Chúa Nhật V MC-B

CN.5.MC.B
Gr 31,31-34; Dt 5,7-9
Ga 12,30-34
 
Niềm Vui Yêu Thương
 
Yêu là Phục Vụ Người Khác : “Từ ngữ kế tiếp mà Thánh Phao-lô dùng là chresteuetai. Trong toàn bộ Thánh Kinh, từ này chỉ được dùng ở đây mà thôi. Nó có gốc ở từ chrestos, có nghĩa là một người tốt qua các việc làm của mình. Ở đây trong quan hệ song song chặt chẽ với động từ đi trước, nó phục vụ như một sự bổ sung. Thánh Phao-lô muốn nêu rõ rằng ‘nhẫn nhục’ không phải là một thái độ hoàn toàn thụ động, nhưng là một thái độ gắn liền với hoạt động, với một tương tác năng động và đầy sáng tạo với người khác. Từ ngữ này cho thấy rằng tình yêu giúp ích cho người khác. Vì vậy nó được dịch là ‘nhân hậu’, yêu thì luôn luôn sẵn sàng giúp đỡ” (Số 93).
“Xuyên suốt bản văn, rõ ràng Thánh Phao-lô muốn nhấn mạnh rằng tình yêu không phải là một cảm xúc thuần thúy. Đúng hơn, nó phải được hiểu theo động từ ‘yêu’ của tiếng Hip-ri, nghĩa là ‘làm điều tốt’. Như Thánh I-nha-xi-ô Loy-o-la nói : ‘Tình yêu được thể hiện bằng việc làm nhiều hơn bằng lời nói’. Như vậy, nó cho thấy hoa quả của nó và cho phép chúng ta cảm nghiệm niềm hạnh phúc của việc trao ban, sự cao quí và vĩ đại của việc dâng hiến chính mình một cách hào phóng, mà không yêu cầu được đền đáp, nhưng chỉ thuần thúy vì niềm vui của việc trao ban và phục vụ” (số 94 - Lê Công Đức chuyển ngữ).
 
 
CN.5.MC.B

 Kết quả hình ảnh cho ga 12, 20-33

,
Các cha dòng Tên đem hạt giống Tin Mừng đến Đà Nẵng ngày 18-1-1615, thì  năm 1644, 29 năm sau, có một người bị bắt vì đạo, một “hạt lúa phải chết đi, để sinh nhiều hạt khác” (Ga 12,24). Đó là cụ già Anrê. Cụ được vinh dự là người bị bắt vì đạo đầu tiên tại Quảng Nam và cả Miền Nam.
 Tháng 7-1644, quan trấn Quảng Nam ra lệnh cấm đạo và bắt cụ già Anrê. Cha Đắc Lộ kể  : “Tôi đi chào quan tổng trấn (Vĩnh Điện) mà không hề biết các âm mưu của ông chống chúng tôi. Tôi chỉ được báo tin, khi tới cửa dinh quan trấn, do một người Bồ Đào Nha nói cho biết những gì xảy ra… Tôi tới gặp quan tổng trấn làm như thể không hay biết gì về những việc ông đã làm. Ông nói chuyện với tôi một cách rất cứng cỏi và tôi biết rõ không thể lay động ông được. Tôi đi tới trại giam để thăm ông lão tốt lành. Tôi thấy ông mang gông, nhưng vui vẻ như đang ở trong dinh thự. Tôi muốn ở lại với ông suốt đêm, nhưng người cai ngục không cho” (Trương Bá Cần, Lịch Sử Công Giáo Việt Nam, T.I, trang 88).
Cha Đắc Lộ viết về gia thế của cụ như sau : “Cụ thuộc vào số những người theo đạo trước hết, không những trong tỉnh Quảng Nam quê quán của cụ, mà trong cả xứ Nam. Hơn nữa cụ còn được hân hạnh là người chịu thử thách đầu tiên vì Danh Chúa, không phải một lần mà bốn lần. Lần nào cụ cũng can đảm chiến đấu, đứng về phía  Thầy mình., vượt thắng những kẻ thù đức tin. Cụ là người đầu tiên bị giam tù vì đạo…
Phu nhân của cụ tên là bà I-nha-xu. Bà sinh hạ được hai người con là cậu Emmanuel và Louis… Nhà ông bà là nơi trú ẩn của những người có đạo trong thời bình cũng như khi gặp cơn gió bão. Ông cụ đã cất một ngôi nhà thờ rộng rãi, nhiều người ngoại đã được giáo huấn và được lãnh nhận phép rửa ở đó… Vì thế, hai ông bà và các con luôn bị người ta phiền nhiễu, và khu nhà của cụ cũng nhiều lần bị phá phách. Nhưng tất cả những cái đó không làm cho cụ mất lòng mến Chúa Giêsu Kitô. Là một vị quan có địa vị và được kính nể trong vùng Quảng Nam, cụ đã biết yêu ô nhục của thập giá hơn những vinh dự xứ Ai Cập. Quan trấn ngược đãi cụ mãi cũng phải chán tay. Cụ vẫn mong muốn được chịu khổ vì đạo…
 “Theo những bức thư cuối cùng ở xứ Nam mà tôi nhận được, viết vào khoảng năm 1648, thì cụ đã chết một cách thánh thiện tại tư gia của cụ. Cụ luôn bền vững trong đức tin và đầy vinh dự vì bao khổ nhục cụ đã chịu đựng vì đạo Chúa” (Nguyễn Hồng, Lịch Sử Truyền Giáo Ở Việt Nam, T.I, trang 169).
 
Lý tưởng người đời là tiền bạc, là quyền hành và là danh vọng. Tiền để tiêu xài; quyền hành để sai bảo, và danh vọng để được tiếng tăm. Nhưng Chúa Giêsu và các thánh hay cụ Anrê thì khác : không phải tiền bạc, không phải quyền hành, không phải danh vọng, mà là phục vụ.
 
BTM : Lời Chúa Giêsu nói trong BTM thánh lễ hôm nay là lời Chúa nói vào ngày thứ hai Tuần Thánh tại Đền Thờ Giêrusalem. Chúa Giêsu nói : “Ai phục vụ Thầy, thì hãy theo Thầy và Thầy ở đâu, kẻ phục vụ Thầy cũng ở đó. Ai phục vụ Thầy, Cha Thầy sẽ quí trọng người ấy” (Ga 12,26).
Phục vụ đến nỗi chết. Chúa Giêsu nói : “Đã đến giờ Con Người được tôn vinh” (Ga 12,23). Giờ là giờ chết. Chúa sẽ được Chúa Cha tôn vinh khi Chúa chết. Chúa dùng hình ảnh hạt lúa để diễn tả cái chết vinh quang của Chúa : “Nếu hạt lúa gieo vào lòng đất mà không chết đi, thì nó cứ trơ trọi một mình; còn nếu chết đi, nó mới sinh được nhiều hạt khác” (Ga 12,24). Chúa còn diễn giải rằng : “Ai quí trọng mạng sống mình thì sẽ mất; còn ai coi thường mạng sống mình ở đời này thì sẽ giữ lại được cho sự sống đời đời” (Ga 12,25).
Trước cái chết ai cũng sợ, bị đau khổ ai cũng than van. Chúa Giêsu cũng vậy. Chúa đã than van : “Tâm hồn Thầy xao xuyến ! Thầy biết nói gì đây ? (Ga 12,27a). Theo sách Phúc Âm thánh Gioan ba lần Chúa Giêsu xao xuyến : Lần 1 : Chúa “xao xuyến” bên mộ anh La-da-rô (Ga 11,33); lần 2 : Chúa “xao xuyến” khi nghĩ đến cái chết trong BTM hôm nay; lần 3 : Chúa “xao xuyến” khi loan báo Giuđa sẽ phản Chúa (Ga 13,21). Chúa không muốn chết đau khổ. Chúa đã cầu nguyện : “Lạy Cha, xin cứu con khỏi giờ này”  (Ga 12,27b).
 
Bđ2 : Bđ2 thư Do Thái còn nói Chúa khóc trước đau khổ, trước cái chết : “Đức Giêsu đã lớn tiếng kêu van khóc lóc mà dâng lời khẩn nguyện nài xin lên Đấng có quyền năng cứu Người khỏi chết” (Dt 5,7).
Dù không muốn đau khổ, không muốn chết, song Chúa vẫn sẵn sàng : “Nhưng chính vì giờ này mà Con đã đến” (Ga 12,27c).
 
Bđ1 : Con người sống ích kỷ, chỉ nghĩ đến mình, vơ vét cho mình. Người khác bị thiệt thòi mặc kệ. Chính vì thế, Thiên Chúa muốn cải đổi tâm tính con người. Luật Chúa không chỉ còn ở trên môi trên mép, trên giấy trên bàn, song phải được ghi trong lòng, trong tim. Qua ngôn sứ Giê-rê-mi-a trong bđ1, Thiên Chúa phán : “Ta sẽ ghi vào lòng dạ của chúng, sẽ khắc vào tâm khám chúng Lề Luật của Ta” (Gr 31,33).
 
Hôm nay là chúa nhật cuối cùng của Mùa Chay cũng gần ngày lễ Thánh Giuse. Xin thánh Giuse giúp chúng ta nhận ra được cái chết phục vụ của Chúa. Cũng như cụ Anrê ở Quảng Nam đã nhận ra được cái chết phục vụ của Chúa, để rồi cụ cũng sẵn sàng phục vụ Chúa và tha nhân, dù có bị  phiền nhiễu, bị lao tù
Lm Giuse Nguyễn Trung Thành(25-3-2012)