đá rồi
Cũng là chất nước mà thôi
........... lỏng, đặc, bốc hơi lên trời
Đá kia là chất rắn rồi
Nhưng mà nung kỹ thành vôi trắng mềm
Đất bùn đất sét đào lên
Cũng mềm cũng dẻo, tạo nên bình sành
Cho vào lò lửa vận hành
Trở nên ............., hóa thành gốm, men
Đó là thể chất biến thiên
Đất mềm hóacứng, mang tên sứ, sành
Đó là biến đổi tài tình
Làm cho vật chất đổi hình luôn luôn
Con ngưòi có xác có hồn
Cũng theo qui luật sinh tồn Trời ban
Xác thì tìm kiếm của ăn
Sao cho thích hợp nuôi thân mỗi ngày
Để cho sức sống kéo dài
Thêm năm thêm tuổi là bài thường quen
Môi trường hoàn cảnh gây nên
Tùy theo thời tiết biến thiên từng mùa
Mỗi người theo đó tìm ra
Một lề lối sống cho vừa khả năng
Gặp trời đông lại giá băng
Giữ sao đủ độ nóng trong ....................
Ăn no mặc ấm đã rồi
Lại còn sinh hoạt gặp thời hay không
Gặp trời nắng cháy cả đồng
Nóng như lửa đốt, lại không mưa nào
Con người phải liệu làm sao
Bảo trì sức sống dồi dào bên trong
Con người có biến mới thông
Biến ................ gặp nước cùng rồi đây
Tuy rằng hình thức đổi thay
Con người vẫn giữ chất người như xưa
Luật Trời phong phú bao la
Con người theo đó dần dà tiến lên
Sống là vận động luôn luôn
Tùy theo hoàn cảnh thấy bên quanh mình
Có điều thích hợp tính tình
Có điều không hợp, lại sinh hiểm nghèo
....................................
Ai ai cũngcó ít nhiều trong tim
Phúc thì ai cũng muốn tìm
Không ai muốn hại đến mình làm chi
Con người sinh sống có thì
Không ai có ............................
Thời gian nhanh tựa vó câu
Cho nên công tác hàng đầu mưu sinh
Biết rằng chết đến thình lình
Nên càng cố gắng dễ giành thời gian
Đời người như chuyến đò ngang
Trước sau sớm muộn cũng sang bên bờ
Mỗi người như khách qua đò
Tìm sao được chỗ tiện cho chính mình
Đò nào hỗn độn dập dềnh
Nên tìm đò khác để mình an tâm
Việc này ai cũng thường làm
Đó là do bởi bản năng tự tồn
Làm người ai chẳng muốn khôn
Những người khờ dại ai còn sống đâu.