Thơ cha Thi tập 19

Thơ cha Thi tập 19

549. Con đường chữ nhất
Con đường chữ nhất thẳng băng
Nhất tâm, nhất trí, ta hằng tiến lên
Nhờ ơn Chúa giúp luôn luôn
Ta từ cõi đất đi lên cõi trời
Dùng ngay nhiên liệu nhất thời
Để xây hạnh phúc đời đời mai sau
Cuộc đời như thể chiếc cầu
Chữ sinh, chữ tử, hai đầu cầu thôi
Chết là đi hết cầu rồi
Bước sang kiếp khác đời đời vôbiên
Đi đường ta phải nhìn xem
Mục tiêu tối hậu ở bên kiai cầu
Qua cầu, ta sẽ về đâu
Đó là câu hỏi hàng đầu phải lo
Ta đi thì Chúa giúp cho
Đức tin là sức đẩy đưa không ngừng
Nhịp cầu .............................
Luôn luôn đi tới trên dòng thời gian
Trên cầu, kẻ dại, người khôn
Cùng chung một bước, cùng trong dòng đời
Nấm mồ là chỗ phân đôi
Kẻ lành, kẻ dữ, hai nơi đi về
Lành thì bái tổ vinh qui
Dữ thì thấy khổ vì đi lạc đường
Không bao giờ tới quê hương
Không còn tổ ấm thiên đường nữa đâu
Bởi khi còn ở trên cầu
Đã không chuẩn bị đời sau cho mình
Không lo lánh dữ làm lành
Không nhìn biết Chúa tạo thành dưỡng nuôi
Tranh nhau như thể đàn ruồi
Lăng xăng quanh quẩn cái mồi hôi tanh:
Đó là tiền của, hư danh
Đó là xác thịt hoành hành tấm thân
Bùn nhơ tội lỗi lún dần
Không còn có biết đến phần thanh cao
Quỉ ma xúi xiểm thêm vào
Thành mồi cho lửa hỏa hào rồi đây
Đến ngày nhắm mắt buông tay
Tử thần đến cắt đứt ngay cuộc đời
Con người ra trước tòa trời
Bấy giờ mới thấy sổ đời mở ra:
Bao nhiêu năm tháng đã qua
Đã làm nên phúc, hay là tội thêm
Phim đời màu sắc hiện lên
Dữ, lành, phân loại hai bên thế nào
Ơn Trời ban xuống làm sao
Con người lấy đó dùng vào việc chi
Hay là phung phí hết đi
Không còn biết sắm sửa gì về sau
Cho nên khi đến cuối cầu
Chỉh còn thấy khổ thấy sầu mà thôi
.................................
Chẳng còn có thể kêu trời rằng oan
Khuyên người còn ở dương gian
Phải nhìn tới đích mình toan đi về
Để mà tu sửa mọi bề
Sao cho được chữ vinh qui sau này.
 
550. Giác ngộ
Giác ngộ là một thứ khả năng
Giúp ta nhận biết tương quan thế nào
Quanh ta nóng lạnh làm sao
Chủ quan, đối tượng khác nhau rõ ràng
Ngộ là khi có sia lầm
Khi mà đối tượng, chủ quan xa rời
Chủ quan nhắm tới một nơi
Nhưng mà đối tượng ra ngoài chủ quan
Hai bên đi rẽ hai đàng
Nếu không sớm nhận, thì càng xa nhau
Khác nào dây có hai đầu
Kéo ra càng thấy xa nhau hoài hoài
Có ngaỳ dây cũng đứt thôi
Bởi vì khác biệt không dài được đâu
Bởi lòng mong mỏi càng cao
Càng tìm cho biết tại sao không thành
Chủ quan mong những sự lành
Thế mà đối tượng lưu manh bịp đời:
Bày ra những chuyện xa vời
Để che dấu chỗ lòng người dối gian
Nói thì rất ngọt rất ngon
Làm ra chẳng thấy được còn bao nhiêu
Trong thì sảo trá đủ điều
Ngoài thì có vẻ thương yêu mọi người
Khoe khoang trình diễn rầm trơì
Rằng mình đạo đức từ thời xa xưa
Lòng yêu đất nước có thừa
Đấu tranh độc lập tự do cho đời
Đó là thừa giấy vẽ voi
Để mưu tính chuyện hại người mà thôi
Khác nào cái mà sơn vôi
Trong thì hôi thối, ngoài coi như thường
Ai không suy sút cho từng
Có ngày mang họa vì hàng giả đây
Giả nhân, giả nghĩa, ai hay
Để mà rút ruột kẻ ngây người khờ
Nhưng người bụng dạ đơn sơ
Tin là thật cả không ngờ gì đâu
Ai hay mắt cá hạt châu
Con người thay đổi lừa nhau đêm ngày
Có tiền, đen trắng đổi thay
Nghèo thì xơ xác mỗi ngày một hơn
Càng nghèo càng thấy cô đơn
Không ai dòm ngó hỏi han một lời
Sống thì lê lết cuộc đời
Khác nào nô lệ của thời thực dân
Tay làm hàm chẳng có ăn
Vì còn phải cúng những quan thày ngoài
Vật tư, sức lực, con người
Cũng đem cúng cả, cho đời được yên
Cho mình ăn tróc ngồi trên
Để mà cai trị dân đen đến cùng
Càng lâu càng xiết nhiều vòng
Dân đen không muốn cũng không thoát nào
Người lành chẳng biết làm sao
Mong người giác ngộ càng lâu càng nhiều
Cũng như mong gió đổi chiều
Đánh tan hết thảy những điều ác ôn
Để cho đời sống ....................
Để cho xứng đáng với con người lành
Những người sống thật chân thành
Góp công xây dựng gia đình quốc gia
Những người lao động thật thà
Không hề có biết gian noga hại người.
 
551. Hậu vận con người (................................)
Sống mà chỉ biết ngày nay
Không lo hậu vận sau này ra sao
Thật là chẳng cái dại nào
Còn hơn cái dại tiêu hao đời mình
Vào bao công việc linh tinh
Việc mà chẳng thể theo mình về sua
Tối ngày lo chuyện đâu đâu
Cái mồi vật chất, tranh nhau hoài hoài:
Tranh nhau quyền thế hơn người
Tranh nhau của cải ở nơi thế trần
Như người cận thị xem gần
Mà không mang kiếng coi phần xa hơn
Không còn biết đến linh hồn
Không còn biết Đấng Chí Tôn sinh thành
Quên rằng cái kiếp phù sinh
Con người sống thật mong manh không ngờ
Quên rằng năm tháng ngày giờ
Chúa ban cho để chúng ta làm gì
Cảnh đời sinh ký tử qui
Làm người phải biết lo về đời sau
Thời giờ như ngựa chạy mau
Phải dùng để lập công lao cho mình
Yêu người mến Chúa tận tình
Đó là tất cả chương trình của ta
Việc gần cho đến việc xa
Cũng đều như một, nói ra và làm
Mỗi người như một chứng nhân
Chứng rằng Thiên Chúa toàn năng, toàn tài
Chính Người tạo dựng an bài
Dưỡng nuôi hết thảy mọi loài chúng sinh
Đó là nguồn suối ân tình
Vì thương nên mới tạo thành ra ta
Cho ta gọi Chúa là Cha
Để ta hiếu thảo cũng là biết ơn
Cha nào lại chẳng thương con
Chúa thương ta thật lại còn nhiều hơn
Ta tìm đến Chúa là khôn
Chúa là hạnh phúc thật không ................
Thiêng liêng hằng có đời đời
Toàn chân, toàn thiện, không ai sánh bằng
Gửi ta sống ở thế trần
Thời gian luyện tập trăm năm là cùng
Khi ta nhiệm vụ làm xong
Sẽ về gặp Chúa ở trong nước trời
Nếu khi ta sống ở đời
Biết nghe và giữ như lời Chúa răn:
Việc lành phúc đức ân cần
Biết dùng tất cả hồng ân của Người
Luôn luôn cố gắng không thôi
Giúp người túng thiếu, bảo người chưa hay
Để ai cũng biết tin này
Được làm con Chúa, tnật may vô cùng
Vì Người rộng rãi bao dung
Sẽ cho mình được sống trong nước người
Đó là hậu vận sáng gnời
Những ai theo Chúa một đời trung kiên
Từ niềm tin đó đi lên
Khiến ta phấn khởi luôn trên đường đời
Hướng về hậu vận không rời
Đó là tu thế con người khôn ngoan.
 
552. Những bậc ân tình
Biết, quen, thân, thiết, mấy bậc tình
Con người đối xử với chung quanh
Gần xa, nội ngoại của mình
Cô dì chú bác, những anh em nhà
Kể từ các bậc ông bà
Đến ngaỳ cốt nhục, mẹ cha, họ hàng
Đến ngày trong xóm, trong làng
Đến ngày trong xứ, đông bang, đồng bào
Mối dây ân nghĩa làm sao
Dạy ta đối xử thế nào cho cân
Tính lên đến bậc ân nhân
Trước là Thiên Chúa muôn vàn kính yêu
Ngài cho ta đủ mọi điều
Tạo thành vũ trụ mỹ miều cho ta
Mênh mông trời biển bao la
Hai vầng nhật, nguyệt, soi ta đêm ngày
Cho ta không khí thở đây
Cho ta nước uống, tưới cây, tưới vườn
Cho ta được có trí khôn
Biết phân biệt rõ đường chân, nẻo tà
Từ gần suy luận đến xa
Biết đàng học hỏi để mà tiến lên
Đi từ vật chất hiển nhiên
Đến nơi Thiên Chúa thiêng liêng vô hình
Biết tìm nguồn gốc của mình
Chính là Thiên Chúa tạo thành càn khôn
Cho ta có một tâm hồn
Hướng về sự thật, tình thương của Người
Ta nhờ ơn Chúa sáng soi
Tìm ra đường lối cuộc đời vạch ra
Trên vàn có Chúa là Cha
Tạo thành, bồi dưỡng chúng ta đêm ngày
Gửi ta sống tạm đời này
Để mà thử đức thử tài của ta
Trần gian hết thảy một nhà
Con người đâu cũng đều là anh em
Ta ngồi ta nghĩ mà xem
Đó là chân lý gây nên ân tình
Tình thương từ Chúa phát sinh
Phân chia các nẻo, bao quanh mọi người
Cũng do một gốc mà thôi
Đó là Thiên Chúa đời đời yêu thương
Nhớ xưa Chúa dạy tỏ tường
Thương nhau là chính con đường Chúa ưa
Từ người già đến trẻ thơ
Tương thân tương ái cũng là như nhau
Trẻ già, kẻ trước, người sau
Cùng trong đường lối đi vào vô biên
Yêu nhau như Chúa đã truyền
Đó là ý Chúa gắn liền đời ta
Không còn phân rẽ nữa mà
Bởi vì cùng có một Cha trên trời
Bởi Cha yêu hết mọi người
Những người còn sống ở nơi thế trần
Những người cùng hưởng hồng ân
Và cùng được Chúa ân cần thương yêu
Đời con quí nhất một điều
Sống trong ơn Chúa và yêu mọi người.
 
553. Tiền bạc
Đồng tiền bạc lắm ai ơi
Bởi vì tại nó nhiều người ra ma
Làm bao nhiêu chuyện xấu xa
Cũng vì muốn kiếm cho ra nhiều tiền
Mưu mô sảo quyệt đảo điên
Vì tiền, đổit rắng thay đen là thường
Tiền vào tay kẻ bất lương
Sinh nhiều thảm họa tai ương cho đời
Dùng tiền khống chế con người
Bắt ai cũng phải sống đời ngựa trâu
Lấy đòn kinh tế đè đầu
Không ai ngóc dậy ngõ hầu bằng ta
Một mình cai trị sơn hà
Tung tiền mua tiếng khen ca rầm trời
Tạo ra một lớp tôi đòi
Bảo sao nghe vậy, tuân lời luôn luôn
Có tiền là nghĩ mình hơn
Không cần biết đến giả, chân thế nào
Tiền vào cửa trước cửa sau
Cửa nào cũng lọt, có đâu ngại gì
Tiền sài phungphí cần chi
Có tiền là có quyền uy trên đời
Lấy tiền sai khiến mọi người
Còn hơn nô lệ của thời xa xưa
Đồng tiền thật tệ chẳng vừa
Bởi vì nó cũng làm mờ lương tâm
Bao người bất nghĩa bất nhân
Cũng vì đã chạy theo chân đồng tiền
Lường thày, phản bạn thường xuyên
Làm cho đời sống trở nên hiểm nghèo
Tìm tiền đã phải cheo leo
Giữ tiền là giữ lắm điều âu lo
Cũng vì cái lẽ ấm no
Con người mới phải kiếm cho ra tiền
Dùng tiền như trị thằng điên
Đừng cho nó nhảy đè lên đầu mình
Phải luôn theo lý theo tình
Để cho chẳng có ai khinh người cười
Lấy nhân lấy nghĩa làm lời
Bởi tiền chân chính do người làm ra
Chit iêu tiết kiệm là vừa
Có dư chút đỉnh thì ta giúp người
Đó là đi đúng đường rồi
Thu, chi, kế toán cả hai cân bằng
Việc làm vừa với khả năng
Chân thành đúng mực, dễ dàng thành công
Con người quý nhất tấm lòng
Ăn ngay ở thật và sòng phẳng luôn
Con người không phải con lươn
Đừng dùng mánh khoé con buôn làm giàu
Có nhiều chẳng giữ được đâu
............................. là câu thông thường
Có tài thì có tai ương
Tài tai hai chữ cũng luôn một vần
Chỉ cần đủ mặc đủ ăn
Xác hồn mạnh khỏe hai phần như nhau
Đời này còn có đời sau
Có nhân có nghĩa đời nào cũng yên
Từ đời tạm gửi đi lên
Đi vào biên chế ở trên nước trời
Tiền là phương tiện mà thôi
Chứ không phải chủ con người ta đâu
Đồng tiền như thể con dao
Nó mang hai lưỡi, lưỡi nào cũng nguy
Dùng tiền ta phải nghĩ suy
Có khi vô ích, có khi hại mình.
 
554. Đũa có đôi (...................)
Bao giờ đũa cũng có đôi
Bồ câu có bạn, trên trời có sao
Sông sâu thì có núi cao
Âm dương hòa hợp thành bao công trình
Xét xem muôn vật tạo thành
Đều do lòng Chúa thương tình từ xưa
Một lời Thiên Chúa phán ra
Làm nên vũ trụ bao la vô bờ
Từ loài khoáng vật trơ trơ
Đến loài thảo dược rừng già .....................
Đến con vật, đến con người
Đến thiên thần Chúa là loài thiêng liêng
Thảy đều do Chúa tạo nên
Tỏ ra quyền Chúa vô biên lạ lùng
Cho con người lấy mà dùng
Để mưu sự sống vô cùng đời sau
Đời này như thể chiếc cầu
Đi từ hữu hạn đi vào vô biên
Con người nam nữ đôi bên
Cùng nhau kết hợp thành duyên ân tình
Chúa thương ban xuống ơn lành
Giúp cho đôi bạn đồng hành bên nhau
Tình yêu có sức nhiệm mầu
Sinh sôi nẩy nở thêm bao con người
Kéo dài công tác của Trời
Làm cho mặt đất khắp nơi tràn đầy
Từ xa xưa đến ngày nay
Ơn Trời như bát nước đầy luôn luôn
Muôn loài tiếp tục sinh tôìn
Nối nhau như thể sóng dồn ngoài khơi:
Sóng lên, sóng lượn một thời
Sóng đi, sóng đổ vào nơi cát vàng
Gió lên, sóng gợn nhịp nhàng
Khác nào ơn Chúa trao ban không ngừng
Biển khơi muôn cá vẫy vùng
Rừng sâu là chỗ thú rừng nương thân
Con người sinh sống làm ăn
Khắp trên mặt đất, chia phần năm châu
Con người dù sống ở đâu
Cũng do cha mẹ đưa vào trần gian
Sống đời như thể đi đàng
Cũng cần có bạn đỡ đầu trước sau
Trăm năm một cuộc bể dâu
Bạn đường san sẻ với nhau gánh đời
Vui buồn, cay đắng, ngọt bùi
Lúc nào cũng có sẵn người cảm thông
Vui thì như thể gia tăng
Buồn thì vơi nhẹ như không có gì
Trên đường đôi bạn cùng đi
Vui chân, chẳng thấy có chi là dài
Năm mươi cây số nhân hai (ý nói một trăm năm)
Cũng coi là vắn như ngày mới đi
Tình yêu chẳng có ngại gì
Sẵn sàng tha thứ mỗi khi lỗi lầm
Con người đâu có thập toàn
Thấy ai sa ngã vội vàng đỡ lên
Gian nan thử thách luyện rèn
Tình yêu mới được vẹn tuyền bền lâu
Nhờ ơn Chúa giúp từ đầu
Đến ngày mãn cuộc, gặp nhau trên trời.
 
555. Cầu phúc
Cầu xin Chúa xuống ơn lành
Chúc ai được thấy đời mình tốt hơn
Đó là cầu Đấng Chí tôn
Ban cho hết thảy muôn muôn ơn lành
Trước là cho chính thân mình
Ông bà, cha mẹ, gia đình quốc gia
Bao nhiêu tiếng nói, màu da
Trần gian như thể một nhà mà thôi
Những ai cùng sống trên đời
Cũng là con của Chúa Trời sinh ra:
Từ Adong với Evà
Gia đình nguyên tổ người ta từ đầu
Đã nhờ phép Chúa nhiệm mầu
Sinh sôi nẩy nở tiếp nhau đều đều
Ban đầu chẳng có bao nhiêu
Rồi theo năm tháng hóa nhiều mãi lên
Mỗi ngày con cháu đông thêm
Tản ra sinh sống khắp trên địa cầu
Con người dù sống ở đâu
Cũng do quyền Chúa chí cao an bài
Được làm quản lý của Ngài
Để mà coi sóc mọi loài thọ sinh
Sao cho hợp lý hợp tình
Sao cho hợp với chương trình Chúa ra
Yêu thương, phục vụ, thuận hòa
Tương thân tương trợ để mà tiến lên lên
Trí khôn như thể ngọn đèn
Càng khêu càng sáng làm nền văn minh
Nâng cao mức sống nhân sinh
Đem cho tất cả ..................... an vui
Đó là sử dụng ơn Trời
Đúng theo thánh ý của Người tỏ ra
Cùng nhau có Chúa là Cha
Cho nên hết thảy phải là anh em
Từ lòng hiếu thảo đi lên
Kính yêu Thiên Chúa ở trên mọi người
Tình yêu lan khắp mọi nơi
Xa gần hết thảy là người thân yêu
Thời gian sống chẳng bao nhiêu
Nhưng làm được thế là điều đáng khen
Làm con hiếu với Cha hiền
Làm người tốt với anh em của mình
Coi nhau như một gia đình
Hy sinh, phục vụ, tận tình yêu thương
Giúp nhau đi hết chặng đường
Gặp nhau ở chốn quê hương trên trời
Xuân sang xin Chúa đôi lời
Tràn đầy ơn thánh, người người mừng xuân
Mỗi xuân là một hồng ân
Chính tay Thiên Chúa trao ban cho mình
Cám ơn Chúa đã sinh thành
Lại còn sắm nước trời dành cho ta
Càng suy càng thấy bao la
Ơn Trời rộng rãi thât là vô biên
Mỗi xuân là một bước lên
Đi về cõi phúc ơn trên nước trời
Dám xin cầu chúc mọi người
Gặp nhau trong Chúa là nơi thanh nhàn
Đó là phúc lộc khang an
Đó là tuổi thọ đến muôn muôn đời
Đó là vinh dự tuyệt vời
Được làm con của Chúa Trời cao sang
Hưởng mùa xuân ở thiên đàng
Mùa xuân bất tận, thánh thần hoan ca.
 
556. Cuối năm tính sổ (Lc. XIX. 11-28)
Cuối năm ta tính sổ đời
Xem ta đã lỗ hay lời ra sao
Chúa ban ơn thánh dồi dào
Ta dùng để lập công lao cho mình:
Nào là trí tuệ thông minh
Nào là hoàn cảnh gia đình của ta
Nào là của cải đất nhà
Nào là sức khỏe cùng là tài năng
Nào là liên hệ họ hàng
Nào là chức tước cao sang ở đời
Mọi ơn lành của Chúa Trời
Đó là vốn để sinh lời cho ta
Ta còn cha mẹ ông bà
Hỏi ta hiếu thảo được là bao nhiêu
Vợ chồng con cái thương yêu
Anh em hòa thuận như điều Chúa răn
Bạn bè lối xóm xa gần
Làm ăn ta có công bằng hay không
Nói năng ta có thật lòng
Hay là dối trá để mong hại người
Rượu chè, cờ bạc, chơi bời
Buôn gian bán lận kiếm lời bất công
Có luôn giữ đạo vợ chồng
Hay là bê bối vòng trong vòng ngoài
Hay là ham sắc ham tài
Làm điều bất chính như loài quỉ ma
Mỗi người hãy tự kiểm tra
Xem ta giữ đạo được là bao nhiêu
Giới răn Chúa có mười điều
Hỏi ta đã giữ, đã theo thế nào
Hay là ta chẳng xem sao
Sống như chẳng có lúc nào chết đây
Để rồi vạ gió tai bay
Ở đâu xông đến chụp ngay trên mình
Tử thần đến bất thình lình
Bắt ta dứt kiếp phù sinh tạm thời
Đưa ta ra trước tòa Trời
Xem ta đã sống cuộc đời ra sao
Vốn Trời đã rất là bao
Ta lời hay lỗ thế nào, tính coi
Một năm đã khóa sổ rồi
Một năm mới khác kịp thời mở ra
Vui buồn năm cũ đã qua
Lỗi lầm xin Chúa thứ tha cho mình
Trong năm mới hãy nhiệt tình
Triển khai cho tốt, ơn lành Chúa ban
Để khi tính sổ mỗi năm
Lời nhiều hơn lỗ, là phần thưởng công
Để khi nhiệm vụ làm xong
Ta về lãnh thưởng ở trong nước trời
 
Chúc: Tuổi già được khỏe, tuổi trẻ thì khôn
Con giỏi, cháu ngoan – xác an, hồn mạnh
 
Bài vắn:
Mỗi xuân là mỗi hồng ân
Do tay Thiên Chúa trao ban từng người
Đó là vốn để sinh lời
Cho ta được phúc đời đời mai sau
Xuânv ề ta hãy chúc nhau
Quanh năm mạnh khỏe sang giàu một thêm
Từ đời tạm gửi đi lên
Đến đời hạnh phúc ở trên nước trời.
 
557. Ánh sáng và hơi nóng (chân lý và tình thương)
Trogn đêm tối, ta cần ánh sáng
Lúc lạnh trời, cần nóng ấm lên
Hai điều cần nói ở trên
Làm cho đời sống trở nên hài hòa
Đều do ngọn lửa mà ra
Lưa tung ánh sáng đuổi xa mịt mù
Đêm không còn tối âm u
Nhưng đêm sáng tỏ giống như ban ngày
Ban đêm, ánh sáng quí thay
Cho ta thấy những vật bầy xung quanh
Không còn lo sợ ai rình
Lăm le làm hại đến mình nữa đâu
Bao nhiêu suy tưởng trong đầu
Làm ta u tối khác nào trong đêm
Ta cần chân lý mọc lên
Khác nào ánh sáng soi trên cõi đời
Cho ta biết sống làm người
Luôn luôn đạp đất đội trời mà đi
Biết ta sống để làm gì
Chết rồi ta sẽ đi về đâu đây
Đời này ngắn tựa gang tay
Làm sao có thể kéo dài mãi ra
Ta tìm nguồn gốc của ta
Cũng như vũ trụ bao la vô cùng
Tìm ra một mẫu số chung
Tạo thành vạn vật ở trong đất trời
Đó là chính Đức Chúa Trời
Thương ta, Ngài đã ngỏ lời với ta:
Từng người tâm khảm sâu xa
Ngài lên tiếng dạy chúng ta làm lành
Tránh xa việc ác, tội tình
Sống sao xứng với phận mình luôn luôn
Đó là ánh sáng lương tâm
Đuổi xa bóng tối lỗi lằm thường xuyên
Tạo thành quân tử thánh hiền
Những người đức hạnh như đèn sáng soi
Rồi trong lịch sử loài người
Chúng ta đã thấy con Trời giáng sinh
Dạy cho ta biết thực hành
Trời là Cha rất nhân lành của ta
Cha mong con trở về nhà
Qua đường dương thế bôn ba tạm thời
Đời này như chiếc cầu thôi
Đưa ta về chốn đời đời mai sau
Đó là chân lý hàng đầu
Đó là ánh sáng soi vào đời ta
Cho ta tìm thấy lối ra
Để về quê thật nhà Cha trên trời
Cha ta từ thuở đời đời
Thương ta, mới dựng nên người chúng ta
Tình thương tha thiết đậm đà
Luôn luôn làm ấm lòng ta đêm ngày
Ơn Trời ban xuống trànđầy
Giúp ta đi tới tương lai huy hoàng
Đó là chân lý, tình thương
.....................................
........................
Gương hiền sáng nóng khác thường mà thôi
Bởi vì Chúa sống trong tôi
Nên tôi được hóa con Trời hiển vinh
................... một cái vô hình
............... gồm chân lý và tình yêu thương
Tỏa ra khắp các nẻo đường
Soi cho người sống ở dương gian này.
 
558. Vơ giờ bỏ bị (giới răn thứ VII, X)
Những người muốn vơ giời bỏ bị
Tưởng việc này cũng dễ làm thôi
Bôn ba đi khắp phương trời
Người tham mà gặp kẻ gian
Bao nhiêu của cũng tiêu tan là thường
Bày ra lắm chuyện hoang đường
Để mà đục khoét những phường ngây thơ
Việc nào cũng hứa bâng quơ
Khi ai hỏi đến thì lờ ngay đi
Làm như việc chẳng dễ gì
Còn nhiều trở ngại, phải chi thêm tiền
Con người dối trá đảo điên
Càng lâu càng thấy tội thêm hoài hoài
Lợi thì chẳng thấy mảy may
Nhưng ma thua lỗ mỗi ngày một hơn
Của nhà sạch bách tay trơn
Bao nhiêu đồng nghiệp trốn luôn không về
Người tham mới tỉnh giấc mê
Thấy mình nay phải trở về tay không
Tiền tài như đổ xuống sông
Hợp đồng ma giáo còn trông nỗi gì
Bấy giờ người khóc tỉ tê
Ai mà biết chuyện cũng chê cũng cười
..................... .............
........ thì tan nát, còn trời thì không
Khuyên ai đừng có bông lông
Làm mà không tính thì không ích gì
Của nhà đem gánh đổ đi
Mỗi phường ăn bám làm chi hại mình
Việc nào cũng phải phân minh
Đừng làm quá sức kẻo mình thêm lo
Lỗ thì chẳng thấy ai cho
Lời thì lắm kẻ đến bu như ruồi
Sống cho thành thực cuộc đời
Có làm có hưởng là người an tâm
Con người phải dẹp lòng htam
Bởi vì tại nó, chết oan nhiều người
Những ai ham muốn nhiều lời
Dễ sa vào bẫy của người lưu manh
Mang thêm cái lụy vào mình
Lại còn bị lắm kẻ khinh người cười
Mong giàu trong nháy mắt thôi
Chuyện con gà nọ đẻ rơi trứng vàng
.................. gà đem mổ ruột gan
Tưởng rằng nó có kho tàng ở trong
Vội thì xôi hỏng, bỏng không
Chí, chaì, cũng mất cả trong biển đời
Tham thì thâm đó ai ơi
Không ai quí chuộng con người tham lam
Nhớ lời răn Chúa đã ban
Của người chớ lấy, chớ tham làm gì.
 
559. Pháo Tết
................. mua pháo đốt chơi
Pháo nổ lên giời, tiền vứt xuống sông (Ca dao)
Tiền là giá trị lao công
Đem mua tiếng nổ đùng đùng điếc tai
Có khi bụng đói dài dài
Nhưng mà vẫn thích tiêu sài huênh hoang
Để lên mặt với xóm làng
Cũng mua pháo đốt cho ngang bạn bè
Chạy từng bữa gạo le te
Cũng mua cũng đốt để khoe với đời
Rằng tôi đây chẳng kém ai
Ngày Xuân pháo cũng nổ dài trong sân
Bỏ tiền mua pháo lên cân
Mỗi năm hoang phí một phần lớn lao:
Nhiều nhà tiêu phí cộng vaò
Thành con số lớn ai nào biết chăng
Dân nghèo vất vả quanh năm
Lại còn chịu thiệt bởi ngân sách này
Bao nhiêu công khó đêm ngày
Tan thành tiếng nổ điếc tai mọi người
Vật tư, tiền vốn, tiền lời
............................... trên vai của mình
Để nghe một tiếng nổ ình
Làm cho ai nấy thần kinh rụng rời
Xét ra không ích cho đời
Mà còn có hại cả đôi ba đàng
Thay vì thóc gạo gia tăng
Thay vì sản xuất mặt hàng dân gian
Giúp dân chống giặc cơ hàn
Để mà xây đắp giang san vững bền
Con người lại cứ vung tiền
Để mua tiếng nổ gây nên ồn ào
Tinh thần kinh tế chưa cao
Cho nên lãng phí mà nào có hay
Cứ đua nhau mãi kiểu này
Con người sẽ thấy trước ngày diệt vong
Đem tiền mà vứt xuống sông
Đó là pháo đã cướp công con người
Gian lao vất và một thời
Để thành tiếng nổ, ôi thôi tan tành
Chạy theo những cái hư vinh
Đời người như pháo, nổ ình rồi tan
Đời sau không biết lo toan
Cho nên phải khổ, chẳng oan chút nào.
 
560. Gió và hơi thở (Jo. III.8)
Gió tự mình thổi đâu thì thổi
Ai biết được đường lối gió đi
Gió êm như chẳng có gì
Nhưng mà gào thét những khi bão bùng
Gió xô gẫy cả cây rừng
Bẻ cành vặt lá rắc cùng khắp nơi
Gió xua đuổi đám mây trời
Mây bay tản mác tơi bời thành mưa
Gió đưa sóng vỗ vào bờ
Làm cho đất lở, cho nhà trôi theo
Gió làm cho nước thủy triều
Mỗi ngaỳ lên xuống 2 chiều đổi thay
Gió ngừng, thì nóng đến ngay
Gió về thức tỉnh muôn loài cỏ cây
Lúa vàng gợn sóng chân mây
Con người hóng gió khi ngày sắp qua
Gió đem mưa móc thuận hòa
Làm cho lúa tốt mở ra đầy đồng
Gió đi, gió laị trên không
Gió đem sức sống vào trong muôn loài
Gió là ơn của Chúa Trời
Làm cho sống động mọi loài sinh linh
Gió là sức sống ân tình
Giúp ta xây dựng công trình của ta
Đem mưa tưới khắp gần xa
Làm cho thảo mộc có đà vươn lên
Cono người cũng thấy vui thêm
Bởi vì có gió thổi bên cạnh mình
Gió đem không khí trong lành
Giúp cho sự sống nẩy sanh hoài hoài
Gió mưa, đất, nước, khí trời
Đều là ơn của Chúa Trời ban cho
Giúp vào công tác ấm no
Giúp vào công tác sống cho đều hòa
Gió là hơi thở trong ta
Làm cho tim đập để ta sống hoài
Phổi là cái bể thông hơi
Để cho dưỡng khí có nơi đi vào
Làm cho dòng máu đổi màu
Từ đen hóa đỏ, chuyển giao trở về
Tim ta lại nhận phát đi
Khắp nơi thân thể chu vi con người
Khi nào chất bổ hết rồi
Máu thành đen, lại qui hồi trái tim
Để rồi từ đó bơm lên
Vào 2 lá phổi nhận thêm khí trời
Đó là hơi thở con người
Làm thành nhịp sống khí hồi luôn luôn
Con người như máy tinh khôn
Đó là tuyệt tác của ơn Chúa Trời
Sống là hơi thở mà thôi
Nhẹ nhàng êm dịu trong người chúng ta
Hít vào rồi lại thở ra
Mỗi lần mỗi nhịp khúc ca con người
Khúc ca không diễn bằng lời
Nhưng bằng sức sống Chúa Trời ban cho
Ai ai cũng có một giờ
Khúc ca đổi nhịp, sang bờ vô biên
Khi hồn ta nhẹ bay lên
Giã từ thân xác nằm yên trong mồ
Thở ra mà chẳng hít vô
Đó là chính lúc hồn ta “đi rồi”
Lúc này nghe khóc ai ôi
Đó là tiếng của người đời ...................
Ta đi ra để về nhà
Về cùng Thiên Chúa Cha ta trên trời.
 
561. Đất nước quê hương
Quê hương đất nước ở đời
Đó là những chữ không rời được nhau
Có quê hương ở nơi đâu
Đó là đất nước chôn nhau của mình
Con người từ lúc mới sinh
Sống đời niên thiếu trong tình yêu thương
Có thôn, có xóm, có làng
Có đình, có chợ, có trường học luôn
Có thày, có bạn đồng môn
Đã cùng san sẻ vui buồn với nhau
Bao nhiêu kỷ niệm ban đầu
Những người bạn cũ, ai nào đã quên
Mỗi năm một tuổi lớn lên
Như chim vỡ tổ khắp miền bay xa
Mỗi người sinh kế đẩy đưa
Đi tìm nghề nghiệp cho vừa khả năng
Đi đâu cũng nhớ về làng
Nơi còn cha mẹ họ hàng anh em
Gia đình tăng số đông thêm
Mối tình gia tộc càng nên mặn mà
Như cây sinh quả, sinh hoa
Thêm ngành thêm lá rườm rà tốt tươi
Quê hương là chỗ con người
Dùng làm điểm tựa, theo thời tiến lên
Đi tìm gốc tổ không quên
Đó là Thiên Chúa tạo nên muôn loaì
Con người tìm đến với Ngài
Đó là quê thật trên trời mai sau
Quê trần gian chẳng có lâu
Qê trời thì lại gắn vào vô biên
................................
................................
Con người từ đất lên trời
Từ đời tạm bợ, sang đời trường sinh
Cũng do ơn Chúa thương tình
Tạo thành, bồi dưỡng cho mình luôn luôn
Được Trời chấp nhận làm con
Con người hiếu thảo biết ơn với Trời
Quê hương chính của con người
Đó là cõi phúc trên trời cao sang
Đó là chính cõi thiên đàng
Là nơi thần thánh rộn ràng hoan ca
Ngợi khen Thiên Chúa là Cha
Yêu thương nhân loại như là người con
Ban ơn phần xác phần hồn
Giúp cho nhiệm vụ vuông tròn cả hai
Xác tuy mang nặng hình hài
Nhưng hồn siêu thoát như loài linh thiêng
Điều hòa hồn xác luôn luôn
Sống theo thánh ý Chúa Trên mọi đàng
Sổ đời khi giờ sang trang
Con người sẽ được nhẹ nhàng bước qua
Như con được trở về nhà
Ở nơi Thiên Chúa đó là chính quê
Đi đâu ta cũng hướng về
Như người lữ khách nhớ quê của mình
Sống cùng Thiên Chúa tạo thành
Như con sống với cha lành yêu thương.
 
562. Thuốc hút
 
 
Đôi môi ngậm thuốc phì phào
Bao người đã hóa ra nghèo vì đâu?
Chỉ vì khói trắng, khói nâu
Chỉ vì thuốc lọc có đầu dài ra
Chỉ vì thuốc có cần sa
Hút vào ta thấy như là lên tiên
Hút chơi rồi hóa ra ghiền
Lúc nào cũng thấy cần tiền để mua
Con buôn lợi mấy chẳng vừa
Luôn luôn tìm kiếm khách mua cho nhiều
Thấy đâu có lợi là theo
Chẳng cần biết thuốc hiểm nghèo hay không
Tính trong một nước đổ đồng
Mỗi người mỗi hút, cũng không ít gì
Xem qua một bản thống kể (....................)
Sáu mươi hai tỷ chi về thuốc đây
Thuốc gây moệt số bệnh này
Thần kinh hư hỏng, có ngày hóa điên
..........................................
Hai mươi tỷ (nữa) cho nguyên việc này
Tám mươi hai tỷ rồi đây
Số tiền phung phí, ai hay, khổng lồ
Còn làm suy sụp cơ đồ
Làm bao sự nghiệp ra tro tan tành
Hại thay làn khói thuốc xanh
Làm cho hạnh phúc gia đình tiêu tan
Làm cho lắm kẻ gian nan
Xác hồn khổ cả đôi đàng mà thôi
Thử ngồi tính sổ mà coi
Chỉ vì nghiện hút, bao người ra ma
Thuốc làm cho mắt lờ đờ
Chân tay bủn rủn, người như mất hồn
Ho lao thổ huyết đến dồn
Đưa con người tới con đường nghĩa trang
Tỉnh đi, đừng có mê man
Đừng cho khói thuốc làm tan cuộc đời
Không nên hút sách đua đòi
Bởi khi bệnh hoạn, ai người chịu cho
Tự mình mua lấy mối lo
Không còn cái hại, cái khờ nào hơn
Con người tỉnh táo luôn luôn
Để hồn vui sống ở trong xác lành
Để cho đời sống an bình
Cùng nhau tiến bước văn minh không ngừng
Thuốc nào cũng dẹp đi thôi
Để cho sức khỏe có thời vươn lên
Không còn hoang phí đồng tiền
Không còn mang bệnh kinh niên hại người
Để cho tươi đẹp cuộc đời
Để cho tuổi thọ kéo dài lên hơn
Để cho dòng họ cháu con
Không còn chết yểu chết non vì mình
Có nhìn thấy rõ mới kinh
Cái tai hại bởi thuốc xanh, sợi vàng
Mắc vào thiệt cả đôi đàng
Tiền tài sức khỏe tiêu tan không ngờ
Yếu tim, yếu phổi, ung thư
Thần kinh cũng yếu, hóa như điên khùng
Tuổi đời giảm sút rõ ràng
Ai càng hay hút, lại càng chết non
Khuyên ai hãy ở cho khôn
Đừng đua chúng bạn hại thân làm gì.
 
563. Tam đa, ngũ phúc
“Đa tử, đa tài, đa phú quý
Đắc tài, đắc lộc, đắc vinh hoa”
Đó là những tiếng nôm na
Tỏ ra nguyện vọng thiết tha con người
Những ai đang sống trên đời
Đều mong được có như lời Chúa trên
Con người thử nghĩ mà xem
Khả năng có hạn, ước nguyền vô biên
Bởi vì lòng vẫn hướng lên
Vẫn tìm về chỗ căn nguyên của mình
Đó là Thiên Chúa tạo thành
Có muôn ơn phúc để dành cho ta
Ta yêu Thiên Chúa là cha
Đó là sự thật rất là ủi an
Bởi ta khát vọng vô vàn
Không sao thấy ở cõi trần này đâu
Ta mong sống mãi, sống lâu
Thế mà sự chết xông vào lôi đi
Ta mong hạnh phúc tràn trề
Thế mà đau khổ não nề vẫn theo
Ta mong con cháu có nhiều
Nhiều người vẫn phải mang điều cô đơn
Ta mong khỏe mạnh luôn luôn
Thế mà bệnh tật vẫn thường bao quanh
Ta mong một chút công danh
Thế mà chỉ gặp lưu manh hại mình
Ta mong được thấy ân tình
Nhiều khi lại gặp kẻ rình hại ta
Cuộc đời đã thấy mau qua
Lại đầy đau khổ xót xa không ngờ
Trông ai cứu giúp bây giờ
Chỉ còn trông Chúa là Cha nhân hiền
Bởi Ngài săn sóc ta luôn
Ta lâm cảnh khổ, vì quên mất Ngài
Nhưng Ngài chẳng có quên ai
Ngài yêu hết thảy mọi loài không ngơi
Nếu ta trở lại với Người
Thì ta có ph1uc, chẳng ai sánh bằng
Ngài cho ta biết rõ rằng:
Trần gian là một quãng đàng ta đi
Không nên luyến tiếc cái gì
Chỉ dùng như thể thuyền bè sang ngang
Bởi vì dù có giàu sang
Cũng không đổi lấy thiên đàng được đâu
Ta nhìn lên Đấng Tối Cao
Xin ơn trợ giúp đổ vào lòng ta
Còn hơn ngũ phúc, tam đa
Mà người trần thế thiết tha mong chờ
Chúa là hạnh phúc vô bờ
Là nguồn sự sống và là an vui
Con mong cho hết mọi người
Được về với Chúa trên trời mai sau
Ngày xuân ta hãy chúc nhau
....................................
Cõi trần nhiệm vụ làm xong
Ta vào lãnh thưởng ở trong nước trời
 
564. Ma vương ác quỉ (Matth. IV)
Ma vương ác quỉ lên ngôi
Ngồi trên một đóng sọ người hôi tanh
Một đàn quỉ nhỏ xúm quanh
Bu vào hút máu dân lành đang rên
Xương da như đã dính liền
Người dân quằn quại gần bên nấm mồ
Con người thành bộ xương khô
Bao nhiêu sức đã hiến cho quỉ rồi
Sống còn thoi thóp mà thôi
Con người chẳng có ra người nữa đâu
Mắc mưu ma quỉ từ lâu
Đưa đầu cho nó kéo vào ....................
Làm thì chẳng kể đêm ngaỳ
Ăn thì thiếu thốn nên gầy mòn đi
Mắt, tai bịt chẳng thấy gì
Mồm thì cũng bịt, chân thì xích đeo
Ai càng hám sống bao nhiêu
Càng làm nô lệ cho nhiều chủ nhân
Chủ này bóc hết ba phần
Chủ kia bóc nốt xương gân con người
Nhưng ai biết hướng về Trời
Nghe theo tiếng Chúa kịp thời đi lên
Đạp trên vật chất hư hèn
Như thang dùng để bước lên cõi trời
Chỉ thờ một Chúa mà thôi
Chú không thờ lạy những loài quỉ ma
Đó là bài Chúa dạy ta
Khi Ngài thắng quỉ năm xưa trên rừng
Rồi sau bao kẻ anh hùng
Hy sinh mạng sống để cùng bước theo
Vượt qua hết mọi hiểm nghèo
Trung thành thờ Chúa là điều quyết tâm
Satan là kẻ thù ngầm
Mua bao kẻ dữ để làm tay sai
Tung đi khắp chốn trần ai
Dùng trăm mánh khóe hại người ngây thơ
Khi thì tiền bạc đưa ra
Khi thì bạo lực hay là tiếng khen
Luôn luôn đổi trắng thay đen
Khiến ta không biêt phải nên thế nào
Cò mồi dua nịnh nói vào
Nếu ta không vững, sẽ nhào mất thôi
Quỉ ma lên dọng đãi bồi
Giả nhân giả nghĩa, thương người như ai
Đặt ra những chuyện dông daì
Để ta không rõ đúng sai chỗ nào
Đó là mưu kế thâm sâu
Phải nhờ Chúa giúp mới hầu thoát nguy
Tự ta chẳng có sức gì
Bởi vì ma quỉ có bề hơn ta
Ban đầu do Chúa tạo ra
Thiêng liêng sáng láng cùng là thông minh
Nhưng vì nó quá cậy mình
Nổi lên chống Húa nên thành quỉ ma
Phải giam trong lửa hận thù
Đem lòng ghét Chúa đổ cho loài người
Diễn trò băm thớt mà thôi
Nó không đủ sức chống Trời được đâu
Cho nên nó mới rủ nhau
Dùng mồi dụ dỗ ta vào cùng phe
Nếu ta nhất quyết không nghe
Trông vào ơn Chúa chở che hộ phù
Và theo gương Chúa Jêsu
Thì ta sẽ thắng quỉ ma dễ dàng
Anh hùng tử đạo vẻ vang
Bao người đi trước mở đàng cho ta
Ta không nên sợ quỉ ma
Quyết không nghe nó, ắt là nó thua
Mưu mô dù nó có thừa
Nhưng ta có Chúa là ta thắng rồi
Đó ta chiến thuật nước trời
Thắng luôn ma quỉ, cò mồi tay sai
Khiêm nhường không có cậy tài
Luôn luôn cậy Chúa thì Ngài giúp cho
 
565. Tứ đổ tường (Ma vương tứ trụ)
Bốn điều tai hại khác thường
Ta quen gọi: tứ đổ tường như sau:
Rượu che be bét đi đầu
Máu mê cờ bạc, có đầu bê tha
Sì ke, ma túy, cần sa
Bốn thằng giặc đó giết ta hằng ngày
Con người những sỉn với say
Sống như không có phân ngày phân đêm
Ruộng nương nhà cửa bạc tiền
Cùng tiêu tán hết, chẳng nên cơ đồ
Xác thì tiều tụy bơ phờ
Hồn thì hoang lạnh như là tha ma
Gia đình đã chẳng thiết tha
Vợ chồng cũng bỏ, mẹ cha cũng từ
Tính nào tật ấy chẳng hcừa
Thân tàn ma dại vào tù mới yên
Cô đơn chẳng có ai nhìn
Chết trong bóng tối càng thêm lạnh lùng
Bốn thằng giặc đó thành công
Giết người mà chẳng phải dùng đến gươm
Con người dại dột không tường
Tự mình chuốc lấy thảm thương cho mình
Bởi không hiểu hết tình hình
Bởi không cảnh giác mới thành nạn nhân
Một thằng đánh đã khổ thân
Bốn thằng cùng đánh, đòn hằn khác chi
Khuyên ai chưa vướng mắc gì
Phải luôn cảnh giác, chớ hề liều thân
Bạn bè trắc nết chớ gần
Phải luôn cố gắng làm ăn tự cường
Biết đề phòng với đối phương
Biết cầu xin Chúa ban ơn giúp mình
Biết theo gương những người lành
Biết cùng bạn tốt đồng hành luôn luôn
Việc làm đừng có phô trương
Làm vì bổn phận thông thường mà thôi
Mỗi ngaỳ mỗi xét mình coi
Xem rrằng có sống như lời chúa không
Có ơn Chúa ở trong lòng
Hay là tội lỗi xiết vòng đam mê
Tự mình làm bản thống kê
Xem việc lành, dữ, phân chia thế nào
Bên nào nhiều ít làm soa
Để mà ta sửa trước sau cho toàn
Sống đời phải biết lo toan
Làm lành lánh dữ mới an tâm hồn
Phải xa lánh tứ đổ tường
Giữ mình đừng có vấn vương làm gì
Vướng vào thì phải trừ đi
Có ơn Chúa giúp việc chi cũng thành
Người người tuổi trẻ đầu xanh
Là mối ma quỉ .................. luôn luôn
Lại càng phải ở cho khôn
Đề cao cảnh giác, luôn luôn giữ mình
Điều răn Chúa dạy, chớ khinh
Phải năng học hỏi Thánh Kinh mỗi ngày
Đó là sức sống tràn đầy
0
Giúp ta thắng được mọi loài quỉ ma
Đời ta từ trẻ đến già
Sống trong ơn Chúa mới là sống vui
Đó là sự sống con người
Đã thành con của Chúa Trời vinh quang.
 
566. Nhắn gửi đời đời
Mừng lễ vàng C.J. Bùi V. Nho, Chánh sứ Họ
..................................................
Cùng ở Họ đó 50 năm. Có 3 anh em L.M là
Nho, Hồng, Lựu và 2 dì phước là Nhàn, Thơm
Nho, Hồng, Lựu, Nhàn với Thơm
Đều dâng Chúa cả chẳng còn tiếc chi
Với Abraham khác gì
Đem con dâng Chúa chỉ vì mến thương
Năm mươi năm: một quãng đường
Con người đã trải ở dương gian này
Tu thân tích đức đã dầy
Chỉ còn mong đợi đến ngày lĩnh công
Năm cành có một gốc chung
Có cha đạo đức theo dòng Abraham
Một lòng tin cậy vững vàng
Có lòng mến Chúa lại càng thiết tha
Trần gian là chỗ đi qua
Để về với Chúa là Cha trên trời
Lễ vàng xin hãy nhân hai
Trái nho chín mọng trên cây hãy còn
 
Nhắn những người trao mình MTC
Sạch tay và cũng sạch lòng
Nghĩa là sạch cả bề trong bề ngoài
Ta trao MC cho người
Thì ta cũng có Chúa Trời trong ta
Mấy lời nhắn nhủ nôm na
Mong ai nhớ lấy để mà làm theo.
 
Nhắn Lễ sinh
Lễ sinh giúp lễ hằng ngày
Đó là vinh dự, mấy ai đã tường
Đây là việc rất cao sang
Bởi vì ta được gần bàn thờ hơn
Phải dùng con mắt linh hồn
Để mà thấy Chúa ở luôn bên mình
Để yêu mến Chúa hết tình
Làm tròn nhiệm vụ lễ sinh mỗi ngày.
 
Nhắn các ban hát
Hát là cầu nguyện hai lần (............)
Hát là bày tỏ tâm thần mình ra
Ta dùng tiếng hát lời ca
Để khen ngợi Chúa Cha ta trên trời
Hát từ tâm khảm con người
Kêu xin ơn Chúa từ trời xuống cho
Hát là công tác phụng thờ
Nâng cao tâm trí chúng ta lên hoài
Hương thơm bay tới cõi trời
Đó là kinh nghiệm mỗi người chúng ta.
 
Nhắn chủng sinh
Gọi nhiều, chọn ít, ai ơi
Đó là phương thức Chúa Trời đặt ra
Chữ rằng: bất quí hồ đa
Cái gì tinh luyện vẫn là tốt hơn
Muốn vì danh Chúa dấn thân
Phải qua nhiều chỗ dần sàng luôn luôn
Phải rèn, phải đúc theo khuôn
Jêsu cứu thế là gương muôn đời
Tông đồ là cánh tay dài
Chúa vươn ra để cứu người trần gian
Khỏi vòng nô lệ Satan
Trở về với Chúa làm dân nước Trời
Nôm na xin nhắn đôi lời
Những ai dâng Chúa cả đời mình luôn.
 
Nhắn ban phụng vụ
Cất kinh, đọc sách hằng ngày
Đó là công tác ban này phải lo
Luôn luôn đi sát từng mùa
Mùa chay, mùa vọng hay mùa giáng sinh
Mỗi mùa có sách, có kinh
Đọc cho thịnh hợp với tình hình chung
Tín điều các thánh thông công
Làm cho sự sống cộng đồng vươn lên
Thêm dầu cho lửa đức tin
Bằng bài suy gẫm, bằng kinh hằng ngày.
 
Nhắn ban giúp kẻ liệt
Con người thường phải ốm đau
Trong khi chuẩn bị đời sau trở về
Cũng vì thân xác nặng nề
Mà sao bệnh tật kè kè đi theo
Y khoa nghiên cứu đã nhiều
Cũng còn lắm bệnh, có điều bó tay
Bệnh nhân đau đớn đêm ngày
Rất mong được thấy có ai bên mình
Giúp cho bệnh chóng được lành
Giúp cho tâm trí an bình luôn luôn
Bởi vì xác với linh hồn
Có nhiều liên hệ thật không ai ngờ
Hồn càng siêu thoát cao xa
Xác càng thấy bệnh dần dà tiêu tan
Nhờ ơn Chúa giúp bệnh nhân
Sẵn sàng vâng Chúa Trên an bài
Tâm hồn chuẩn bị xong rồi
Vui lòng từ giã cuộc đời ra đi
Kiếp người sinh ký tử qui
Được về với Chúa còn chi vui bằng.
 
Nhắn các người gia trưởng
Đứng đầu trách nhiệm gia đình
Tội qui vu trưởng là mình chớ ai
Không nên cậy sức cậy tài
Phải trông cậy Chúa là bài an tâm
Nuôi con phải dạy, phải răn
Không thì nuôi lợn mà ăn lấy lòng
Dạy con đừng có tiếc công
Dạy rồi phải dỗ mới trông nên người
Dạy con yêu mến Chúa Trời
Bởi ngài yêu hết mọi loài thọ sinh
Con người vạn vật duy linh
Được Người yêu thật hết tình luôn luôn
Ban cho phần xác phần hồn
Đêm ngày ta được muôn muôn ơn lành
Cho ta trí để học hành
Cho lòng ta biết sự lành mà theo
Yêu người mến Chúa cho nhiều
Dạy con giữ hết những điều Chúa răn
Dạy con công việc làm ăn
Có nghề có nghiệp độ thân sau này
Dạy con ăn ở cho ngay
Để cho phúc đức mỗi ngày một thêm
Để khi con đã lớn lên
Lập gia đình mới trên nền yêu thương
Như chim vỡ tổ ra ......................
Để cho con cháu ngày càng thêm đông
Góp phần xây dựng non sông
Cũng như thêm số người trong nước trời.
 
Nhắn các bà mẹ
Mẹ hiền để đức cho con
Đó là câu nói, thế gian đã từng
Siêng năng cần mẫn dịu dàng
Tấm lòng người mẹ chuyền sang con mình
Nói năng cử chỉ hiền lành
Để ai hễ gặp thấy mình cũng vui
Nữ công, gia chánh, hơn người
Sẵn sàng giúp đỡ những ai muốn nhờ
Trông coi mọi việc trong nhà
Phân chia đâu đấy thật là công minh
Dạy con phục vụ hy sinh
Giúp nhau mọi việc trong tình anh em
Dạy rồi, làm mẫu trước tiên
Để con bắt chước làm nên sau này
Dạy con lao động chân tay
Thích làm mọi việc chẳng hay ngại ngùng
Dạy con đừng có ở không
Bởi vì điều ác tự dưng nảy mầm
Thế rồi hoạt động ngấm ngầm
Kéo lôi con cái xuống hầm diệt vong
Dạy con phải biết đề phòng
Những điều bất trắc xảy trong cuộc đời
Dạy con tìm Chúa mà thôi
Chứ đừng nhẹ dạ tin người thế gian
Dạy con phải biết khôn ngoan
Phải lo tuân giữ điều răn Chúa Trời
Đó là xây dựng con người
Trở nên con Chúa đời đời vinh quang
 
Nhắn giới trẻ
“Khôn đâu có trẻ, khỏe đâu có già” (ca dao)
Một câu nói thật nôm na
Nhưng mà ý nghĩa sâu xa vô cùng
Già thì gói mỏi lưng còng
Còn đâu sức khỏe mà xông pha hoài
Trẻ thì mới lớn choai choai
Việc đời chưa rõ đúng sai thế nào
Thấy đâu vui, cứ xông vào
Chẳng cần tìm hiểu tại sao như vầy
Gặp ai cũng dễ quen ngay
Trái tim như để trên tay rõ ràng
Thấy ai khen trái tim vàng
Thế là ưa thích, sẵn sàng tặng luôn
Làm như thể đã mất hồn
Nói năng cử chỉ không còn nghĩ suy
Để cho tình cảm ................
Kéo dần vào chỗ đam mê không ngờ
Không hay mình đã bị lừa
Tin vào những cái bâng quơ bọt bèo
Tự mình chuốc lấy hiểm nghèo
Để rồi có thể chết theo cũng đành
Quả là tuổi trẻ đầu xanh
Đời còn chưa có chút kinh nghiệm nào
Làm thì như gió ào ào
Nhưng mà việc chẳng có bao giờ thành
Chỉ là chạy quẩn chạy quanh
Nên thường bị kẻ lưu manh hại đời
Khi nào việc đã xông rồi
Bấy giờ mới tỉnh, thì đời đã xong
Trách mình tính nết bông lông
Làm không suy nghĩ, nên không ích gì
Việc làm nên tính trước đi
Nên bàn, nên hỏi những người đàn anh
Những người xưa cũng như mình
Nhưng nay kinh nghiệm lão thành rồi đây
Việc nào cũng đã qua tay
Cũng từng đã xảy một ngày nào xưa
Nên đem so với bây giờ
Rút ra kinh nghiệm thật là không sai
Thời gian kinh nghiệm càng dài
Càng làm cho kết quả này đúng hơn
Đó là tuổi trẻ học khôn
Để cho đời sống luôn luôn hài hòa
Khác nào giống tốt nở hoa
Sẽ sinh quả ngọt cho ta, cho người
Nôm na nhấn trẻ đôi lời
tuổi đời càng lớn, con người càng khôn.
 
Nhắn các cháu thiếu nhi
Cháu ngoan của Bác Juse
Bác làm nghề mộc ngày xưa trong làng
Ngày Xuân Bác gửi đôi hàng
Để cho các cháu thêm mừng thêm vui
Bởi vì Xuân của đất trời
Nhắc cho các cháu tuổi đời đầu Xuân
Mầm non đang nở ra dần
Bắt đầu góp mặt trong vườn trần gian
Mẹ cha vui sướng vô vàn
Thấy đời các cháu đầy tràn ơn thiêng
Chúa yêu các cháu cách riêng
Bởi vì các cháu giống thiên thần Người
Thiên thần ca hát trên trời
Góp phần hoan lạc cho đời thánh nhân
Xưa kia cũng đã xuống trần
Hát trên hang đá trong làng Bêlem
Bảo cho các chú chăn chiên
Biết rằng con Chúa đã nên con người
Đã sinh ra để cứu đời
Làm vinh danh Chúa trên trời cao sang
Sinh ra trong một cái hang
Nằm trong máng cỏ, đêm đông lạnh lùng
Về Nazareth sống chung
Để cho lối xóm một gương hiền hòa
Nhỏ thì cùng trẻ vui đùa
Lớn thì giúp đỡ mẹ cha mỗi ngày
Cũng ham lao động chân tay
Làm nghề mộc với Bác đây tận tình
Trẻ con hàng xóm bu quanh
Thích nghe anh nói, thích xem anh làm
Các em vui hát rộn ràng
Mẹ em thấy cũng vui mừng với anh
Tính anh rất đổi hiền lành
Ai ai cũng mến, cũng tranh đến gần
Anh thương mến Bác đã đành
Nhưng anh thương mẹ có phần còn hơn
Mẹ anh được Chúa ban ơn
Cho nên tội tổ không vương chút nào
Đồng trinh vẹn sạch từ đầu
Khắp trong nữ giới chưa hầu có ai
Thật là diễm phúc tuyệt vời
Đáng làm mẹ của con Trời giáng sinh
Maria Đức Nữ Trinh
Muôn đời ca tụng tôn vinh danh người
Việc nhà săn sóc hẳn hoi
Khiêm nhường, hiền hậu ít ai sánh bằng
Gia đình Bác sống bình thường
Nhưng mà lại có tình thương rất nhiều
Bạc tiền chẳng có bao nhiêu
Gặp cơn túng thiếu, chẳng kêu trách gì
Thương nhau là cái vui đó
Bởi vì phúc thật chẳng vì tiền nong
Nhưng vì những mối cảm thông
Của người cùng sống ở trong gia đình
Tiền tài thường biết coi khinh
Nhưng mà trọng nghĩa là tình bền lâu
Ngày Xuân Bác nhắn mấy câu
Bác mong gặp cả ngày sau trên trời.
 
567. Nuôi ong tay áo (...................)
Hại mình mà chẳng có hay
Nuôi ong bầu vẽ trong tay rõ ràng
Đã ngồi vào ổ kiến và càng
Hễ mà động đậy là mang họa liền
Bởi làm chẳng xét, chẳng xem
Cho nên hiểm họa đến bên không ngờ
Bởi mình ngay thẳng thật thà
Tưởng rằng ai cũng như ta, chân thành
Ngờ đâu gặp kẻ lưu manh
Theo ta ăn bám, dòm hành nhà ta
Ta tin như thể người nhà
Cho nên hiểm họa gây ra càng nhiều
Lập tâm vu khống đủ điều
Đặt ra những bẫy hiểm nghèo hại ta
Để mong chiếm đoạt cửa nhà
Ruộng nương của cải cùng là tiếng khen
Nhận chìm ta xuống bùn đen
Không còn cho ngóc đầu lên chút nào
Làm mưa làm gió ào ào
Đem bao thứ ....... chụp vào đầu ta
Đâu rồi, ta mới tỉnh ra
Thấh mình trong cảnh thật là thảm thương
Kéo lê đời sống lang thang
Ở nơi xó chợ, đầu đàng mà thôi
Thấy rằng đầy tớ lên ngôi
Hạ người chủ cũ xuống nơi đất bùn
Luân thường đạo lý chẳng còn
Bao điều ân nghĩa bỏ luôn mất rồi
Chỉ còn võ lực mà thôi
Ai không khuất phục, là đời tiêu luôn
Đây là thời đại quỉ vương
Chỉ dùng tàn ác làm phương trị đời
Ở đây không có tình người
Chỉ còn ghen ghét những ai hơn mình
Những ai đạo đức chân thành
Không còn chỗ đứng yên lành nữa đâu
Chỉ còn những bọn lau nhau
Sai đâu đánh đấy khác nào quân môi
Nhân tình thế thái, hỡi ơi
Như nhà sụp đổ tơi bời tan hoang
Ai nghe chuyện cũng ngỡ ngàng
Chỉ vì đã trót nuôi thằng giặc đây
Chonên mới khổ thế này
Tỉnh rồi, ta quyết từ nay xin chừa.
 
568. Bong bóng bay
Con người ta sống ở đời
Giống như quả bóng có hơi thổi phồng
Hơi nhiều thì bóng mới căng
Rồi theo gió đẩy, bóng lăn trên mình
Bóng màu vàng đỏ, trắng, xanh
Cũng do thợ vẽ tạo hình làm ra
Bóng mang hình ảnh quỉ ma
Hay là hình ảnh người ta, thiên thần
Bóng bay đi khắp xa gần
Đó là nhờ gió chuyển vần đẩy đi
Tự thân bóng chẳng có gì
Chút hơi nhẹ nhỏm người xì vào cho
Khi nào hơi đó xì ra
Bóng liền xẹp xuống, như ta qua đời
Xét ra số phận mỗi người
Ơ cao hay thấp do hơi ít nhiều
Nhờ hơi, bay bổng như diều
Phải nhờ như vậy, còn kiêu nỗi gì
Con người biết nghĩ biết suy
Sống nhờ ơn Chúa có chi cậy mình
Đã nhờ ơn Chúa tác thành
Theo lời Chúa dạy làm lành luôn luôn
Sống đời như thế là khôn
Bởi vì hằng biết tạ ơn Chúa Trời
Khi nào bóng đã hết hơi
Là ki ta bỏ cõi đi ra đi
Kiếp người sinh ký tử qui
Đó là qui luật đã ghi từ đầu
Con người kẻ trước người sau
Giã từ trần thế, đi vào vô biên
Ta nhìn bong bóng bay lên
Nhắc ta phải hướng về trên nước trời.
 
569. Những mồi câu người
Mồi câu là cái bằng khen
Ăn vào mồi đó, ho hen đến giờ
Mồi câu là túi đôla
Thò vào thì dễ, rút ra khó lòng
Mồi câu là những bóng hồng
Phất phơ trước mắt cho lòng phải siêu
Samson xưa khỏe bao nhiêu
Mà thua con điếm mỹ miều Lila (Đalila)
Mắt thì bị khoét nên lòa
Chết thì thê thảm xót xa mệt đời
Quỉ ma tùy tính mỗi người
Để mà tung thả những mồi chắc ăn
Với ai tự phụ kiêu căng
Dùng mồi khen tặng lên tầng mây xanh
Với ai lợi lộc tranh giành
Dùng mồi tiền bạc kinh doanh thu vào
Với ai ưa thích vườn đào
Dùng mồi hoa mướp, hoa ngâu, hoa cà
Mồi nào quỉ đã tung ra
Nó thường ăn chắc kể là mấy muơi
Con người đi đứng trên đời
Đến đâu cũng thấy có mồi bao quanh
Nếu không cảnh giác, không tinh
Thế nào cũng tự hại mình mà thôi
Ta cần phải có ơn Trời
Sáng soi cho biết tránh mồi hại ta
Khiêm nhường đừng có kiêu ngoa
Giữ gìn con mắt cũng là ngũ quan
Theo gương những bậc thánhnhân
Quyết tâm chiến đấu luôn luôn không ngừng
Suốt ngày đừng có ở nhưng
Đề phòng ma quỉ tấn công bất ngờ
Nó như sư tử rình chờ
Nếu ta sơ hở ắt là bị thua
Nó không có ngủ bao giờ
Luôn luôn tìm kế để mà đánh ta
Những đòn tâm lý đưa ra
Đó là cạm bẫy nguy cơ rõ ràng
Đó là thuốc đọc bọc đường
Để ta thấy ngọt lại càng muốn ăn
Đi vào hiểm họa dần dần
Đã không hay biết lại còn khoe khoang
Cho mình là kẻ giỏi giang
Quỉ ma thấy vậy lại càng nịnh thêm
Người ngoài có bảo, có khuyên
Thì mình chống đối như tên địch thù
Thật là có mắt như mù
Thật là dại dột và ngu hơn bò
Lương tri đã hóa ra mờ
Lương tâm đã bán rẻ cho quỉ rồi
Cá kia đã cắn câu rồi (phải mồi)
Chỉ còn đợi quăng vào nồi là xong
Phải cầu xin Chúa soi lòng
Nhả ngay mồi bả còn trong miệng mình
Đến phòng cấp cứu hồi sinh (tòa giải tội)
Là nơi Chúa xuống ơn lành thứ tha
Tội nào Chúa cũng bỏ qua
Miễn là ta biết thật thà ăn năn
Quyết tâm sửa hết lỗi lầm
Để ta lại được dự phần ơn thiêng
Để ta vững bước đi lên
Thoát vòng nô lệ, thoát xiềng quỉ ma
Để ta lại trở về nhà
Và ta gặp Chúa là Cha nhân lành
Vẫn hằng theo dõi con mình
Vẫn chờ, vẫn đợi trong tình thương yêu.
 
570. Nhất thời và vạn đại (quan nhất thời – dân vạn đại)
Quan liêu phong kiến nhất thời
Nhưng mà vạnđại lâu dài là dân
Dân là như thể hậu cần
Như là chỗ dựa cho quân mặt tiền
Hậu cần có vững, có bền
Mới làm vững dạ, quân trên tuyến đầu
Một người sống chẳng bao lâu
Muôn người sống tiếp nối nhau không ngừng
Dân nhiều như thể cây rừng
Đông như kiến cỏ ai từng đếm đâu
Dân là gốc rễ thâm sâu
Tronglòng đất nước đâm vào từ xưa
Mấy ngàn năm đã trải qua
Dầy công xây dựng sơn hà mới nên
Giữ cho đất nước vững bền
Dòng người nối tiếp luôn luôn đến rầy
Tự do không lệ thuộc ai
Hưởng toàn hoa lợi đất đai của mình
Sống đời no ấm thanh bình
Và còn tiến bước văn minh kịp người
Làm sao mình chẳng thua ai
Bởi trong đất nước nhân tài thiếu chi
Tài nguyên cũng chẳng hiếm gì
.................. lấy về chia nhau
Giúp cho ai nấy ở đâu
Cũng đều thỏa mãn nhu cầu ấm no
Canh nông kỹ nghệ mở ra
Giao thông thương mại giữa ta với người
Để cùng đóng góp với đời
Làm cho đời sống con người cao lên
Nhận ra còn có Chúa Trên
Tạo thành vạn vật cầm quyền tử sinh
Con người nhận thấy đời mình
Trăm năm một kiếp phù sinh không dài
Nhưng lòng khao khát sống hoài
Phải tìm ............. ở ngoài trần gian
Lương tri cho biết rõ ràng
Phải tìm phúc thật vô vàn đời sau
Đó là đệ nhất nhu cầu
Đạo Trời đã chiếu sáng vào lòng ta
Trên dòng lịch sử diễn ra
Con Trời đã đến dạy ta mọi điều
Đời này sống chẳng bao nhiêu
Đời sau là chốn phải theo đi về
Cõi trời hạnh phúc tràn trề
Thiên đàng mới thực là quê con người
Đến đây ta sống đời đời
Trong tình thương của Chúa Trời, Cha ta
Đó là vạn đại nhân ra
Đến vô cùng tận cho ta hưởng nhờ
Đó là lời Chúa dạy ta
Nẩy mầm phát triển kể từ đời nay:
Tu thân tích đức mỗi ngày
Đó là đường lối mọi người phải theo
Để qua hết mọi cheo leo
Cộng vào ơn Chúa là điều chắc ăn
Để ta biến đổi khó khăn
Trở thành công phúc vô ngần cho ta
Khi đường dương thế đã qua
Là ta về đến quê nhà, thiên cung
Hưởng niềm hạnh phúc vô cùng
ở nơi Thiên Chúa đầy lòng yêu thương.
 
571. Suy tư và hành động
Bao nhiêu hành động bên ngoài
Đều do một gốc con người suy tư
Khách quan có thật hay hư
Chủ quan thường kể là như có rồi
Nghĩ và làm đúng như lời
Đó là thực chất con người chúng ta
Ta không tự dối lòng ta
Nhưng mà như thế chỉ là chủ quan
Bởi vì đối tượng trần gian
Vốn là vật ở ngoài tầm tay ta
Hai đàng đem đối chiếu ra
Xem rằng gặp gỡ sẽ là ở đâu
Nếu không có chỗ gặp nhau
Đó là tư tưởng đã vào viễn vông
Không còn tương xứng tương đồng
Không còn liên kết ý trong việc ngoài
Điểm này phân biệt đúng sai
Để cho ta biết đổi bài cũ đi
Có khi phải đổi tư duy
Để cho hành động ta đi kịp người
Bởi vì mục đích cuộc đời
Chính là hạnh phúc con người mà thôi
Phù sinh là kiếp tạm thời
Không tìm ra phúc đời đời được đâu
Phải tìm ở cõi đời sau
Đó là chân lý hàng đầu tư duy
Làm người phải nghĩ phải suy
Nếu không có Chúa làm chi có mình
Chúa là chính Đấng sinh thành
Chúa là nguồn các ơn lành của ta
Tư duy mà bỏ Chúa ra
Thì ta khốn khổ hơn là hư vô
Sống là câu hỏi đặt ra
Sống là khát vọng đi xa hơn người
Phải tìm sống ở Chúa Trời
Đó là câu đáp cho đời mình đây
Bởi vì ta thấy nơi Ngài
Có điều chân thật không sai bao giờ
Có nguồn sống thật vô bờ
Có nguồn hạnh phúc mà ta đang tìm
Có tình chân thật vô biên
Tình yêu sáng tạo liên liên không ngừng
Bởi Ngài là Đấng vô cùng
Sẽ làm thỏa mãn tấm lòng của ta
Bởi Ngài chính thật là Cha
Coi ta hết thảy như là con yêu
Suy tư càng vững bao nhiêu
Thì lòng hiếu thảo có chiều gia tăng
Suy tư, hành động đôi đàng
Cùng nhau gặp gỡ trong nguồn yêu thương
Đó là khi Chúa thiên đường
Gặp con từ chốn dương gian trở về
Trong tình thương mến tràn trề
Trong nguồn hạnh phúc thật là vô biên.
 
572. Nhồi sọ và tẩy não
Con người ta ví như cái lọ
Mở nút rồi với đổ nước vô
Nút này tự động mở ra
Là khi tiếp xúc giữa ta với người
Nút này tự đóng lại thôi
Khi ta không tiếp những người không ưa
Đó là qui luật ngàn xưa
Do Trời sắp đặt đẩy đưa muôn loài
Khi Trời tạo dựng an bài
Để cho vũ trụ chạy hoài ngày đêm
Con người do Chúa dựng nên
Có hồn có xác hai bên hài hòa
Xác như cột trụ đặt ra
Hồn vào trong đó để mà sống luôn
Làm thành người có trí khôn
Tiếp thu mọi cảnh ở trong trường đời
Mỗi ngaỳ một ít mà thôi
Cái kho kiến thức nên dồi dào hơn
Con người vận dụng nó luôn
Để mà sinh sống nên khôn dần dần
Những gì sai trái lỗi lầm
Trí khôn loại bỏ, tìm phần tốt hơn
Cho nên từ tuổi còn non
Nếu mà nhận được những ơn tốt lành
Rồi nhờ hoàn cảnh nẩy sanh
Nở hoa kết trái công danh ở đời
Do tài do đức hơn người
Biết theo tác động ơn Trời ban cho
Tính Trời hoàn thiện vô bờ
Muốn cho con cái từ từ tiến lên
Tuy còn mang xác hư hèn
Nhưng hồn chủ động vượt trên con người
Đó là thăng hoa cuộc đời
Con người được hóa con Trời vinh quang
Quỉ ma là kẻ ngang tàng
Vì ghen mới chặn con đàng ta đi
Làm ta sai lạc tư duy
Xúi ta kêu ngạo khinh khi Chúa Trời
Xuí ta chối bỏ ơn Người
Để mà tự quyết lấy đời mình thôi
Đưa tay cho quỉ nắm rồi
Nó liền bóc lột con người chúng ta
Hỏa mù nó vội tung ra
Dị đoan tà thuyết cùng là mưu mô
Bao ơn Chúa đã ban cho
Nó liền ngăn trở để ta khỏi dùng
Khác nào hạt giống trên đàng
Bị chim ăn mất, không mang lợi gì
Những tư tưởng tốt xưa kia
Nó tìm cách tẩy xóa đi lần lần
Không còn sót lấy một phân
Rồi đem tà thuyết đổ dần cho ta
Phong tràonày nọ bung ra
Làm ta lạc hướng, lôi ta vào tròng
Khi nào trói buộc ta xong
Nó tung đi khắp, làm con cò mồi
Sọ ta đã bị nó nhồi
Ta không còn sống như người thường đâu
Chỉ là mồi mắc lưỡi câu
Kéo nhiều người khác vực sâu sa vào
Quỉ ma đứng cửa hỏa hào
Đẩy người khờ dại rơi vào bên trong
Những người kiêu ngạo bông lông
Sống không cần Chúa nên không ra người
Đi vào hỏa ngục đời đời
Vẫn còn ngạo nghễ như người khùng điên
 
573. Bắt cá hai tay
Những người bắt cá hai tay
Tham lam muốn cả bên này bên kia
Cho nên lòng phải phân chia
Mỗi bên một nửa có gì lạ đâu
Luôn tìm mưu kế trong đầu
Làm sao đối xử bên nào cũng hay
Khi thì nịnh bợ bên này
Khi thì ton hót tối ngày bên kia
Miễn sao khéo đậy khéo che
Bên nào cũng tưởng về phe với mình
Đó là những thói lưu manh
Của phường gián điệp song hành hai bên
Nhưng mà .........................
Vì không ai dại mà tin bọn này
Những người đen trắng đổi thay
Chạy theo tư lợi từng ngày mà thôi
..........................
Thường mau kết liền cái đời bất nhân
Đó là những món nợ nần
Kẻ gian phải trả cho cân tội tình
Việc đời phải xét cho tinh
Chọn đường chính nghĩa cho mình luôn luôn
Đó là đường lối người khôn
Con đường có phúc, có ơn Chúa Trời
Biết rằng kiếp sống con người
Giàu sang cũng chỉ kéo dài tr8am năm
Đời sau là cõi xa xăm
Vô cùng vô tận luôn luôn kéo dài
Trăm ngàn thời đãi không thôi
Đó là cuộc sống đời đời vô biên
Từ đời tạm gửi đi lên
Con người vào đó liên miên không ngừng
Khi mà nhịp thở .................
Là con người chết để sang đời đời
Việc này lẹ lắm ai ơi
Bất thần xảy đến trong đời người ta
Đến là ta phải đi ra
Không ai có thể cản ta được nào
Đời sau ta bước chân vào
Đến tòa Thiên Chúa tối cao tạo thành
Sổ đời từ lúc bình sinh
Đến nay đã có những công lệnh gì
Hay là tội lỗi dầm dìa
Bởi khi còn sống, theo phe quỉ thần
Lúc này tội phúc đều cân
Bên nhiều bên ít chia phần ra sao
Thưởng lành, phạt dữ thế nào
Đều theo tiêu chuẩn, .......... không sai
Sống xưa bắt cá hai tay
Bây giờ mới thấy khổ ngay vào mình
Bởi mình bỏ Chúa nhân lành
Theo loài ma quỉ lưu manh hại người
Làm bao tội ác tày trời
Nên nay phải phạt đời đời không aon
Khuyên ai sống ở trần gian
Nhất tâm thờ Chúa là khôn thật rồi
Đừng vì vật chất tạm thời
Nghe lời dụ dỗ của loài quỉ ma
Tiếp tya nó hại người ta
Để rồi phải phạt, thật là không khôn
Nhớ mìnhcó một linh hồn
Phải tìm hạnh phúc trường tồn mai sau
Việc này chẳng có dễ đâu
Phải trông ơn Chúa mới hầu làm nên
Quyết tâm thờ Chúa ngày đêm
Đó là bí quyết thánh hiền dạy ta
Không nghe lời của quỉ ma
Nhưng nghe lời Chúa đem ra thực hành
Quyết tâm lánh dữ làm lành
Nhìn vào phúc thật Chúa dành cho ta
Khi đời sống tạm đã qua
Ta về gặp Chúa Cha ta trên trời.
 
574. Phòng bệnh hơn chữa bệnh
Con người bệnh hoạn là thường
Bởi còn sống tạm cõi dương gian này
Còn trong chuyển dịch đổi thay
Còn trong ảnh hưởng của ngày với đêm
Còn trong thời tiết biến thiên
Xoay vần thay đổi ở trên khí trời
Còn trong tương đối mà thôi
Nênc òn đi tới hoài hoài luôn luôn
Còn đang tìm trở về nguồn
Đó là Thiên Chúa trường tồn vô biên
Con người đang gắng đi lên
Mặc dù trở ngại gặp trên đường đời
Sinh ra đã thấy khóc rồi
Bắt đầu chiến đấu với môi trường mình
Giữ gìn sự sống nảy sinh
Khác nào ngọn lửa vô hình nhóm lên
Làm sao giữ lửa lâu bền
Chóng cùng các gió bốn bên thổi vào
Gặp làn gió nhẹ không sao
Gặp cơn gióo mạnh, bắt đầu thấy nguy
Phải che phải chắn tứ vi
Giữ gìn lửa sống trong khi hãy còn
Chống cùng các bệnh thông thường
Từ ngoài xâm nhập nhiễu nhương con người
Làm cho đau yếu đã rồi
Còn làm cho chết bao người nữa kia
Bắt bao công khó nặng nề
Bảo trì sự sống, chở che con người
Đóo là sự sống tạm thời
Của con người sống một đời trần gian
Nhưng còn sự sống linh hồn
Đó là sự sống trường tồn đời sau
Đây là sự sống cất cao
Bảo trì, dinh dưỡng phải lao công nhiều
Bởi là sự sống cao siêu
Do lòng Thiên Chúa đã yêu con người
Yêu thương từ thuở đời đời
Mới ra công dựng muôn loài người ta
Chúa là chính thật người Cha
Mọi người hết thảy đều là con yêu
Tình thương, tình mến, hai chiều
Cha con thương mến là điều tự nhiên
Nhưng vì ma quỉ ghét ghen
Lập mưu lập kế để chèn ép ta
Cắt đường tình nghĩa bao la
Để ta xa cách Cha ta trên trời
Nó đưa nhiều bẫy nhiều mồi
Hại ta chẳng có hề ngơi lúc nào
Nếu ta cảnh giác không cao
Thì ta cũng dễ sa vào mà thôi
Khih ta đã mắc bẫy rồi
Bấy giờ mới gỡ thì đời còn chi
Ta nên tỉnh táo kịp thì
Tránh xa tất cả những gì hại ta
Đó là phòng bệnh từ xa
Hơn là chạy chữa khi ta mắc rồi
Tính mê tội lỗi hại người
Đó là những bệnh hại đời ta hơn
Ta cần phải tỉnh thức luôn
Để hồn ta vững trong ơn Chúa Trời
Sống trong ân nghĩa với Người
Đó là cùng đích của đời chúng ta
Chết là ta trở về nhà
Đời đời hạnh phúc với Cha trên trời.
 
575. Đào nhiệm (trốn trách nhiệm)
Những người đào nhiệm là ai?
Là người chỉ thích tối ngày dong chơi
Làm theo sở thích mà thôi
Không vì bổn phận ở nơi cộng đồng
Sống thì buông thả bông lông
Khác nào loài thú ở trong rừng già
Như người không cửa không nhà
Không còn công tác để mà làm theo
Thích đời lang bạt phiêu lưu
Thích đi đây đó lên bênh suốt ngày
Nhỏ thì trốn học, chơi dài
Lớn thì lêu lổng theo loài ma cô
Quanh năm bỏ phí thời giờ
Ăn chơi đú đởn chạy đua bạn bè
Thấy người ta có cái gì
Cũng đua cũng sắm cho kỳ người ta
Việc làm nếu tính kỹ ra
Trăm phần chưa chắc được là một đâu
Lính kia phải bảo vệ cầu
Ham chơi, bỏ việc ai nào có hay
Xe lên nhiều quá, cầu đầy
Gãy cầu xe cũng lọt ngay xuống sinh
Làm toi bao mạng sinh linh
Do tên đào nhiệm vô tình gây ra
Người kia có việc coi nhà
Không coi, mất của, kêu ca nỗi gì
Biên cương lính chết phân chia
Bỏ canh nên giặc làm gì không hay
Đặt mìn, phục kích, bao vây
Quân nhà phải chết, do tay lính đào
Công nhân đã nhận việc nào
Phải làm đầy đủ góp vào việc chung
Việc làm không đủ, không xong
Bỏ bê là hại cộng đồng đấy thôi
Cộng đồng cũng giống con người
Có nhiều bộ phận góp tài góp công:
Mắt thì giữ việc nhìn, trông
Tai thì nghe ngóng bên trong bên ngoài
Óc thì suy luận tìm tòi
Phổi thì hút, thải khí trời luôn luôn
Tim đập cho máu chảy tuôn
Đi vào các mạch nuôi thân con người
Da thì bao bọc khắp nơi
Gân thì chuyển động giúp người làmăn
Đithì cốt ở hai chân
Lam làm thì lại là phần hay tay
Mỗi phần trách nhiệm tỏ bày
Phải làm cho đúng con người mới an
Xét ra mọi việc thếgian
Phân công phân nhiệm rõ ràng không sai
Việc nào đã chỉ định ai
Thì con người đó phải hay, phải làm
Việc dân việc nước việc làng
Có làm mới kể góp phần công lao
Một người việc chẳng là bao
Nhiều người góp lại mới cao công trình
Miễn là làm đúng phận mình
Chứ không đào nhiệm để sinh hại người
Trên ta còn có Chúa Trời
Sẽ xem, sẽ xét việc đời của ta
Nếu ta trốnt ránh lơ là
Tội ta lúc đó càng ra nặng nề
Thiệt cho người nọ người kia
Cộng đồng cũng thiệt chỉ vì tại ta
Mỗi người mỗi việc đề ra
Phải làm đầy đủ mới là an tâm
Phải luôn quí trọng thời gian
Bởi vì nó quí hơn vàng nữa kia
Thời gian do Chúa phân chia
Cho ta làm vốn sinh ra nhiều lời
Để khi ta tính sổ đời
Sẽ vào lãnh thưởng ở nơi thiêng đàng.