Những vấn đề khi phỏng vấn

Những vấn đề khi phỏng vấn

Những vấn đề đặc biệt trong phỏng vấn

vimgKHÓ HẸN ĐƯỢC PHỎNG VẤN: Bạn muốn phỏng vấn một "ông cốp" hay một cô nàng nổi tiếng, trước hết hãy nhìn vào uy tín của mình. Bạn có được biết đến như một phóng viên thật thà, chăm chỉ, cởi mở, tác nghiệp vì lợi ích cộng đồng hay không?

Uy tín của bạn, cũng giống như uy tín của cơ quan truyền thông nơi bạn làm việc thường đi trước bạn. Vì vậy, hãy xây dựng cho một mình uy tín nghề nghiệp.

Khi đã vượt qua điều khúc mắc về uy tín và danh tiếng này, bước tiếp theo là:

- Thể hiện lòng nhiệt tình về bài viết của mình.

- Kiên trì. “Nếu cửa trước bị khóa, thử cửa sau xem sao. Nếu cửa sau cũng bị khóa, hãy thử cửa sổ!” Đối với những nhân vật nổi tiếng trong giới giải trí, cửa trước chính là những đại diện công chúng (PR) của họ. Cửa sau là các hiệp hội mà họ tham gia hay các ông bầu. Cửa sổ chính là bạn bè, đối tác làm ăn, họ hàng của họ. Nhiều phóng viên thích gọi điện cho mẹ của các nhân vật nổi tiếng, vì các bà mẹ thường muốn nói về con mình. Đôi khi, các nhân vật nổi tiếng đồng ý trả lời phỏng vấn chỉ để biết xem mẹ mình đã nói về mình như thế nào.

- Lạc quan. Chưa thử đề nghị phỏng vấn mà bạn đã nghĩ là mình có thể thất bại là một suy nghĩ rất tiêu cực.

- Viết thư cho nguồn tin nói về nội dung bạn muốn phỏng vấn. Có thể gửi bằng email, hoặc cách nào đó tùy bạn sáng tạo, miễn là đến được tay nguồn tin.

- Gửi cho họ vài câu khen ngợi, đưa ra những câu hỏi cho họ thỏa sức thể hiện cái tôi.

- Gọi cho nguồn tin mà bạn định phỏng vấn để kiểm tra lại thông tin bạn có từ các nguồn khác. Khi phóng viên Lisa McCormack ở Washington gọi cho ngôi sao Marshal Coyne để kiểm tra lại một câu mà anh đã từng nói với người khác, Marshal Coyne hét lên trong điện thoại: “Cô là người phóng viên quỷ tha ma bắt đầu tiên gọi cho tôi để kiểm tra độ chính xác câu tôi đã từng nói. Tôi thích cô rồi đấy!” Đây là bước đầy hứa hẹn để bạn có thể có được phỏng vấn.

Đọc thêm:
 
10 kỹ năng phỏng vấn
- Phỏng vấn cho báo hình
- Những nguyên tắc cơ bản của phỏng vấn
Vượt khó khi phỏng vấn

- Hãy tìm cách tiếp cận nguồn tin của bạn một cách không chính thức. Đó có thể sau buổi nói chuyện với công chúng, ở cuộc họp báo, trong một buổi gặp gỡ tiệc tùng xã giao, trên đường chạy dạo bộ. Một cuộc nói chuyện vu vơ có thể khiến họ cởi mở hơn với bạn.

- Hãy tập trung vào chủ đề mà bạn biết nguồn tin sẽ thích nói và thích chia sẻ.

- Nói lời khen nịnh xã giao: “Biết là anh/chị bận. Người bận thường là những người thú vị nhất và quan trọng nhất… Nếu không tôi làm phiền với anh/chị làm gì…”

HỎI NHỮNG CÂU NHẠY CẢM: Những câu hỏi này có thể khiến cho nguồn tin xấu hổ, hoặc thể hiện sự chỉ trích liên quan tới công việc hay hoạt động chung của họ, hoặc câu hỏi riêng tư liên quan đến một sự kiện đáng buồn/đáng xấu hổ trong cuộc đời của họ.

Thường thì các phóng viên điều tra không viết bài dựa trên những gì một chính trị gia hoặc thương nhân trả lời trong cuộc phỏng vấn của họ. Họ sẽ phải làm “bài tập” ở nhà: nghiên cứu tài liệu và phỏng vấn những người khác, có bằng chứng để “vặn vẹo” khi nguồn tin muốn khẳng định, từ chối, giải thích, và nếu có thể, đưa ra thông tin mới.

Những phóng viên kinh nghiệm tránh tranh cãi, hay buộc tội trong cơn tức giận, hay tỏ ra không thiện cảm.

Với những câu hỏi riêng tư: Chỉ nên hỏi những câu hỏi này nếu chúng phục vụ cho một phần bài viết. Nên có lý do phù hợp cho câu hỏi. Hãy giải thích vì sao bạn hỏi vậy: vì lợi ích của cộng đồng, để giáo dục…chứ không phải để khai thác và chỉ trích vấn đề khó khăn khúc mắc của nguồn tin. Ai cũng có những khó khăn khúc mắc của riêng mình. Nếu bạn đủ sức thuyết phục, họ sẽ kể cho bạn nhiều hơn bạn tưởng.

Tránh ép buộc. Hãy để nguồn tin tự do chọn lựa những chi tiết họ muốn kể. Hãy tiếp cận các lĩnh vực nhạy cảm một cách gián tiếp. Nếu bạn muốn hỏi về kinh nghiệm của một người dùng ma tuý, hay nói về những gì bạn biết xảy ra với những người khác.

Hãy lắng nghe những tín hiệu gợi mở từ phía nguồn tin. Đôi khi, họ muốn kể chuyện về bản thân họ, nhưng họ không chắc là bạn có quan tâm hay không. Còn bạn, lúc đó lại ngại hỏi. Tốt nhất, bạn nên chủ động hỏi, vì họ biết đâu sẽ nói chi tiết thú vị cho bài viết mà bạn bỏ qua vì không nghe hoặc không để ý.

HÃY CHÍNH XÁC: Những phóng viên mới phỏng vấn thường rất lo lắng về nhiều chuyện: thiết lập quan hệ thế nào, tránh câu hỏi ngốc nghếch thế nào, nên đôi khi đãng trí quên những chi tiết nhỏ. Do đó kết quả là thiếu chính xác: tên sai, hiểu nhầm, thông số kỹ thuật sai, câu mà nguồn tin nói đôi khi bị dẫn sai.

- Để giải quyết, bạn hãy kiểm tra lại tên, địa chỉ, tuổi, chức danh của nguồn tin. “Tôi muốn kiểm tra lại…” Bạn cũng cần kiểm tra lại những điểm chính. Hãy nhắc lại những thông tin quan trọng mà bạn có được trong cuộc phỏng vấn để chắc chắn rằng bạn hiểu đúng.

- Những câu nói. Trừ phi bạn chắc chắn về độ chính xác, còn nếu không tốt nhất hãy đọc lại để nguồn tin xác nhận là bạn đã ghi nhận đúng.

- Hãy đưa ra bối cảnh. Những bình luận của nguồn tin có thể bị hiểu sai vì phóng viên không hiểu bối cảnh (thậm chí tồi tệ hơn nữa là bỏ qua). Bạn dẫn lời nói của một siêu sao nói rằng: Tôi ghét mẹ tôi. Thực tế, cô ấy nói rằng: “Mẹ và tôi có mối quan hệ yêu – ghét bình thường như tất cả các bà mẹ và con cái khác. Có lúc mẹ tôi cố chỉ huy tôi hoặc uốn nắn những sai sót trong tính cách của tôi, những lúc này tôi ghét mẹ tôi. Nhưng cũng có lúc tôi yêu mẹ tôi. Đó là khi mẹ làm bánh và gửi cho tôi với lời nhắn: Mẹ yêu con vì con đặc biệt.

- Hãy kiểm tra chéo. Đôi khi, bạn đưa tin sai vì nguồn tin nói sai. Hãy kiểm tra lại với một nguồn tin khác nếu bạn thấy nghi ngờ.

- Bạn có ý nghĩ rằng ý nghĩ của mình là đúng. Bạn kết luận trước khi bạn đặt câu hỏi và nghe họ giải thích. Khi núi lửa St. Helen ở Washington phun trào năm 1980, rất đông phóng viên tường thuật ngọn núi ở bang Oregon. Một biên tập viên ở New York đã giải thích rằng: “Đây là một trong những điều mà mọi người đều biết, nên phóng viên chả buồn kiểm tra lại.” Thực tế cho tháy, những suy nghĩ của họ không phải lúc nào cũng đúng và sai sót là điều không tránh khỏi.

Khổng Thanh Loan

(Dịch từ Metzler, K - 1997, Creative Interviewing: The writer's guilde to gathering information by asking questions, 3rd edition; USA: Allyn & Bacon)

Phỏng vấn: Những vấn đề không dễ nhìn ra

vimgKhông dám đặt câu hỏi vì sợ bị cho là dốt. Không biết thì mới hỏi. Không biết thì phải hỏi. Đơn giản vậy thôi nhưng với rất nhiều người, đặt câu hỏi là điều khó khăn.

Tiếng Anh có câu thành ngữ: "He who asks is a fool for five minutes. He who does not ask is a fool forever." - Ai hỏi thì chỉ ngu năm phút. Ai không hỏi thì ngu cả đời.

Không biết rõ mình sẽ viết gì và không thể làm cho đối tượng hiểu rõ mục đích phỏng vấn. Bạn cần biết rõ góc độ mình sẽ viết gì trong bài khi bắt đầu phỏng vấn để giả sử đối tượng nói lan man liên miên thì mình cũng đưa họ về điểm mình cần hỏi dễ dàng.

Thiếu sự nhiệt tình và không có bản tính tò mò về con người và thế giới nói chung. Hầu hết đối tượng phỏng vấn đều nhìn nhận ra nhanh ai là người thực sự quan tâm đến vấn đề họ đang tìm hiểu. Khi họ thấy phóng viên chả thể hiện sự quan tâm gì thì họ cũng khó nhiệt tình trả lời những câu hay ho được. “Tò mò” là một yếu tố quyết định sự thành công trong phỏng vấn. Người dẫn chương trình Barbara Walters, một trong 10 người phỏng vấn thành công nhất nước Mỹ, nói rằng, 3 yếu tố quan trọng cho một cuộc phỏng vấn thành công là: sự tò mò, lắng nghe, và tìm hiểu thông tin trước phỏng vấn.

 

Đọc thêm:

Vượt khó khi phỏng vấn

Không lắng nghe: Không có sự giao tiếp mắt – mắt, không có dáng vẻ điệu bộ tỏ ra quan tâm, ghi chép quá nhiều, tranh cãi quá nhiều, không biết hỏi câu hỏi tiếp theo câu trả lời. Nếu bạn nghe, và nghĩ khi phỏng vấn, bạn sẽ biết cách đặt câu hỏi tiếp theo dựa trên suy nghĩ ở thời điểm đấy.

Không chuẩn bị: Bạn chỉ có thể trách bạn khi bạn cảm thấy lo lắng và sợ hãi trong một cuộc phỏng vấn vì bạn không chuẩn bị trước đó. Làm sao bạn biết mình nên hỏi gì? Chuẩn bị bao gồm:đọc trước tài liệu về đối tượng mà bạn sẽ phỏng vấn, phỏng vấn sơ qua những người biết đối tượng trước đó. Bạn cũng sẽ quyết định tìm hiểu thông tin gì và các câu hỏi cần hỏi để có thông tin đó.

Các phóng viên có kinh nghiệm nói rằng câu hỏi hay nhất là câu mà người được hỏi không nghĩ rằng họ sẽ bị hỏi. Càng chuẩn bị kỹ, bạn càng dễ tìm ra những câu hỏi như vậy.

Xuất hiện một cách cẩu thả: Quần jeans thủng lỗ chỗ, áo thun ba lỗ mát mẻ hay áo bằng vải sun sun? Mốt và trẻ trung đấy, nhưng có lẽ đi học thích hợp hơn. Bề ngoài không mốt quá, nhưng không lạc hậu quá là sự lựa chọn phù hợp.

Có định kiến trước khi gặp mặt: Một số phóng viên có xu hướng có suy nghĩ, quan điểm, cách nhìn nhận trước khi gặp mặt đối tượng phỏng vấn. Một doanh nghiệp Mỹ nói rằng: Có hai loại phóng viên. Một là họ luôn có sẵn câu hỏi trước khi họ hỏi bạn và họ chỉ cần bạn gật đầu công nhận các câu hỏi này. Loại kia là những người thực sự biết lắng nghe. Những người này lượn lờ quanh vấn đề, tìm hiểu nó và muốn biết họ nên nói chuyện với ai nữa để hiểu hơn về vấn đề này.

Lười biếng. Một số phóng viên – có thể là những người phàn nàn về các nguồn tin buồn tẻ – hy vọng nhận được những câu trả lời thông minh, hấp dẫn đối với những câu hỏi “chán như con gián” của họ. Thật là không công bằng với những người được phỏng vấn.

(Metzler, K - 1997, Creative Interviewing: The writer’s guilde to gathering information by asking questions, 3rd edition; USA: Allyn & Bacon)

Người dịch: Khổng Thanh Loan (www.loankhong.com)

Hay quá!!!