Chị băn khoăn lo lắng (8/10/19)

Lời Chúa và chú thích T Ba sau CN 27 TN, 8/10/2019
(Bản văn và chú thích: CGKPV-LCCMN)

Chị băn khoăn lo lắng nhiều chuyện quá!

--Tôi suy nghĩ:
Mỗi dòng tu đều có linh đạo riêng, hoặc nghiêng về phục vụ hoặc nghiêng về chiêm niệm hoặc cân bằng và người ta sắp xếp thời khóa biểu một cách hợp lý nhất. Những người sống ơn gọi gia đình thì thời gian làm việc để kiếm kế sinh nhai, để làm giàu hay để phục vụ người khác thường chiếm gần hết quỹ thời gian của họ. Do vậy việc lắng nghe Lời Chúa nơi các giáo dân luôn tất bật càng cần thiết và cấp bách.

--Thánh Thư:
Có lời ĐỨC CHÚA phán với ông Giô-na lần thứ hai rằng:2 "Hãy đứng dậy, đi đến Ni-ni-vê, thành phố lớn, và hô cho dân thành biết lời tuyên cáo Ta sẽ truyền cho ngươi."3 Ông Giô-na đứng dậy và đi Ni-ni-vê, như lời ĐỨC CHÚA phán. Ni-ni-vê là một thành phố cực kỳ rộng lớn, đi ngang qua phải mất ba ngày đường.4 Ông Giô-na bắt đầu vào thành, đi một ngày đường và công bố: "Còn bốn mươi ngày nữa, Ni-ni-vê sẽ bị phá đổ."5 Dân Ni-ni-vê tin vào Thiên Chúa, họ công bố lệnh ăn chay và mặc áo vải thô, từ người lớn đến trẻ nhỏ.6 Tin báo đến cho vua Ni-ni-vê; vua rời khỏi ngai, cởi áo choàng, khoác áo vải thô, và ngồi trên tro.7 Vua cho rao tại Ni-ni-vê: "Do sắc chỉ của đức vua và các quan đại thần, người và súc vật, bò bê và chiên dê không được nếm bất cứ cái gì, không được ăn cỏ, không được uống nước.8 Người và súc vật phải khoác áo vải thô và hết sức kêu cầu Thiên Chúa. Mỗi người phải trở lại, bỏ đường gian ác và những hành vi bạo lực của mình.9 Biết đâu Thiên Chúa chẳng nghĩ lại, chẳng bỏ ý định giáng phạt, và nguôi cơn thịnh nộ, khiến chúng ta khỏi phải chết."10 Thiên Chúa thấy việc họ làm, thấy họ bỏ đường gian ác mà trở lại, Người hối tiếc về tai hoạ Người đã tuyên bố sẽ giáng trên họ, Người đã không giáng xuống nữa. (Gn 3,1-10)

--Tin Mừng:
38 Trong khi thầy trò đi đường, Đức Giê-su vào làng kia. Có một người phụ nữ tên là Mác-ta đón Người vào nhà.39 Cô có người em gái tên là Ma-ri-a. Cô này cứ ngồi bên chân Chúa mà nghe lời Người dạy.40 Còn cô Mác-ta thì tất bật lo việc phục vụ. Cô tiến lại mà nói: "Thưa Thầy, em con để mình con phục vụ, mà Thầy không để ý tới sao? Xin Thầy bảo nó giúp con một tay! "41 Chúa đáp: "Mác-ta! Mác-ta ơi! Chị băn khoăn lo lắng nhiều chuyện quá!42 Chỉ có một chuyện cần thiết mà thôi. Ma-ri-a đã chọn phần tốt nhất và sẽ không bị lấy đi." (Lc 10,38-42)

--Chú thích:
* 10,38 Trong đời sống gia đình, có nhiều điều xem ra cần thiết : quét dọn, nấu ăn, chăm lo con cái. Nhưng nếu với tất cả ngần ấy chuyện, người ta không còn thì giờ để nghe nhau nữa, thì sống có ích gì chăng ? Có lẽ chúng ta làm nhiều việc tốt lành cần thiết để phục vụ Thiên Chúa và tha nhân ; dầu vậy, cũng chỉ có một chuyện cần thiết mà thôi cho tất cả mọi người : thái độ sãn sàng đối với Chúa Giê-su khi Người hiện diện.
Cô Mác-ta không có giờ để ngồi lại với Chúa Giê-su. Chúa Giê-su ban bình an : những ai không bình an trầm tĩnh phục vụ Người là không tiếp đón Người. Có những người phục vụ, làm việc mà cứ lăng xăng đứng ngồi không yên, để rồi sau đó, trong nhà mình hay giữa cộng đoàn, họ cảm thấy lòng mình trống rỗng, trong khi lẽ ra họ phải gặp được Chúa trong công việc hằng ngày của mình.
Cả việc cầu nguyện cũng có thể là một cách làm cho người ta bấn lên như cô Mác-ta : đọc kinh lấy được, tìm đủ mọi lời để thưa với Chúa cả trăm lần cũng bấy nhiêu lo âu ; hễ phụ trách buổi lễ thì bồn chồn lo lắng sao cho các bài thánh ca được hát thật hay, buổi lễ diễn tiến cho tuyệt hảo.
Cầu nguyện là dành thời giờ để đón nghe, để suy gẫm Lời Chúa trong thinh lặng, để cho lắng xuống những khát vọng của mình nhằm chỉ còn chú ý tới Thiên Chúa đang hiện diện thầm kín, và để chìm sâu vào ý muốn của Người. Thật là kỳ lạ ! Trong một số đạo phi Ki-tô giáo, người ta luyện tập để tìm được bình an, và họ đã đạt tới sự thanh thản đích thực, trong khi chúng ta thì muốn đi vào cầu nguyện nhưng lại đa mang những bận tâm của mình, và chúng ta kết thúc giờ cầu nguyện mà chẳng trút đi được những mối bận tâm ấy.
Cô Ma-ri-a cứ ngồi bên chân Chúa. Đấy là thái độ muôn đời của người môn đệ : ngồi bên chân thầy của mình. Cùng với các môn đệ đi theo Chúa, cô Ma-ri-a lắng nghe. Đâu phải lúc nào Chúa Giê-su cũng dạy giáo lý, nhưng vì chính bản thân Người là Lời Thiên Chúa, nên tất cả những gì Người nói hay làm đều có Thiên Chúa hiện diện. Ngồi ở đấy, cô Ma-ri-a cảm thấy dễ chịu, và cô biết rằng sự hiện diện của cô không làm phiền Chúa Giê-su chút nào.
Ma-ri-a đã chọn phần tốt nhất. Cô chỉ làm theo bản năng của mình thôi, nhưng Chúa Giê-su thì thấy xa hơn : Người đâu còn ở đó bao lâu nữa, và dù sao sự hiện diện của Người giữa chúng ta luôn luôn là ngắn ngủi. Cô Ma-ri-a đã khéo tận dụng những giờ phút ngắn ngủi ấy mà Chúa có thể dành cho cô, và cô lấy thì giờ ngồi yên đó với Người, chăm chú nghe.