Tác xạ chính xác

Chuyện kể trên phố núi Pleiku
Tác xạ chính xác

Trên đường về Cha xứ nọ kể cho chúng tôi nghe nhiều chuyện thật vui; mặc dù cha kể một cách dí dỏm, hài hước nhưng qua những câu chuyện Ngài kể; tôi biết Ngài là một con người rất tinh tế; giàu lòng nhân ái, khiêm nhường và có một sức làm việc bền bỉ không biết mệt, vì Ngài không chịu nghỉ ngơi.
    Cha nói:
    - Tôi luôn dạy cho các con đang đi tu tận hiến cuộc đời mình cho Chúa là phải biết sống khiêm nhường, yêu thương và phục vụ mọi người hết lòng; hết sức mình, phải biết làm những công việc hèn mọn nhất...dù đó là việc dọn nhà xí...
    Ngài cười lớn khi nói đến câu "dọn nhà xí" rồi nói tiếp:
    - Để cha kể cho Tấn Thủy nghe chuyện này...chu choa ơi, cha xây mấy cái nhà xí cho các bổn đạo, có bồn nước để dội cầu, có giấy để chùi, có luôn cái giỏ để đựng giấy...thế mà người ta không ý thức được những việc đơn giản mình phải làm...họ cứ đi bừa bãi, vức giấy lung tung mà cũng chẳng ai chịu dội cầu sau khi đi vệ sinh xong...làm cha và các thầy, các ông; các bà phục vụ... thay nhau chùi rữa...
    Tôi rùng mình:
    - Ghê quá...không lẽ tình trạng đó kéo dài hoài sao cha?
    Cha cười:
    - Đâu có; sau bao nhiêui ngày cùng khổ sở, một bữa nọ cha nghỉ ra được một chiêu tuyệt vời,...hà...hà...chiêu này thiệt là...hết ý...ha...ha...ha...cha thật không ngờ luôn...
    Anh Tấn nôn nóng:
    - Chiêu đó như thế nào hả cha? con tò mò quá.
    Cha ngừng cười và kể về chiêu đối phó của mình:
    - Cha sai mấy thầy viết cho cha mấy tờ khẩu hiệu to đùng dán ở trong cánh cữa của nhà xí với năm điều viết lên đó; chỉ cần bước vô nhà xí; đóng cửa lại là đọc được ngay năm điều ấy, đó là:
      
 1/- Mời an tọa
        2/- Tác xạ chính xác.
        3/- Ngân phiếu bỏ thùng.
        4/- Dẫn thủy nhập điền.
        5/- Thượng lộ bình an.

    Từ khi dán giấy đó lên cửa nhà xí thì những người phục vụ trong nhà thờ, kể cả cha và các thầy không ai còn phải chịu cái cảnh...phải đi dọn nhà xí mỗi ngày nữa; vì khi vô trong đó người nào cũng tuân thủ năm điều ghi trên giấy.
\    Chúng tôi cười quá chừng, tôi hỏi cha:
    - Nhưng nếu có những người không biết chữ thì sao?
    -À...cha cũng nhắc nhở cho giáo dân trong nhà thờ về năm điều mà cha đã cho viết lên giấy, dán trong cửa nhà xí nữa...với lại người không biết đọc thì cũng biết đánh vần lỏm bõm...không đến nổi nào. Nói chung thì từ ngày dán tờ giấy đó lên cửa nhà xí thì mọi chuyện rất là...ổn.
    - Cha thông minh quá chừng.
    Cha  cười vui vẻ:
    - Trời...có những chuyện tréo ngoe...cười ra nước mắt ấy chớ. Như chuyện có hai bà giúp việc cho nhà xứ; một buổi sáng cha kêu hai bà tới và than thở: "- Này hai bà...cha chỉ có một món quà nhưng ở đây có đến hai bà...cha lưỡng lự không biết dành món quà đó tặng cho bà nào đây?". Hai bà nhao nhao dành nhau:"- Cha tặng cho con đi cha...", "- Áí chà chà.., cha không thể tặng bà này mà bà kia không có...như vậy đâu còn công bằng nữa; thôi vậy; để được công bằng thì bốc thăm nhé?" Hai bà vổ tay reo to như con nít:"- Dạ...đúng đó cha, bốc thăm là công bằng nhất".
    Cha ngừng kể; uống một ngụm nước, sau đó Ngài cười  và kể tiếp:
    - Thế là cha vô trong viết hai cái thăm, sau đó ra ngoài gặp hai bà, cha giao hẹn:"- Cái thăm nào có chữ X là được quà, cái thăm nào có số 0 là không được nhận quà..." Bà Tứ dành rút thăm trước rồi đến bà Lạc. Khi mở mãnh giấy ra bà Lạc vổ tay vui mừng reo:"- A ha...hên quá con được nhận quà rồi...đây nè cha...thăm của con là chữ X". Còn bà Tứ thì buồn xo:"- Xui quá...con bốc trúng chữ O...chẳng được quà của cha..." bà Lạc hí hửng: "- Quà của con đâu cha?" "- Quà cha để đằng sau nhà; đi theo cha nhận quà". Thế là một bà tò mò đi theo cha để xem món quà ra làm sao còn một bà thì hí hững đi theo để nhận quà. Khi đến nhà xí cha mở cửa chỉ cho bà Lạc: "- Đây là món quà của cha...bà hảy làm vệ sinh sạch sẻ cái nhà xí này nhé."...Ấy thế là bà Tứ cười reo:"-Mừng quá...con tưởng mình xui nhưng ai ngờ lại hên...", còn bà Lạc mặt mủi thì buồn xo nhăn nhó:"- Cha chơi khăm con rồi, con tưởng đâu mình hên; ai ngờ lại xui quá chừng..."
    Chùng tôi thích thú vì câu chuyện đầy ý nghĩa sâu xa này, nó như một triết lý sống của cuộc đời; rất là thâm thúy.